Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 793:

Gần hai mươi cây bút lông lao tới, tới nỗi bàn tay mũm mĩm của đứa bé kia không thể cầm được nữa, kết quả, mẹ khiếp, bàn tay của đứa bé kia ấy vậy mà lại phình to ra với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.

Toàn thân của tên phó lãnh đạo giới Bút Tiên run lên kịch liệt.

A a a!

Đứa bé mập mạp kia căn bản không phải là con người!

Nó không phải con người!

Nó…

Tể Tể đã bắt được tất cả những Bút Tiên dám lao tới đây, ngoại trừ lão quỷ già tới đầu tiên đã bị bé nuốt vào bụng, còn lại đều được tạm thời giữa lại.

“Viết nhanh lên! Nếu đầu bút không còn lông thì cứ rút ra từ đầu của bọn chúng!”

Đám Bút Tiên không hiểu vì sao mình đã bị bắt còn phải hiến lông tóc trên đầu bút: “…”

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Ngay khi chúng nhìn thấy đại ca của mình bay giữ không trung với quả đầu trọc lóc, cả đám Bút Tiên đồng loạt im lặng.

Là Bút Tiên mà còn bị trọc, chuyện này có hợp lý không?

Tể Tể chẳng quan tâm đến chuyện có hợp lý hay không, bé lại bắt đầu hút âm khí từ trên người tên phó lãnh đạo của giới Bút Tiên lần nữa.

Tên phó lãnh đạo của giới Bút Tiên không thể chịu đựng được phong cách ăn uống của Tể Tể, vì để tự bảo vệ bản thân, gã ta không thể không rút lông trên đầu của mấy tên đàn em của mình…

Tể Tể hút càng lúc càng nhanh, tên phó lãnh đạo của giới Bút Tiên lúc này mới phát hiện ra phong cách ăn uống trước đó của đứa nhóc mập mạp này còn rất lịch sự.

Chưa đầy năm phút, toàn bộ đồng bọn của gã đều trọc lóc.

Tất cả lệ khí trên người bọn chúng cộng lại thế nào cũng phải tới ngàn năm đạo hạnh đấy!

Ấy vậy mà chớp mắt một cái đã chẳng còn.

Tể Tể nghe được tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài căn nhà, bé xoa xoa cái bụng nhỏ đã sắp căng tròn của mình, sau đó mở miệng nhỏ ra.

Sau khi nuốt thêm một cái nữa, tiếp theo bé mới dùng một ngụm nuốt trọn cả tên lãnh đạo của giới Bút Tiên đã hoàn toàn mất hết sức lực.

Tên phó lãnh đạo của giới Bút Tiên cứ thế mà chết không nhắm mắt.

Đứa bé mập mạp kia rốt cuộc là loài quỷ gì vậy!

Hãy nhìn cách đứa bé kia đối xử với đồng bọn của chúng đi.

Đầu tiên là dụ địch thâm nhập, sau đó hoàn hảo bày ra kế sách gọi là mượn đao giết người, cuối cùng còn không buông tha cho quỷ ta mà trực tiếp nuốt trọn vào bụng!

Tạo nghiệp mà!

Người tới bên ngoài kia là ai?

Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, tên phó lãnh đạo của giới Bút Tiên cất lên tiếng hét thê lương: “Người bên ngoài kia, cứu mạng với!”

****9:

Bách Minh Tư vừa mới bước tới trước bốn căn nhà kia, còn đang suy nghĩ về tình hình bên trong của mấy căn nhà này, bỗng nhiên nghe được tiếng kêu cứu thê lương truyền tới từ phía trong nhà.

Tuy rằng cậu còn rất trẻ, nhưng cũng được tính là người có hiểu biết rộng rãi, gần như ngay lập tức, cậu có thể chắc chắc đó chính là quỷ.

Hình như con quỷ kia đang bị cái gì đó giam cầm, nhưng lệ khí và máu tươi quanh người vẫn ngập tràn khắp bốn phía.

Bách Minh Tư mím môi, không chút do dự mà ném một tấm bùa đuổi quỷ vào trong nhà, sau đó người cũng vọt vào theo.

Tốc độ của cậu rất nhanh, chớp mắt đã xuyên qua cánh cửa chạm khắc hoa văn tinh xảo để chạy tới mảnh sân trước sảnh chính, khi nhìn thấy cảnh bốn anh em Hoắc Tư Lâm đang ngồi quanh chiếc bàn đá hình vuông, cậu không khỏi sửng sốt.

Cùng lúc đó, Tể Tể đã nuốt chửng toàn bộ Bút Tiên vào trong bụng nhỏ.

Đương nhiên, bên khoé miệng bé cũng đang ngậm lá bùa kia.

Nhìn thấy bóng dáng từ trong bóng tối xuất hiện trước mắt mình, phản ứng đầu tiên của Tể Tể là sửng sốt, sau đó bé ngậm bùa chú chạy lon ton tới chỗ Bách Minh Tư.

“Anh Minh Tư!”

Bách Minh Tư nhanh chóng nghiêng đầu, đồng tử co rụt lại.

“Tể Tể?”

Tể Tể chỉ còn cách cậu không đến ba bước chân, Bách Minh Tư vô thức cúi người xuống.

Chờ đến Tể Tể chạy tới trước mặt cậu, cậu đã trực tiếp bế bé lên, hơn nữa còn giơ tay gỡ tấm bùa bên khoé miệng của Tể Tể xuống.

Tấm bùa này là do cậu ném ra, hiện giờ nó vẫn còn nguyên vẹn.

“Tể Tể, em… Sao mọi người lại ở đây? Dãy âm trạch này là thế nào vậy?”

Tể Tể nhìn căn nhà lớn, cười tủm tỉm giải thích.

“Anh Minh Tư, tòa nhà này là do cha Minh Vương đưa lên để xin lỗi cha Hoắc.”

Bách Minh Tư sợ ngây người.

“Sao á?”

Tể Tể nhớ lúc ấy Bách Minh Tư không có mặt ở đây, vì thế bé đã kể lại chuyện mình và anh Tiểu Tương cùng cha Minh Vương đã tới nhầm trường mẫu giáo.

Đương nhiên, cũng bao gồm cả chuyện cha Minh Vương đưa tiền âm phủ và mấy căn nhà từ dưới Địa Phủ tới đây.

Căn nhà này có thể ẩn giấu bất cứ lúc nào, một khi nhà đã được đánh giấu, không ai có thể thay đổi nó trừ khi trừ khi được chủ nhân Địa Phủ cho phép.

Bách Minh Tư nghe xong, nhất thời không biết nên nói gì.

Cứ cảm thấy… Chú Hoắc và những người khác có lẽ đã bị sốc trước những hành động này của Minh Vương.

Lúc này không phải là lúc để nói chuyện phiếm, bởi vì tên phó thủ lĩnh của giới Bút Tiên đã bị Tể Tể nuốt trọn, cũng vì vậy mà tất cả các thủ đoạn mà tên Bút Tiên sử dụng trên người mấy anh em Hoắc Tư Lâm cũng mất đi hiệu lực.

Bốn anh em Hoắc Tư Lâm chỉ cảm thấy cả người bỗng nhiên được thả lỏng, vốn dĩ cả bốn người đang căng chặt cả người đều đồng loạt ngã xuống bàn đá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free