Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 795
Động tĩnh khá lớn, đặc biệt là Hoắc Tư Thần không thể khống chế được cơ thể của mình, cậu nhóc trực tiếp đập thẳng đầu vào mặt bàn.
Một tiếng bùm vang lên, trán của cậu nhóc bị đập rách da.
Bách Minh Tư bị dọa nhảy dựng, nhanh chóng bé Tể Tể chạy tới, rồi cậu nhanh chóng đưa tay ra muốn lau vết máu mà Hoắc Tư Thần đã dây ra mặt bàn, thế nhưng đã chậm rồi.
Toàn bộ căn nhà lớn ba cửa ra vào khẽ rung lên, kèm theo đó là âm thanh khiến người ta sởn tóc gáy vang lên, Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước vội vàng chạy đến đỡ hai bên cạnh của Hoắc Tư Thần đang mở to mắt.
Tể Tể thấy thế, nhanh chóng vẫy đôi tay mũm mĩm của mình.
“Không sao đâu, không sao đây, anh Minh Tư, các anh không cần sốt ruột, anh ba chỉ là lập kế ước với toàn nhà này, để toà nhà này nhận chủ mà thôi.”
Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đều để lộ ra vẻ mặt không dám tin.
“Tòa nhà này nhận chủ ư?”
Tể Tể cười tủm tỉm: “Đúng vậy!”
Nói xong, bé vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm vào phần trán bị thương của Hoắc Tư Thần, Hoắc Tư Thần nhìn thẳng về phía trước bỗng cảm thấy ớn lạnh trong lòng, giật mình một cái rồi tỉnh lại.
“Tể Tể?”
Tể Tể ừ một tiếng: “Anh ba, chúc mừng anh đã có nhà mới nha!”
Hoắc Tư Thần lộ vẻ bối rối: “Sao?”
Bốn ông anh còn lại: “…”
Căn nhà này là của Địa Phủ, mấy anh em bọn họ đều là người của nhân gian ấy vậy mà có thể trở thành chủ nhà, thế này…
Chúc mừng ư?
Tể Tể thấy anh ba nhà mình vẫn còn đang bối rối, bé có chút buồn rầu mà vỗ vào trán của mình, sau đó cất giọng nói ngọt ngào để giải thích với anh ba.
“Anh ba, vừa rồi máu của anh đã bị căn nhà này hấp thụ, bởi vì trong cơ thể anh còn có máu Minh Vương, cho nên anh không cần đến bộ phận quản lý tài sản của Địa Phủ để làm thủ tục nhận nhà, bây giờ anh đã trực tiếp nhận chìa khoá nhà rồi. Còn về phần thủ tục gì đó, sau này sẽ có quan chức của văn phòng tại Địa Phủ đích thân tới giao cho anh ba.”
Hoắc Tư Thần càng bối rối hơn: “Sao?”
Tể Tể: “…”
Vẫn chưa hiểu sao?
Tể Tể thấy trên mặt ba anh trai còn lại vẫn còn dính đầy máu, nhưng chỗ máu ấy không phải của bọn họ, cũng chắc chắn rằng ba anh mình không bị thương, thế nên bé cũng yên tâm mà kéo tay áo của anh ba.
Thôi, thôi!
Tạm thời bỏ qua mọi thứ khác, chỉ cần cùng đi trải nghiệm với Tể Tể một chút là sẽ biết thôi.
“Anh ba, nếu không để Tể Tể đưa anh đi trải nghiệm một chút nhé?”
Hai mắt Hoắc Tư Thần lộ rõ vẻ hoang mang, giống hệt như một con cừu non đi lạc vậy.
“Trải nghiệm cái gì?”
Tể Tể vội vàng lên tiếng: “Làm chủ nhân của căn nhà này!”
Hoắc Tư Thần: “…”
Thấy anh ba ngốc vẫn đang ngây người ra, Tể Tể sốt ruột.
Bé vội quay đầu nhìn về phía Bách Minh Tư đang bế mình.
“Anh Minh Tư, anh ở lại đang chăm sóc anh Tư Lâm, anh cả và anh hai của em chút nhé, Tể Tể đưa anh ba đi một chút rồi sẽ trở lại.”
Không đợi Bách Minh Tư kịp từ chối, Tể Tể đã nhảy ra khỏi lòng của cậu ấy, rồi nắm lấy tay Hoắc Tư Thần đang ngây người, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Hai người nhanh chóng đi đến cửa, cánh cửa vừa mở ra đã lập tức đóng lại.
Hoắc Tư Thần có chút kinh ngạc: “Tể Tể, anh ba nhớ rõ khi chúng ta vừa mới bước vào đây, hình như căn nhà này không có cửa mà.”
Âm trạch Địa Phủ: “…”
Cậu mới không có cửa đấy!
Nhà không có cửa còn được gọi là nhà à?
Đây còn là nhà do đích thân Minh Vương đưa tới đấy!
Dường như để cho người chủ mới này hiểu được cái gì mới gọi là âm trạch chân chính, cánh cửa màu đỏ son của toà âm trạch Địa Phủ gần như biến thành màu đen, rồi tự động mở ra.
Hoắc Tư Thần trừng mắt: “Ôi, Tể Tể, em xem đi, cửa tự động mở ra kìa.”
Mái hiên của toà âm trạch Địa Phủ khẽ nhếch lên, nếu nó có mắt, nhất định sẽ nhìn Hoắc Tư Thần bằng ánh mắt khinh thường như đang nhìn một kẻ quê mùa.
Một tiếng động khác lại vang lên, cánh cửa lớn đã đóng lại.
Một tiếng két tiếp theo, cửa mở ra.
Rồi lại đóng!
Lại mở!
…
Hoắc Tư Thần chết lặng.
“Tể Tể, tòa nhà này… có phải có vấn đề gì không? Có phải khi cha Minh Vương của em đưa nó lên đây, nó vẫn chưa được xây dựng xong không?”
Toàn bộ toà âm trạch Địa Phủ đột nhiên dựng ngược lên, mái hiên ngay ngắn bỗng bắt đầu vặn vẹo và trở nên gớm ghiếc.
Tể Tể vừa thấy thế, mày nhỏ cau lại, giọng nói non nớt vang lên.
“Tam Tiến!”
Âm trạch Địa Phủ bị một tiếng gọi “Tam Tiến” kia khiến cả hồn phách cũng run lên.
(Tam Tiến: ba cửa đi vào.)
Tam Tiến ư?
Gọi nó đấy à?
Không phải số nhà của nó là “Số Ba” sao?”
Tuy nhiên, theo sau tiếng gọi của Tể Tể, âm trạch Địa Phủ phát hiện ra hai chữ lớn “Số Ba” mạnh mẽ phóng khoáng được khắc trên biển nhà được thay thế bằng hai chữ “Tam Tiến” lớn xiêu xiêu vẹo vẹo.
Âm trạch Địa Phủ: “…”
Âm trạch Địa Phủ tủi thân, âm trạch Địa Phủ không dám nói.
Hoắc Tư Thần cũng cảm nhận được sự tủi thân khó lý giải được, bèn kéo nhẹ ống tay ống của Tể Tể.
“Tể Tể, có phải căn nhà này không thích cái tên “Tam Tiến” hay không?”
Những góc mái hiên nhô cao của âm trạch Địa Phủ nhanh chóng rung chuyển, lần đầu tiên nó thấy vị chủ mới này cũng thuận mắt.