Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 792:
Thậm chí, bởi vì ngưỡng cửa bên trong hơi cao, cơ thể bé hơi mập mạp lại chạy quá nhanh, nên không thể vượt qua ngay được.
Một trong số đám Bút Tiên lâu la đang nhìn trộm trên mái nhà thấy thế bỗng phát ra tiếng kêu quái lạ.
“Ôi chao chao… Thật là một đứa nhỏ mập mạp nha!”
Tể Tể ngửa đầu, hai mắt nhanh chóng dán vào tên quỷ kia.
Tên đàn em Bút Tiên nhất thời bị doạ nhảy dựng, thế nhưng khi nhìn thấy đối phương chỉ là một đứa bé mập mạp bình thường, ngay lập tức, gã lại trở nên đắc ý.
Đôi mắt cỡ trung bình rơi từ trên mái nhà xuống và biến thành một nam quỷ già gầy gò, mỏ chuột tai khỉ.
“Chậc chậc chậc… Béo như vậy, nhiều thịt như vậy, mày nói xem tao nên bắt đầu hạ miệng từ đâu mới tốt đây?”
Tể Tể liếc nhìn đối phương, có chút ghét bỏ.
“Mày vừa gầy vừa già như vậy, một mình mày có thể ăn được hết bổn Tể Tể sao!”
Lão quỷ già rốt cuộc cũng muốn ăn mảnh một mình, suy cho cùng đứa bé trước mặt này trong rất xinh xắn, mũm mĩm, lại thật nhiều thịt.
Vì thế khi nghe đưa bé béo mập kia nói vậy, lão cũng không tức giận.
“Không sao đâu, không sao đâu, nếu ăn một miếng không hết thì tao có thể đóng gói mang về, về sau lại tiếp tục ăn.”
Tể Tể chú ý tới những bóng quỷ đang tìm kiếm ở gần đó, bé nhịn không được mà nuốt nước miếng.
“Ực ực…”
Lão quỷ già thấy thế thì buồn cười.
“Ôi chao! Tao nói tao ăn không hết sẽ gói mày về để giành ăn sau, đứa bé béo mập, mày là đồ ăn trong mâm của tao, mày còn nuốt nước miếng cái gì?”
Không đợi Tể Tể nói chuyện, ánh mắt tham lam và nham hiểm của lão quỷ già lại trở nên hung tàn hơn.
“Thoạt trông mới ba, bốn tuổi, quả nhiên là đứa bé miệng còn mùi sữa chưa hiểu chuyện gì! Loại trẻ con này ăn là bổ dưỡng nhất!”
Tể Tể bỗng nhiên cất cao giọng mà hét lên: “Cứu mạng với! Có quỷ muốn ăn thịt Tể Tể!”
Mười tám, mười chín tên Bút Tiên lâu la đang tìm kiếm xung quanh đó nghe theo tiếng mà tới, khoé miệng lão quỷ già nâng lên, nhân lúc đám đồng bọn của mình chưa tới mà nhào qua phía Tể Tể.
“Đứa nhóc béo mập, mày chỉ có thể là đồ ăn của một mình tao!”
Lão ta mói chỉ nhào được nửa đường, đã bị một cán bút lông thô to đập thẳng vào mặt, cả đầu của lão bị đập lệch sang một bên.
Do một sự trùng hợp ngẫu nhiên nào đó, chiếc đầu của lão quỷ già kia bay lên giữa không trung, lướt qua nóc nhà, cuối cùng vẽ ra một đường cong parabol rồi rơi giữa chiếc bàn đá nơi bốn anh em nhà họ Hoắc đang ngồi chơi trò Bút Tiên.
Bốn anh em nhà họ Hoắc: “…”
Đã hơn nửa đêm, trong ngôi nhà tối tăm tới từ Địa Phủ, họ đang chơi trò mời Bút Tiên bỗng bị bắt nhìn thấy cảnh đầu của một ông già rơi từ trên trời xuống!
Đặc biệt là khi máu chảy ra từ thất khiếu của chiếc đầu đó…
Hoắc Tư Thần là người đầu tiên không kìm được mà hoảng sợ hét lên.
“A a a a! Có quỷ!”
Hoắc Tư Tước cũng không chịu được, là người cất lên tiếng hét thứ hai.
“Chết tiệt! Đây là đầu của tên quỷ nào thế? Tìm nhầm chỗ à, cơ thể của ông không ở đây, mau cút đi!”
Hoắc Tư Cẩn mím môi, sắc mặt trắng bệch.
“Hình như… Ông ta đang rất muốn giết chết chúng ta!”
Hoắc Tư Cẩn mới vừa nói xong, cái đầu ở giữa bàn đá đột nhiên nảy lên, lao thẳng về phía Hoắc Tư Lâm vẫn luôn giữ im lặng.
Tốc độ quá nhanh, lão quỷ già lại lấy cách tấn công thẳng vào đỉnh đầu của đối phương, cho nên khi lão ta chạm vào đỉnh đầu của Hoắc Tư Lâm, giọt máu giữa trán Hoắc Tư Lâm thoáng hiện lên, cái đầu thất khiếu đổ máu thậm chí còn chưa kịp phát ra một tiếng hét thảm, nháy mắt đã biến thành một màn sương mù.
Sương máu dày đặc đến mức trực tiếp khiến cho gương mặt của Hoắc Tư Lâm trở nên hỗn loạn.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước ngồi ở hai bên cũng không thể may mắn thoát khỏi, một người dính đầy máu đỏ trên má trái, một người trên má phải dính đầy máu tươi.
Hoắc Tư Thần nhìn Hoắc Tư Lâm, lẩm bẩm ra tiếng: “… Anh Tư Lâm, từ khi nào đầu của anh trở thành đá kim cương vậy?”
Hoắc Tư Lâm quay gương mặt dính đầy máu tươi sang, nhìn em họ mình với ánh mắt đầy chết chóc.
Hoắc Tư Thần rốt cuộc cũng lấy lại bình tĩnh, sau đó liếc mắt nhìn ba anh trai một lượt, rồi bắt âm thầm cười ha ha chẳng có chút phúc hậu nào.
Ba anh em Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước liếc mắt nhìn nhau, rồi cả ba đều nở một nụ cười như ngầm hiểu ý nhau chứ chẳng nói thành lời.
Hoắc Tư Thần không rõ nguyên do, nhưng phía sau lưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo.
Cậu nhóc muốn quay đầu nhìn lại xem, nhưng không thể quay đầu được.
Bởi vì trò chơi mời Bút Tiên quỷ quái vẫn còn đang tiếp tục, mà tên Bút Tiên kia ấy vậy còn chưa viết xong.
Hoắc Tư Thần lại một lần nữa đặt ra câu hỏi từ tận đáy lòng: “Có phải đầu óc của Bút Tiên này không được tốt hay không?”
Phó lãnh đạo của giới Bút Tiên đang bị bắt viết số Pi: “…”
Nếu có thể, gã ta cũng không muốn lập tức giết chết tên oắt con loài người này.
Mà gã ta sẽ bắt chước cách đứa bé béo mập kia ép gã viết số Pi, để tên oắt con loài người phải viết số Pi cả đời!
Vừa kịp nghĩ tới đây, phó lãnh đạo của giới Bút Tiên quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy cảnh mấy tên đồng bọn của mình vừa mới tiến tới đã bị đứa bé mập mạp kia vươn tay tóm gọn.