Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 791:
Gã gần như rơi từ trên không xuống.
Tể Tể ngẩng đầu: “Sai rồi ư?”
Tên đàn em Bút Tiên không dám rơi lệ, vội vàng, nhanh chóng kiểm tra.
Nhìn kỹ lại, quả thật sai rồi.
Tên đàn em Bút Tiên lanh lẹ sửa chữa, Tể Tể lại lần nữa dùng ánh mắt hoài nghi đánh giá gã một lượt từ trên xuống dưới.
Tên đàn em Bút Tiên: “…”
Tên đàn em Bút Tiên không chỉ còn hỏi thăm 18 đời tổ tông của con thỏ đen xì nọ, mà bắt đầu mắng chửi từ Archimedes, rồi từ Archimedes mắng tới Tổ Xung Chi, mắng xong Tổ Xung Chi lại mắng sang Lưu Huy, mắng hết Lưu Huy bắt đầu chửi sáng tất cả các nhà toán học của mọi triều đại…
Mắng đến nỗi lệ khí trào ra bốn phía, sau đó trở nên kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần.
Bút Tiên viết đến nỗi lông trên ngoài bút cũng bắt đầu rụng, rồi dần dần gã lại tự kéo lông của mình, tiếp tục viết… Dần dần, bản thể là một người đàn ông trung niên có mái tóc đen nhưng hói của gã cũng hiện ra…
Tể Tể vẫn tiếp tục ăn uống thoả thích.
Bốn phía truyền đến tiếng cười thật khủng bố.
Dần dần, những tên Bút Tiên lâu la khác cũng tò mò mà tìm đến căn nhà được đem lên từ Địa Phủ này.
“Chết tiệt! Đại ca đang làm gì thế? Anh ta im lặng rời khỏi chủ nhân không tạo ra chút tiếng động nào, nếu ông đây không đủ tinh tế để chú ý tới, cũng không biết anh ta ấy vậy mà lại tới đây ăn mảnh!”
“Trời ạ! Đó là căn nhà mới tới từ Địa Phủ phải không? Chứ trên nhân gian làm gì có nơi nào có âm khí nồng nặc như vậy, chỉ cần nhìn lệ khí mạnh thế kia đã biết đó là hung trạch rồi?”
(Hung trạch 凶宅: là nơi không ai muốn ở và dám ở, hay có thể là những mối họa tiềm tàng trong nhà, nó ảnh hưởng rất lớn đến đời sống của gia chủ về mặt sức khỏe, công việc hay thậm chí là tính mạng. )
“Tôi cảm nhận được khí tức của đại ca, vô cùng kích động! Đoán chừng anh ta đang vui vẻ lắm!”
“Đi! Chúng ta cùng đi tìm đại ca! Đều là Bút Tiên cả, cũng đều làm việc cho chủ nhân, đâu thể để một mình anh ta độc chiếm việc tốt như vậy!”
“Đi, đi, đi!”
Mười mấy tên Bút Tiên lâu la cứ như ong vỡ tổ mà tràn về phía ngôi nhà ba lối vào của Địa Phủ.
Tể Tể vì không thể nếm được mùi vị mà mất hết kiên nhẫn, đúng lúc này bên ngoài truyền tới tiếng dao động của âm khí, bé lập tức trở nên hưng phấn.
“Lại có món ăn ngon tìm tới cửa rồi!”
Phó lãnh đạo của đám Bút Tiên: “…”
Tại sao gã cứ cảm thấy những hơi thổ lộn xộn và tham lam đó lại quen thuộc đến vậy?
Để ngăn cản đám anh em không giẫm lên vết xe đổ của mình, tên đàn em Bút Tiên – phó lãnh đạo của giới Bút Tiên - vốn định nhắc nhở bọn chúng một chút.
Nhưng trò chơi Bút Tiên vẫn còn đang dang dở, trò này không chỉ khống chế sự tự do của bốn anh em nhà họ Hoắc, mà đồng thời cũng khiến gã khó lòng phân tâm.
Tên đàn em Bút Tiên - phó lãnh đạo giới Bút Tiên - bắt đầu chảy huyết lệ.
Xong rồi!
Số Pi đã hại chết quỷ rồi!
Cả gia tộc bị diệt rồi.
****8:
Gần như ngay lập tức, bốn anh em Hoắc Tư Lâm cũng cảm nhận được nhiệt độ trong không khí giảm xuống mấy độ, da gà trên toàn thân nổi hết lên.
Bốn anh em ngơ ngác nhìn nhau, anh nhìn em, em lại nhìn anh, rồi cùng tìm kiếm Tể Tể trong vô thức.
Nhưng vị trí của họ bây giờ không thể trực tiếp nhìn thấy Tể Tể, bởi khung cửa đã chặn mất tầm nhìn của bốn người.
Hoắc Tư Thần lo lắng nhìn chiếc bàn đá, nơi những ký tự lớn màu đỏ như máu vẫn đang hiện lên.
“Rốt cuộc tới khi nào mới có thể viết xong số π này?”
Tên đàn em Bút Tiên - phó lãnh đạo giới Bút Tiên cũng muốn biết.
Nhưng nghĩ tới số π là vô cùng vô tận, hai hàng huyết lệ lại lần nữa chảy dài trên mặt gã.
Hết con số này đến con số khác xuất hiện không ngừng nghỉ trên bàn đá, có lẽ do viết càng lúc càng nhiều, nên tự nhiên chữ viết cũng càng trở nên tốt hơn, hơn nữa tốc độ cũng tăng lên.
Nhưng vẫn vô tận không dừng…
Tên đàn em Bút Tiên - phó lãnh đạo giới Bút Tiên vừa viết vừa lặng lẽ cầu nguyện.
Mong những tên tham lam cùng tộc giống như gã mau chóng bỏ đi!
Nơi này có một vị tổ tông chuyên ăn thịt quỷ đấy!
Sau đó, gã ta nhìn thấy đứa bé béo mập vốn dĩ luôn ngồi trước thềm cửa bỗng nhiên vỗ vỗ tay rồi đứng lên.
Tên đàn em Bút Tiên - phó lãnh đạo giới Bút Tiên có cảm giác bỗng nhiên bị ngừng hút máu, gã còn chưa kịp nghĩ gì nhiều, đã nhìn thấy một mảnh gạch vụn trên nóc sảnh chính lộ ra, để lộ ra một tròng mắt không lớn không nhỏ.
Phó lãnh đạo của giới Bút Tiên lại lần nữa nảy sinh lòng độc ác, âm khí quanh thân lại dâng trào, hy vọng có thể hấp dẫn sự chú ý của đứa bé mập mạp kia.
Kết quả thất bại.
Vốn Tể Tể vốn đứng dậy và bước vào trong sảnh chính, đột nhiên quay lại và liếc nhìn Bút Tiên đang lơ lửng trên không trung.
Cái nhìn đó khiến cho phó chỉ huy của giới Bút Tiên có cảm giác kinh hãi, như thể hồn phách của gã bị nhìn thấu vậy.
Ánh mắt kia dường như muốn nói: Mày ở đây chờ bổn Tể Tể, đợi bổn Tể Tể quay lại sẽ xử lý mày sau!
Phó lãnh đạo của giới Bút Tiên sắp nổi điên đến nơi rồi.
Đôi chân nhỏ nhắn mũm mĩm của Tể Tể di chuyển rất nhanh, khi chạy bé còn phát ra tiếng hự hự.