Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 788:

Hoắc Tư Thần chưa từng chơi trò này bao giờ, nhưng thật ra trước đó khi bọn họ đưa Tể Tể tới nhà ma, cậu nhóc có từng nhìn thấy mấy sinh viên đại học chơi trò này rồi.

Lúc ấy mấy sinh viên đại học đã hỏi gì nhỉ?

Ánh mắt Hoắc Tư Thần sáng lên: “Bút Tiên, Bút Tiên, xin hỏi trước kia anh Tư Lâm của tôi có phải từng bị hồ ly tinh lợi dụng, đúng không?”

Hoắc Tư Lâm: “…”

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước: “…”

Vấn đề khó đấy!

Tên đàn em Bút Tiên liếc nhanh về phía đứa nhóc mập mạp đã ngồi trên bậc đá trước ngưỡng cửa sảnh chính từ khi nào, một tay chống cằm, tay còn lại thỉnh thoảng lau nước miếng chảy ra bên khoé miệng.

Thật đáng sợ mà!

Cũng may là gã biết được đáp án của câu hỏi này.

Vì thế, ở giữa bàn đá, hai chữ lớn màu đỏ như máu chậm rãi xuất hiện.

“Không phải”

Vòng tiếp theo của trò chơi bắt đầu, ba anh em Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cảm thấy không thể để thằng em trai ngốc nghếch của mình hỏi tiếp được, nếu không hỏi Bút Tiên, Tể Tể sẽ cho rằng họ đang chơi vui vẻ, đoán chừng cả tối nay mấy anh em sẽ phải ở lại chỗ này.

Mọi người quay bàn xoay theo chiều kim đồng hồ, sau lượt xoay của Hoắc Tư Thần, đã đến lượt Hoắc Tư Tước.

Khi Hoắc Tư Tước xoay bàn xoay, cậu không dám dùng quá nhiều sức.

Tuy nhiên, chiếc bàn xoay vẫn quay rất nhanh và khi nó dừng lại, mũi tên lại chĩa vào Hoắc Tư Thần.

Đồng tử của Hoắc Tư Thần mở to.

Ba anh em còn lại của nhà họ Hoắc cũng phải trợn trừng mắt theo.

Tên Bút Tiên đang cố ý đúng không?

Không thể không nói, ba anh em nhà họ Hoắc đã đoán đúng rồi.

Tên đàn em Bút Tiên đang cố ý.

Rốt cuộc, hai trong số ba người bình thường còn lại trông có vẻ chỉ mới ngoài hai mươi, nếu chẳng may hai tên này mà đặt ra câu hỏi phức tạp khiến gã không thể trả lời, đồng thời chọc giận đại nhân nhỏ kia thì phải làm sao?

Đứa ở giữa thoạt trông không quá lớn cũng không quá nhỏ, nhưng trong đầu dường như lại chứa rất nhiều suy nghĩ, nhỡ nó hỏi quẩn quanh thì gã biết trả lời thế nào?

Cho nên nhất định phải là Hoắc Tư Thần!

Với khả năng kiểm soát đặc biệt của mê hoặc, Hoắc Tư Thần không thể tự đặt ra được câu hỏi.

“Bút Tiên, Bút Tiên, xin hỏi tôi có thể sống được đến bao nhiêu tuổi?”

Tên đàn em Bút Tiên sửng sốt mất một lúc, Tể Tể nhanh chóng lên tiếng.

“Tà vật kia, nếu mày trả lời sai hoặc không thể trả lời được câu hỏi của anh ba bổn Tể Tể, bổn Tể Tể sẽ lập tức nuốt mày vào bụng!”

Tên đàn em Bút Tiên sợ tới mức giật nảy mình một cái, đáp án nhanh chóng được hiển thị trên bàn đá.

“Còn phụ thuộc vào việc cậu muốn sống đến năm bao nhiêu tuổi.”

Bốn anh em nhà họ Hoắc: “…”

Đáp án này…

Chẳng lẽ gã Bút Tiên này biết được thân phận của Tể Tể, nhưng nếu như gã đã biết, vì sao còn sám đối xử với bốn anh em họ như vậy?

Tên đàn em Bút Tiên chỉ đơn giản là đáp bừa thôi.

Rốt cuộc đứa bé mập mạp kia trông cũng rất mạnh, nếu nó thực sự muốn giữ một người ở lại nhân gian, cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức.

Suy cho cùng, chủ nhân của gã cũng đã sử dụng nhiều phương pháp khác nhau để giúp có thể kéo dài tuổi thọ cho người khác, gã ta đã chứng kiến rất nhiều lần.

Tể Tể chống cằm, liếm liếm miệng, tiếp tục lau nước miếng.

“Được rồi, coi như mày đã trả lời đúng.”

Tên đàn em Bút Tiên: “…”

Mẹ kiếp, đây là trò chơi mời Bút Tiên, hay là trò mời tổ tông đấy hả?

Hoắc Tư Thần liên tiếp đặt ra năm câu hỏi, vòng thứ sáu chưa kịp bắt đầu, Tể Tể đã chậm rãi đứng lên, đôi mắt đen to tròn của bé khoá chặt trên người tên đàn em Bút Tiên.

“Có phải đến vòng thứ sáu vẫn là anh ba đặt câu hỏi không? Bổn Tể Tể đã bảo mày phải ngoan ngoãn chơi với các anh của bổn Tể Tể cơ mà, vì sao mày chỉ cho anh ba đặt câu hỏi?”

Tên đàn em Bút Tiên sợ tới mức run lên một cái: Không, không, không phải… Đó là vấn đề xác suất, lần sau kết quả sẽ khác.”

Tiếp theo là lần sau sẽ có kết quả khác.

Tên đàn em Bút Tiên vốn định chọn Hoắc Tư Tước - người nhỏ tuổi thứ hai trong số bốn người chơi, nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Hoắc Tư Tước, gã ta cảm thấy cậu nhóc này không phải là đối tượng dễ đối phó, cuối cùng gã đành chuyển qua Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn, cuối cùng Bút Tiên chốt mục tiêu là Hoắc Tư Lâm có vẻ ngoài rất thanh lịch và tuấn tú.

Hoắc Tư Lâm: “Bút Tiên, Bút Tiên, mời ngài viết ra tất cả số Pi.”

Tên đàn em Bút Tiên: “… Cái gì?”

Tất cả số Pi ư?

Gã có biết về số Pi, nhưng mẹ nó, tất cả số Pi có bao nhiêu con số hả?

Gã ta phải viết tới tận khi nào đây?

Tể Tể nghiêng đầu, hút một tiếng rõ to: “Mày không biết à?”

Tên đàn em Bút Tiên thấy trong mắt đứa bé mập mạp hiện rõ ánh mắt của kẻ săn mồi, gã sợ tới mức cầm bút lên và bắt đầu viết trên bàn đá.

Số Pi là π, π tương đương: 3.14159265358979323846…

Có thể là vì tên đàn em Bút Tiên ôm mối oán giận cực kỳ lớn với câu hỏi của Hoắc Tư Lâm, cho nên những con số màu xuất hiện trên mặt bàn đá kia có màu đỏ đậm vô cùng chói mắt.

Giống như những con số được ngưng tụ bởi máu tươi, mà chỗ máu ấy còn như là những sinh vật còn sống, chúng đang khẽ rục rịch, khiến cho bốn anh em nhà họ Hoắc nhìn thấy cảnh này chỉ biết nghẹn họng trân trối.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free