Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 789:
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn vội vàng nhìn về phía Hoắc Tư Lâm: “Anh Tư Lâm, đỉnh lắm!”
Hoắc Tư Lâm ngượng ngùng mỉm cười: “Chỉ là vừa khéo anh cũng quên mất đáp án của câu hỏi này, lại hiếm khi mời được Bút Tiên tới, cho nên anh mới tranh thủ hỏi!”
Tên đàn em Bút Tiên: “…”
Một tên học sinh giỏi như cậu, có là quỷ cũng không tin được cậu sẽ quên mất số Pi đâu.
Trong lòng tên đàn em Bút Tiên âm thầm hỏi thăm 18 đời tổ tiên của nhà họ Hoắc, nhưng trên tay vẫn tiếp tục dùng sức để cật lực viết.
2643383279502884…
197169399375105…
Càng viết, lệ khí trên người tên đàn em Bút Tiên càng nặng hơn.
Tể Tể vốn đang ngồi nhìn, nhưng lúc này bé đã hết kiên nhẫn.
Anh Tư Lâm rõ ràng chỉ hỏi một câu thôi, kết quả tên quỷ Bút Tiên kia lại viết ra cả đống chữ số như vậy.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy tên quỷ Bút Tiên càng viết nhiều số, âm khí quanh người gã ta càng tăng lên, đôi mắt to đen nhánh của Tể Tể không khỏi từ từ mở to.
Tình huống này là thế nào?
Bé tiếp tục nhìn tên quỷ Bút Tiên múa cây bút lông thô to trên tay, ngòi bút lông dường như sắp nở hoa đến nơi rồi, bất tri bất giác, Tể Tể đã hiểu ra.
Tên quỷ Bút Tiên đang nổi giận!
Tể Tể bị sốc!
Chính mình không viết được đáp án, gã viết được một đống số như vậy bé còn chưa nói gì, ấy vậy mà gã ta còn dám nổi cáu ư?
Khi Tể Tể chuẩn bị bước qua đó đánh tên quỷ Bút Tiên kia một cái, bỗng nhiên bé lại ngồi xuống.
Nổi cáu cũng tốt!
Như vậy càng khiến lượng âm khí nảy sinh ra nhiều hơn!
Vì thế Tể Tể lẳng lặng mở miệng nhỏ ra, bắt đầu hút âm khí với vẻ mặt thích thú.
Tên đàn em Bút Tiên càng viết càng cáu, càng biết lửa giận càng bùng to, cuối cùng toàn bộ cây bút gần như trở nên điên cuồng, từ nét bút đầu tiên đến nét bút cuối cùng đã biến thành thể thảo, nét chữ này nối liền hẳn với nét chữ kia, khiến bốn anh em nhà họ Hoắc nhìn tới híp cả mắt.
Hoắc Tư Thần là người đầu tiên cất lời hỏi: “Anh Tư Lâm, mấy chữ trước của Bút Tiên em còn nhìn ra được, nhưng ngững chữ sau là gì vậy?”
Tròng mắt Hoắc Tư Tước xoay chuyển, rồi cũng gật đầy theo.
“Quả thực, em cũng không nhận được ra.”
Hoắc Tư Cẩn: “Quá cẩu thả, giống như tiếng Anh, tiếng Ả Rập, tiếng Tây Tạng, thậm chí còn như xen lẫn cả tiếng Nga…”
Tể Tể đang thích thút hút âm khí bỗng nghe thấy như vậy, lông mày nhỏ khẽ nhướng lên.
“Tên quỷ kia, có phải mày không muốn chơi nữa đúng không?”
Tên đàn em Bút Tiên đang điên cuồng viết theo thể thảo bỗng ngẩn ngơ.
“Đại nhân nhỏ, tiểu nhân vẫn viết…”
Tể Tể không thèm nghe giải thích.
“Mặc kệ mày viết cái gì, cả bốn anh trai của bổn Tể Tể đều không đọc được, đó là lỗi của mày!”
Tên đàn em Bút Tiên: “…”
Tể Tể hít một hơi thật sâu, hút lấy một lượng lớn âm khí toả ra trên người gã Bút Tiên.
Tên đàn em Bút Tiên lập tức xin tha.
“Đại nhân nhỏ bớt giận, tiểu nhân lập tức dùng thể chữ ban đầu để viết ạ.”
Tể Tể nhìn những dòng chữ nguệch ngoạc màu đỏ nối tiếp nhau như một vũng máu: “Mấy chữ rối tung rối mù kia là loại bùa chú quỷ quái gì thế?”
Tên đàn em Bút Tiên không còn chút quỷ quyền nào: “Đại nhân nhỏ yên tâm, tiểu nhân lập tức xóa sạch mọi thứ, bắt đầu viết lại từ đầu!”
Tể Tể hừ một tiếng, tiếp tục ngồi tại chỗ và vui vẻ, nhàn nhã, chậm rãi hút âm khí.
Tên đàn em Bút Tiên: “…”
Mẹ nhà nó, nửa đêm nửa hôm gã ta chạy tới đây để làm thức ăn dâng tận miệng cho vị tổ tông này à?
Có phải gã đã bị con thỏ đen xì kia chơi một vố hay không?
****7:
Nghĩ đến con thỏ đen bị nhốt trong lồng, tên đàn em Bút Tiên lập tức cảm thấy oán khí dâng tận trời.
Vốn dĩ, sau khi bị Tể Tể hút một hơi ngập âm khí, gã này đã suy yếu rất nhiều, như lúc này âm khí quanh người Bút Tiên lại tràn đầy.
Tể Tể thấy thế, đôi mắt to tròn đen nháy xinh đẹp khẽ nheo lại.
Bé phát hiện một vấn đề kỳ lạ.
Thông thường, những ma quỷ bị bé hút một hơi mạnh như vậy, rất hiếm ma quỷ có thể hồi phục lại một cách mạnh mẽ trong khoảng thời gian ngắn như vậy, nhưng tên quỷ trước mắt bé hiện giờ có vẻ không giống những ma quỷ bình thường.
Vì sao chứ?
Tể Tể cau mày suy nghĩ, nhưng lại không nghĩ ra được.
Tuy nhiên, nghĩ không ra có ảnh hưởng gì đến việc ăn uống của bé không?
Đương nhiên là không ảnh hưởng!
Đã xác định được con quỷ trước mắt rất đặc biệt, vì thế khi hút lấy âm khí, Tể Tể cũng chẳng hề kiểm soát bản thân nữa.
Bé muốn xem con quỷ trước mặt này đặc biệt đến mức nào, gã còn dám to gan lớn mật chạy tới ngọn núi phía sau trang viên của cha nuôi để giả thần giả quỷ, giở trò với các anh trai của bé.
Cái miệng nhỏ của Tể Tể cũng hoá lớn, cùng với đó bé bắt đầu ăn uống không ngừng, lần nào há miệng cũng to hết cỡ, trái ngược hoàn toàn với ý tưởng ban đầu là ăn ít và tiết kiệm.
Tên đàn em Bút Tiên: “…”
Không phải chứ!
Tổ tông ơi!
Cho dù gã ta có thể khôi phục sức mạnh lại ngay lập tức, nhưng cũng không thể chống chọi được “bòn rút” của vị tổ tông này đâu!
Gã sẽ hoàn toàn tan biến mất!
Đây là mổ gà lấy trứng mà!
(Mổ gà lấy trứng 杀鸡取卵: Đây là câu thành ngữ ẩn dụ cho việc ham muốn lợi ích trước mắt mà không quan tâm đến lợi ích lâu dài. Nó bắt nguồn từ câu chuyện ngụ ngôn “Con gà đẻ trứng vàng” của Aesop, kể về một cặp vợ chồng vô tình có được một con gà mái có thể đẻ ra trứng vàng, nhưng vì tham lam và hấp tấp nên họ đã giết con gà hòng moi trứng vàng trong bụng nó, kết quả họ chẳng có gì, vàng không có mà gà cũng không.)