Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 787:
Nhưng cả bốn anh trai đều nói muốn chơi trò mời Bút Tiên, đặc biệt là anh Tư Lâm và anh cả của bé cũng tham gia vào trò này, Tể Tể không chút do dự liền gật đầu đồng ý.
Chơi đi!
Bé nhanh chóng quay lại và đi về phía phòng mình trước.
Cánh cửa được chạm khắc tinh xảo mang theo sự cổ kính đã tự động mở ra, tốc độ của nó rất nhanh, như thể sợ chỉ chậm một giây nữa thôi, nó sẽ bị Tể Tể tháo ra.
Thế cho nên tên đàn em Bút Tiên đang trốn bên trong thân bút cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với đứa trẻ mũm mĩm ở bên ngoài kia, vì sao đứa bé gái ấy không bị ảnh hưởng bởi kỹ năng “mê hoặc” của gã, có thể trực tiếp tìm được bản thế của nó ở bên này.
“Nhóc…”
Tể Tể nhấc chân, bước vào sảnh chính.
Bàn tay mũm mĩm tuỳ ý vung lên, sau đó bé dùng giọng nói trong trẻo nói chuyện với gã Bút Tiên đang bay lơ lửng giữa phòng.
“Mày ngoan ngoãn ngồi chơi trò mời Bút Tiên với bốn anh trai của bổn Tể Tể đi, phải đáp ứng tất cả yêu cầu của họ, hỏi gì đáp nấy, ăn ngay nói thật!”
Tên đàn em Bút Tiên không dám tin, tới nỗi cơ thể run lên, vô thức chống lại.
“Nhóc là cái thá gì, chỉ dựa vào nhóc con mà cũng dám…”
Tể Tể giơ bàn tay mũm mĩm lên, duỗi ngón trỏ và búng nhẹ vào người tên đàn em Bút Tiên đang lơ lửng giữa không trung một cái.
Tên đàn em Bút Tiên phát hiện chiếc bút lông mà mình đang ẩn náu trong đó đã bị mất khống chế, rồi bay vụt ra ngoài.
Chờ tới khi gã ta lấy lại tinh thần, toàn bộ thân bút lông đã nằm trong tay đứa trẻ mũm mĩm kia.
Đứa bé mũm mĩm cúi đầu, cái miệng nhỏ nhắn hồng hào, mềm mại không ngừng hút nước miếng.
“Hút … Mày thử uy hiếp bổn Tể Tể lần nữa thử xem? Hút…”
Tên đàn em Bút Tiên bỗng hoá thành chim cút chỉ trong vòng nửa giây.
Toàn bộ cây bút lông run lên bần bật.
“Vị đại nhân nhỏ này… Tiểu nhân có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, xin ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho tiểu nhân một mạng.”
Tể Tể dùng một tay khác lau nước miếng ở bên khóe miệng, nhưng vẫn không nhịn được mà hút một ngụm âm khí trên người gã Bút Tiên kia.
Âm khí nồng đậm vừa vào miệng Tể Tể, lông trên thân bút lông của tên đàn em Bút Tiên kia đều dựng ngược cả lên và xòe ra như bị điện giật, lông tóc dựng đứng xoăn tít lại như những đợt sóng cuộn.
Thần hồn nháy mắt đã chịu uy hiếp, tên đàn em Bút Tiên khóc lóc thảm thiết.
“Đại nhân nhỏ, tiểu nhân thật sự biết sai rồi, thực xin lỗi, đại nhân nhỏ, tiểu nhân lập tức dừng tay, kết thúc trò chơi ở bên ngoài ngay.”
Sau khi nuốt một ngụm lớn âm khí để thỏa mãn cơn thèm của mình, Tể Tể vô thức muốn ăn thêm nữa, khi bé gần như không thể kiềm chế được bản thân mà nhét cả cây bút vào miệng, bỗng bị câu nói vừa rồi của gã Bút Tiên mà bừng tỉnh lại.
“Thế thì không được!”
Tên đàn em Bút Tiên bối rối.
“A?”
Tể Tể cố gắng không nhìn vào bút lông, ngẩng đầu lên nhìn trần nhà được chạm khắc tinh xảo.
“Các anh của Tể Tể muốn chơi, mày nhất định phải chơi cùng họ!”
Tên đàn em Bút Tiên: “Thế nhưng…”
Bọn họ không phải thật sự muốn chơi, mà là do bị trúng kỹ năng mê hoặc đặc biệt của gã, nên mới bị buộc phải ngồi xuống chơi.
Nhưng câu nói tiếp theo của gã còn chưa vang lên đã bị Tể Tể hung dữ ngắt lời.
“Còn nói lảm nhảm nữa, bổn Tể Tể sẽ nuốt chửng từ cán bút tới tận lông bút một lượt!”
Chỉ nửa giây sau, tên đàn em Bút Tiên đã hoảng loạn, gã vừa run bần bật vừa khóc lóc thảm thiết, gã vô cùng hối hận, biết thế đã chẳng làm, nhưng vẫn đành phải gật đầu.
“Chơi, chơi, chơi… Đại nhân nhỏ, tiểu nhân nhất định sẽ vui vẻ chơi cùng với bốn anh trai của ngài.”
Nếu đã không thể đánh bại được đứa bé mập mạp đáng sợ trước mắt này, vậy sao gã không thể nhân cơ hội này để hút hồn phách của bốn đứa nhóc ngoài kia nhân lúc chúng chơi trò mời Bút Tiên chứ?
Có lẽ sau khi gã ta hấp thụ hồn phách sống của bốn người bình thường đó, thực lực của nó sẽ tăng lên, từ một con quỷ cấp “lệ” thành quỷ cấp “vương” cũng nên.
Đến lúc đó…
Tên đàn em Bút Tiên nhanh chóng nhìn thoáng qua đứa bé mập mạp tràn đầy âm khí kia, trong mắt hiện lên sự tham lam.
Tể Tể thấy Bút Tiên vẫn đứng yên một chỗ, tức giận đến nỗi đánh bay gã ra ngoài.
“Bắt đầu đi!”
Tên đàn em Bút Tiên: “…”
Mẹ kiếp, bốn tên người thường ngồi bên ngoài kia còn chưa bắt đầu trò chơi, một Bút Tiên chờ được mời như gã ta còn phải tự mình bắt đầu trò chơi này ư?
Bây giờ chơi mời Bút Tiên đều chơi như vậy sao?
Tên đàn em Bút Tiên bị đánh mà ngơ ngác.
****6:
Tuy trong đầu gã Bút Tiên toàn những “lời hay ý đẹp”, nhưng gã lại không dám để lọt một từ ra ngoài, thay vào đó, gã vừa âm thầm chửi rủa trong lòng, vừa điều khiển bốn người thường ngồi bên ngoài bắt đầu trò chơi.
Tại chiếc bàn đá ngoài sân, Hoắc Tư Thần không thể tự khống chế được bản thân mà chạm tay vào chiếc bàn xoay trên bàn.
Cũng không biết là do quá kích động hay quá xui xẻo, khi chiếc bàn xoay cuối cùng cũng dừng lại, mũi tên lại chĩa thẳng vào chính cậu nhóc.
Hoắc Tư Thần: “…”
Ba anh em Hoắc Tư Lâm cùng đồng loạt dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu nhóc, ý là cứ đặt câu hỏi đi, có thể hỏi khó đến mức nào thì cứ hỏi, đến khi Bút Tiên không thể trả lời nổi mà nổi cáu, đến khi ấy, Tể Tể nhất định sẽ nhận ra được sự bất thường của bọn họ.