Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 786:

Nhưng thấy Tể Tể đang nói chuyện rất thích thú, còn đứa em trai ngốc nghếch kia thì vô cùng hứng thú, ba ông anh ăn ý không nói gì cả, chỉ tập trung đi theo Tể Tể tới phía cổng lớn của căn nhà kia.

Tể Tể dẫn theo bốn anh trai bước tới cổng lớn của một trong bốn căn nhà kia, vừa đến cửa, những cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua khiến cả bốn ông anh đều sởn cả tóc gáy.

****5:

Tể Tể nhìn thấy thế, khuôn miệng nhỏ nhắn hơi hé ra, dùng một ngụm trực tiếp dọn sạch toàn bộ âm khí quanh quẩn trong căn nhà này.

“Được rồi, anh Tư Lâm, anh cả, anh hai, anh ba, chúng ta đi vào thôi.”

Cơn gió lạnh vừa rồi khiến toàn bộ căn nhà toả ra một luồng khí lạnh tới thấu xương, nay bỗng nhiên trở nên bình thường, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn bỗng nhiên chú ý nhận thấy ba ngôi nhà bên cạnh vốn được âm khí quấn quanh, nhưng sau khi Tể Tể hút một cái, toàn bộ âm khí đã tự động biến mất.

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn nhìn mà trợn mắt há miệng.

Tất cả những ngôi nhà trong Địa Phủ đều có mắt nhìn như vậy à.

Chúng đang sợ Tể Tể nuốt âm khí của mình ư.

Tể Tể không để ý tới chuyện này, bé cất bàn chân mũm mĩm, nhanh chóng bước qua cánh cổng, đi thẳng đến sảnh chính ở phía sau.

Đang chạy, chợt bé nhìn thấy trong sân trước sảnh chính có một chiếc bàn đá hình vuông, trên bàn đá có một chiếc bàn xoay rất cổ, trên bàn xoay có một mũi tên.

Có bốn chiếc ghế đá tròn được đặt ở bốn phía của bàn đá.

Hoắc Tư Thần cũng chạy vào trong rất nhanh, lúc này cậu nhóc đang đứng trong cái sân trước sảnh chính.

Khi nhìn thấy chiếc bàn đá vuông vức trong sân, cậu nhóc vô thức lên tiếng.

“Tể Tể, chúng ta chơi trò mời Bút Tiên đi?”

Tể Tể đã cảm nhận được có một tà vật nào đó xuất hiện trong căn nhà này.

Đang lúc bé chuẩn bị bất chấp mà nuốt luôn thứ ấy, nhưng ngay khi bé nghe anh ba nói muốn chơi trò chơi, hơn nữa còn là trò Bút Tiên, Tể Tể không khỏi sửng sốt.

“Anh ba, vì sao anh lại muốn chơi trò mời Bút Tiên thế?”

Trong lòng Hoắc Tư Thần nghĩ: “Anh cũng không biết nữa, chỉ là muốn chơi mà thôi.”

Hai tay cậu nhóc lúc này đã chạm vào mép bàn, tiện thể ngồi xuống một chiếc ghế đá ở bên cạnh.

“Chỉ là anh muốn chơi thôi.”

Vừa mới ngồi xuống, Hoắc Tư Thần cảm giác như toàn thân bị thứ gì đó cầm tù, muốn nuốt chửng bản thân, nhưng dường như thứ kia lại đang kiêng dè điều gì đó.

Cảm giác khác lạ nho nhỏ này khiến cậu nhóc cảm nhận được có gì đó không ổn.

Hoắc Tư Thần muốn đứng lên, nhưng cả người cậu nhóc giống như bị dính trên ghế đá, vừa ngẩng lên cậu nhóc lại tình cờ bắt gặp ánh mắt của ba anh trai nhà mình.

“Anh, mau cùng em chơi trò mời Bút Tiên đi, chơi vui lắm!”

Lời vừa dứt, Hoắc Tư Thần rất muốn tự tát mình hai cái.

Rõ ràng cậu nhóc muốn nói: “Anh, mau bảo Tể Tể giúp em, có thể em đã bị tà vật bắt nhốt rồi.”

Hoắc Tư Tước bước tới gần, vỗ vào trán thằng em mình một cái.

“Em… Chơi trò mời Bút Tiên ư, được đấy, anh cũng thích chơi trò này.”

Nói xong, Hoắc Tư Tước vô thức đưa tay kéo theo anh cả Hoắc Tư Cẩn, chính bản thân Hoắc Tư Cẩn cũng cảm thấy có gì đó không bình thường, nhưng sau khi bị Hoắc Tư Tước kéo tay thì anh cũng vô thức gật đầu.

“Được, anh cũng chưa từng chơi qua trò này, có thể chơi thử xem.”

Hoắc Tư Lâm nghe xong không dám tin vào tai mình, Tư Thần muốn chơi là vì em ấy còn nhỏ, hay tò mò.

Tư Tước muốn chơi trò này có thể vì em ấy cũng chưa lớn, muốn hóng trò vui.

Nhưng Tư Cẩn là người luôn trầm ổn, hơn nữa từ trước tới nay cũng không tin vào chuyện quỷ thần, càng đừng nói tới chuyện chơi trò mời Bút Tiên, vừa nghe là biết trò này dẫn thẳng xuống Địa Phủ rồi.

Ấy vậy mà vừa rồi Tư Cẩn lại trực tiếp đồng ý mà không cần suy nghĩ.

Hoắc Tư Lâm khẽ chạm nhẹ vào bả vai của Hoắc Tư Cẩn theo bản năng, sau đó nhìn thấy đồng tử của Hoắc Tư Cẩn hơi rụt lại, để lộ ra ánh mắt “thất bại hoàn toàn”.

Ban đầu Hoắc Tư Lâm còn không hiểu vì sao Hoắc Tử Cẩn lại để lộ ra ánh mắt như vậy, cho đến khi chính bản thân anh cũng không thể tự khống chế cơ thể mình, ngồi xuống chiếc ghế trống duy nhất còn lại, lúc này anh đã hiểu rồi.

Tất cả đều đã “trúng thầu” hết rồi!

Ngay khi Hoắc Tư Lâm vừa định gọi một tiếng “Tể Tể”, liền nghe thấy giọng nói non nớt chứa đầy sự bối rối và bất đắc dĩ của Tể Tể.

“Nếu các anh đều muốn chơi trò mời Bút Tiên, vậy các anh cứ chơi trước đi, Tể Tể có thể nhịn… hút hết… Chờ đến khi các anh chơi xong rồi em sẽ ăn… hút sau…”

Bốn anh em nhà họ Hoắc: “…”

Không!

Tể Tể à!

Em cũng đã bảo bản thân mình đói bụng lắm rồi, không cần phải nhịn đâu, xin em cứ lập tức xử lý thứ tà vật này đi!

Nếu không phải Tể Tể đang bị thương, nhất định bé sẽ nhận ra ngay là trạng thái của bốn anh trai rất khác thường.

Lúc này, trên người bé đang có vết thương, vừa bước vào đã phát hiện ra sự tồn tại của thứ tà vật kia.

Tuy nhiên, thực lực của đối phương kém hơn bé, nếu bé muốn ăn thì chỉ việc hơi há miệng ra là được rồi.

Nếu chỉ có một mình anh ba muốn chơi trò mời Bút Tiên, có thể bé sẽ hơi chần chờ, cẩn thận quan sát lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free