Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 785:

“Vậy tôi… đến chỗ cây hoè lớn để luyện tập, khi quay lại tôi nhất định sẽ giúp Thỏ đại tiên ngài ra ngoài.”

Không đợi Thỏ Đen nói gì, đàn em Bút Tiên đã lập tức bay đi.

Thỏ Đen đã nhìn thấu hết thảy!

Vội vã đi làm đồ ăn cho người ta ấy mà!

Tại ngọn núi phía sau trang viên nhà họ Hoắc, dưới tán cây hoè lớn cành lá xum xuê.

Bốn anh em nhà họ Hoắc nhìn thấy bốn ngôi nhà của Địa Phủ xếp thành một hàng dài, biểu cảm trên mặt người sau còn đặc sắc hơn người trước.

Chưa nói tới thứ khác, chỉ tính riêng màu sắc của mấy ngôi nhà kia, quả đúng là nhà tới từ Địa Phủ rồi.

Màu trắng xám âm u, khác hẳn với màu trắng xám thông thường, màu xám trắng bình thường có thể hơi sáng một chút, mà bốn căn nhà tới từ Địa Phủ kia tràn ngập không khí u ám, gió lạnh thổi vù vù.

Bốn ngôi nhà đều có phong cách rất cổ kính và nặng nề, nếu bỏ qua luồng âm khí bao phủ quanh những ngôi nhà ấy, chúng hoàn toàn có thể so sánh với những kiến trúc lâm viên thời xưa.

(Kiến trúc lâm viên: Là kiểu kiến trúc nhà ở truyền thống của TQ, kết hợp giữa nhà ở và thiên nhiên, bao gồm đình đài, lầu các, sân trong, lối đi có mái che và các cửa hình tròn. Thường kiểu nhà này chỉ có những gia đình khá giả, giàu có mới sở hữu được.)

Tể Tể nhìn kỹ lại, rồi hứng thú bừng bừng mà giới thiệu với bốn anh trai của mình.

“Đây đều là nhà có hai, ba cửa vào, tuy rằng không lớn lắm, nhưng tạm thời thì vẫn đủ dùng.”

Trước khi bốn anh trai kịp nói gì, Tể Tể lại lên tiếng bổ sung thêm.

“Hẳn là rất nhiều căn nhà trong Địa Phủ vẫn chưa được tu sửa xong, Tể Tể nhớ còn có mấy căn bốn cửa ra vào, chờ chúng được sửa xong, Tể Tể sẽ bảo cha Minh Vương đưa vài căn tới đây.”

Hoắc Tư Thần lộ ra vẻ mặt khó hiểu: “Tể Tể, nhà hai lối vào, ba lối vào, bốn lối ra vào, hay năm lối ra vào mà em vừa nhắc tới là gì?”

Hoắc Tư Tước xoa đầu đứa em trai ngốc của mình: “Tư Thần à, ngày thường không có việc gì làm thì bớt xem phim hoạt hình đi, xem nhiều phim tài liệu về lịch sử hơn 5000 năm của Hoa Quốc vào.”

Hoắc Tư Thần càng hoang mang: “Chuyện này có liên quan gì đến phim tài liệu về 5000 năm lịch sử của Hoa Quốc chứ?”

Hoắc Tư Cẩn ho khan một tiếng: “Tư Thần, nếu dựa theo thời đại mà cha Tiểu Tương từng sinh sống, chỉ có quan lớn nhất phẩm trong triều mới có thể sống trong căn nhà có bốn lối ra vào thôi.”

Hoắc Tư Thần à một tiếng: “Thế căn có năm lối ra vào thì sao?”

Hoắc Tư Lâm cười: “Bình thường nơi đó đều là nơi ở của vương công quý tộc hoặc là những gia tộc lớn vang danh thiên cổ, nếu không phải người giàu có thì cũng là người có địa vị cao, chỉ ngoại trừ thương nhân mà thôi!”

Hoắc Tư Thần càng hoang mang hơn.

“Vì sao chỉ ngoại trừ thương nhân? Thương nhân có tiền mà, anh nhìn cha chúng ta đi…”

Hoắc Tư Tước gõ vào trán cậu nhóc này một cái: “Thời cổ đại người ta chú trọng quan niệm sĩ nông công thương, thương nhân là tầng lớp có địa vị thấp nhất.”

Hoắc Tư Thần che trán thở dài: “… May mà chúng ta sinh sống trong thời hiện đại, nếu không có tiền bạc cũng chẳng ích gì.”

Tể Tể nghe thế thì cười rộ lên.

“Không sao cả, không sao cả, cha Minh Vương nói rồi, thời đại sẽ không ngừng phát triển, cho nên Địa Phủ cũng đang phát triển không ngừng, mấy căn nhà này được xây dựng dành cho những cư thích phong cách cổ phong tại Địa Phủ, miễn là những cư dân Địa Phủ này có đủ tiền, muốn mua dạng nhà nào cũng được, chứ không lắm quy củ như thời cổ đại. Ngoài ra dưới đó còn có mấy kiến trúc hiện đại hoá, chẳng qua chúng chưa được xây xong, nên cha Minh Vương không đưa lên đây thôi.”

Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước: “…”

Cho nên, dù là ở nhân gian hay Địa Phủ, thực sự không thể không có tiền.

Hoắc Tư Thần vô thức hỏi Tể Tể một câu: “Tể Tể, chờ sau khi mấy căn nhà kia được xây xong, em có thể bảo cha Minh Vương của em mang tới đây đổi được không?”

Ba anh em Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước: “…”

Ba anh em cùng nhìn về phía thằng em ngốc của mình, đồng loạt lên tiếng: “Tư Thần, em sống đủ rồi à?”

Hoắc Tư Thần: “Hả?”

Ba ông anh cùng nhắc nhở thằng em ngốc này: “Có biết nhà này từ đâu mà có không?”

Hoắc Tư Thần theo bản năng trả lời: “Địa Phủ… A a…”

Nói đến phần sau, Hoắc Tư Thần vội vàng nhìn về phía Tể Tể, nhanh chóng chữa lời.

“Tể Tể, em cứ coi như vừa rồi anh ba chưa nói cái gì nhé, thứ này… khụ khụ… anh ba của em còn phải chờ trăm năm sau mới dùng được.”

Tể Tể mỉm cười và gật đầu.

“Thế nào cũng được, anh ba chờ đến trăm năm sau, khi ấy nhất định ở dưới Địa Phủ có rất nhiều dạng nhà, đến lúc đó anh ba muốn chọn kiểu gì cũng được.”

Hoắc Tư Thần cũng vô cùng vui vẻ mà gật đầu: “Được, cảm ơn Tể Tể.”

Tể Tể đã rời khỏi vòng tay của Hoắc Tư Cẩn, vui vẻ kéo bốn anh trai bước về phía trước.

“Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, đây đều là chuyện nên làm thôi.”

Ba anh em Hoắc Tư Lâm liếc mắt nhìn về phía sau, trên mặt ai cũng lộ rõ biểu cảm khó có thể diễn tả bằng lời.

Đứa nhóc kia mới có tám tuổi thôi!

Thế mà chưa chi đã bàn đến chuyện tới Địa Phủ báo tên vào trăm năm sau rồi, với đầu óc thế này, làm sao em trai của họ có thể lớn lên được đây?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free