Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 785
Kết quả chỉ trong chốc lát, cánh cửa văn phòng đã mở ra.
Thỏ Đen đang co ro ngủ trong lồng lập tức mở mắt ra, có phải hai tên vô lương tâm Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh kia cuối cùng cũng nhớ ra đã để quên ngài thỏ là nó không, nên mới tới đón nó?
****4:
Nhưng giây tiếp theo, Thỏ Đen lập tức nhảy dựng lên.
Bởi vì thứ tới không phải là con người.
Cẩn thận cảm nhận một chút, khí tức kia có chút quen thuộc.
Lông tơ trên người Thỏ Đen dựng ngược cả lên, nó vội nghểnh cổ nhìn ra bên ngoài.
Giờ phút này, cái miệng nhỏ hình tam giác của Thỏ Đen nhịn không được mà run lên một chút.
Bút Tiên?
Chẳng phải cái thứ khốn kiếp kia đã bị đại nhân nhỏ đưa đi đầu thai rồi à, để tên kia biến thành một con rùa chết vì nghèo khổ?
Chẳng lẽ tên kia lại kết thúc cuộc đời nhanh như vậy?
Hay là do nó làm việc quá mệt mỏi, nên xuất hiện ảo giác, 50 năm đã trôi qua rồi hả?
Thỏ Đen ngây ra.
Bút Tiên đi xuyên qua khe cửa, bắt đầu di chuyển vào bên trong.
Tên này đã tìm kiếm đại ca của chúng trong một thời gian dài, nhưng tìm thế nào cũng chẳng thấy, thậm chí còn chẳng có chút manh mối nào.
Mãi vẫn chẳng liên hệ được.
Suy cho cùng, họ đều là Bút Tiên, đều có cách liên lạc đặc biệt.
Ấy vậy mà chẳng thế liên lạc được với đại ca.
Tính toán thời gian, còn mấy chục năm nữa đại ca mới đi đầu thai, không thể nào vừa chết là đi đầu thai ngay được.
Tên đàn em Bút Tiên kia có chút bất đắc dĩ, đành phải đi theo chút khí tức mà đại ca để lại để đi tìm nơi ở của đại ca.
Không phải gã ta chưa từng tới trang viên nhà họ Hoắc, nhưng khí tức bên trang viên nhà họ Hoắc rất phức tạp, lần đầu tiên gã nhìn thấy cảnh ấy đã lập tức vắt giò mà chạy.
Tuy rằng cây hoè lớn phía sau trang viên nhà họ Hoắc khiến gã cảm thấy rất hấp dẫn, nhưng gã vẫn có thể khống chế được đôi chân của mình.
Tốt hơn hết là gã cứ lén lút lẻn tới văn phòng trong công ty của Hoắc Trầm Lệnh.
Sau khi lục lọi tất cả ngóc ngách một lượt, gã không tìm thấy bùa chú trấn áp ma quỷ gì, cũng không thấy được bất cứ tro hương hay những thứ tương tự, Bút Tiên cảm thấy hoang mang.
Ngay khi Bút Tiên đang cảm thấy bối rối, Thỏ Đen xác định đối phương đã hack toàn bộ hệ thống giám sát trong văn phòng, cũng tiện cho nó mở miệng.
“Ấy! Ông em Bút Tiên đấy à!”
Bút Tiên: “Ai? Ai? Ra đây!”
Bút Tiên đang trốn trong cây bút lông đột nhiên phóng âm khí ra ngoài, gã lơ lửng giữa không trung, cảnh giác quan sát bốn phía.
Tuy nhiên gã không phát hiện ra cái gì.
Thỏ Đen lại mở miệng lần nữa, trong giọng nói còn ẩn chứa chút kinh ngạc.
“Ấy vậy mà cậu lại bị con người thu phục, cho nên cậu tới đây là vì làm việc cho con người đấy phải không?”
Tên đàn em Bút Tiên không thể nhìn thấy đối phương, tất nhiên biết được đối phương có thực lực cao hơn gã, cũng vì thế mà thái độ của gã lập tức thay đổi, trở nên vô cùng cảnh giác, cũng rất khúm núm.
“Không biết nơi này có vị tiên nhân nào, tôi đã quấy rầy rồi.”
Thỏ Đen cũng không che giấu: “Thỏ đại tiên của cậu đang ở đây này!”
Tên đàn em Bút Tiên bay theo giọng nói lướt tới chỗ Thỏ Đen, đến khi gã ta nhìn thấy một con thỏ đen bị nhốt trong lồng ở góc trong cùng của văn phòng, có lẽ vì quá kích động, mà toàn bộ cây bút lông đều run lên.
“Ngài, ngài, ngài… Thỏ đại tiên?”
Thỏ Đen vô thức bày ra hành động bắt chéo chân, nhưng bởi vì chân nó ngắn quá, nên hơi nghiêng ngả.
Tên đàn em Bút Tiên không hề chê cười nó, mà dùng thái độ vô cùng cung kính để dò hỏi.
“Thỏ đại tiên, tôi từng nghe đại ca nhắc tới ngài, nói ngài vô cùng lợi hại.”
Không đợi Thỏ Đen kịp trả lời, tên đàn em Bút Tiên đã lập tức giải thích mục đích của mình.
“Thỏ đại tiên, vậy ngài có biết đại ca của tôi đã tới nơi nào không?”
Thỏ Đen đương nhiên biết, nhưng nó không trực tiếp nói ra.
“Cậu đi tìm cậu ta làm gì? Là tên chủ sau lưng cậu bảo cậu đi tìm cậu ta à?”
Tên đàn em Bút Tiên cũng thành thật trả lời: “Vâng ạ!”
Thỏ Đen bắt đầu thấy hứng thú: “Chủ nhân đằng sau cậu là ai?”
Tên đàn em Bút Tiên lập tức nghẹn lời: “Cái này… Tôi không thể nói, chỉ cần nói ra là tôi sẽ tan thành tro bụi.”
Thỏ Đen à một tiếng, đầy ẩn ý.
“Thôi được, tôi cũng hiểu được sự khó xử của cậu. Về phần đại ca của cậu ấy à, có biết trang viên nhà họ Hoắc không?”
Tên đàn em Bút Tiên: “Đương nhiên biết, tôi đã từng qua đó, nhưng không dám đi vào, cảm thấy bên trong đó thật đáng sợ.”
Thỏ Đen cười thầm trong lòng. Có thể không đáng sợ được sao? Công chúa nhỏ của Địa Phủ đang ở đó cơ mà.
Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng lời nói ngoài miệng Thỏ Đen lại hoàn toàn khác.
“Đúng thật là có chút đáng sợ, nhưng nếu cậu muốn nâng cao sức mạnh của mình, giống như đại ca của cậu vậy, lúc rảnh rỗi hãy tới cây hòe lớn ở ngọn núi phía sau trang viên có ít người qua lại kia đi, sức mạnh của cậu sẽ tăng lên nhanh, còn có thể đi xếp hàng đầu thai.”
Tên đàn em Bút Tiên sửng sốt.
“Đại ca của chúng tôi, đi đầu thai rồi ư?”
Thỏ Đen biếng nhác: “Đúng vậy, không tin thì thôi!”
Kỳ thật tên đàn em Bút Tiên đã tin rồi, xét cho cùng không thể nào có chuyện vô duyên vô cớ gã lại không thể liên hệ được với đại ca mình.