Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 783:

Đã có anh Tiểu Tương ở đó, không cần phải lo lắng chú Tương thình lình ra tay.

Lúc này bé chẳng hề buồn ngủ, nên cũng chẳng cần qua đó làm phiền cha Minh Vương nghỉ ngơi.

Hoắc Tư Thần đặc biệt tò mò về căn nhà của Địa Phủ.

“Tể Tể, nhân lúc cha và mọi người nói chuyện phiếm, chúng ta mau đi xem căn nhà tới từ Địa Phủ được không?”

Hoắc Tư Tước cũng ngo ngoe rục rịch, có Tiểu Tương quan sát ở bên kia, hai ông lớn kia không thể đánh nhau được, cũng chẳng có trò gì hay để xem.

“Đúng vậy, Tể Tể, anh hai cũng muốn đi xem.”

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn đã gói ghém đủ loại đồ ăn.

Tể Tể nhìn thấy vô số tiền âm phủ được xếp đầy trong phòng, cảm thấy hai ông bô của mình cũng nên bắt tay hoà giảng, vì thế bé liền gật đầu.

“Vậy được rồi, Tể Tể sẽ đưa các anh đi xem nhà nhé.”

Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể, trong khi Hoắc Tư Lâm cùng hai cậu em trai gói ghém đồ ăn, cuối cùng họ trực tiếp dùng chậu để bưng đồ đi, năm người lặng lẽ xếp thành hàng rồi rón rén đi ra từ cửa sau của phòng ăn.

Tể Tể nghĩ anh Tiểu Tương vẫn còn ở phòng khách: “Chúng ta có cần gọi anh Tiểu Tương đi cùng hay không?”

Hoắc Tư Cẩn lắc đầu: “Không cần, em ấy chính là cương thi, sau này em ấy có thể tự mình đi qua đó cũng không sao, hơn nữa, bây giờ để Tiểu Tương ở đó càng tốt, như vậy chú Tương sẽ không nổi khùng.”

Tể Tể cảm thấy cũng đúng.

Sau khi anh Tiểu Tương qua đó, hình như chú Tương đã không còn nhắc đến chuyện phải đánh nhau với cha Minh Vương nữa.

“Vậy chúng ta hãy đến đó đi.”

Tể Tể được anh cả bé, vừa đi vừa ăn.

Khi họ đến chân núi phía sau trang viên, tất cả thức ăn do ba anh em còn lại của nhà họ Hoắc đựng trong chậu đều đã chui hết vào cái bụng nhỏ của Tể Tể.

Cây hoè kia rất lớn, đến nỗi dù cách chân núi một đoạn, họ vẫn có thể nhìn thấy một cái bóng đen to lớn ẩn hiện trong màn đêm.

Tể Tể nhìn thấy cây hoè lớn kia cảm thấy vô cùng thân thiết.

“Các anh xem đi, ngôi nhà do cha Minh Vương đưa tới nằm ngay ở khoảng đất trống phía sau cây hoè lớn kia kìa.”

Bốn anh em nhà họ Hoắc lúc đầu còn chưa nhìn thấy gì, nhưng sau khi Tể Tể lên tiếng, mọi thứ dần dần trở nên rõ ràng trước mắt họ.

Bởi vì trong hoàn cảnh bình thường sẽ không có người đến nơi này vào ban đêm cả, cho nên đèn đường phía xa cũng được cố tình chỉnh thật mờ, để tránh cho ánh sáng quá mạnh sẽ gây ảnh hưởng đến sự nghỉ ngơi của những người chủ tại trang viên.

Từ lần trước, khi biết được Tể Tể có thể biến thành dáng người vô cùng to lớn, tất cả mọi người trong trang viên ngoại trừ bọn họ đều được đưa đến sống trong một biệt thự nhỏ cách trang viên khoảng ba cây số, ban ngày khi bọn nhỏ không ở nhà, người giúp việc sẽ tới đây quét tước, nấu cơm.

Hoắc Trầm Lệnh đã gửi tin nhắn cho nhóm đầu bếp trước, để bọn họ chuẩn bị bữa tối nay.

Cho nên lúc này, toàn bộ trang viên đều rất yên tĩnh, trừ bọn họ ra, không thấy được những người bảo vệ tuần tra hay người làm vườn đi lại trong trang viên như trước kia họ hay gặp nữa.

Con đường phía sau núi này không dễ đi, thậm chí có nơi còn có rất nhiều bụi gai nên mọi người đi rất chậm.

Tể Tể nhìn các anh của mình đi rất cẩn thận, đôi mắt to tròn nhanh chóng quan sát khắp bốn phía xung quanh.

Bất cứ nơi nào ánh mắt của bé lướt qua, cho dù là tầng tầng lớp lớp hoa cỏ, rễ cành bé cũng đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

“Thỏ Đen đâu rồi?”

Hoắc Tư Lâm mỉm cười nhắc nhở Tể Tể: “Tể Tể, không phải em đã nhờ chú ba và cha em đưa Thỏ Đen tới công ty cùng họ sao? Hôm nay chắc là do hai người bọn họ trở về quá vội, nên đã quên đưa Thỏ Đen về cùng.”

Tể Tể cẩn thận nhớ lại, hình như đúng là như vậy.

“Tể Tể suýt chút nữa đã trách oan nó rồi, em còn tưởng nó dám làm biếng nữa chứ.”

Thỏ Đen bị cha nuôi Hoắc bỏ quên trong văn phòng, nhốt trong chiếc lồng nhỏ ở góc bí mật nhất trong văn phòng, không nhịn được mà hắt xì một cái.

Nó muốn gọi người tới.

Nhưng bây giờ nó chỉ là một con thỏ, nếu bị camera giám sát quay lại nó có thể nói được tiếng người, đoán chừng đại nhân nhỏ sẽ rút da của nó, để cho ông anh cả đáng sợ của đại nhân nhỏ đun nước làm đầu thỏ cay.

Thỏ Đen rúc vào trong lồng, âm thầm tự an ủi mình.

Khó khăn đâu chỉ ngày một ngày hai, chịu đựng một lát sẽ qua thôi.

Hu hu hu…

Ở phía bên này, Tể Tể nghĩ hẳn là Thỏ Đen đã bị bỏ quên trong văn phòng, bé bèn dùng giọng ngây thơ để nói với các anh.

“Vậy khi nó trở về, bổn Tể Tể sẽ hỏi nó một chút, xem nó có muốn đi đầu thai để đền bù hay không.”

Các anh trai nhà họ Hoắc: “…”

Khụ khụ khụ!

Phỏng chừng Thỏ Đen không dám đi đầu thai đâu!

Dù sao, trước khi có thể đi đầu thai, nó cần phải tự sát trước đã!

Tuy nhiên, các anh trai rất ăn ý mà không đề cập đến chuyện này, dù sao có một yêu quái hữu ích mà lại rất sợ hãi Tể Tể giúp đỡ trong nhà, cũng khá tốt.

Thỏ Đen đang nhắm mắt nghỉ ngơi trong văn phòng, trái tim bỗng nhiên đập lên mãnh liệt.

Tới nỗi nó suýt chút nữa kêu ra tiếng người.

Nhưng nó cố nén lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free