Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 782:

Tương Uyên hết giận trong vòng nửa giây.

“Tư Hoành, con nghe cha giải thích, không phải là cha muốn tìm ông ta đánh nhau, là ông ta…”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành trực tiếp ngắt lời cha ruột: “Cha, con là anh trai của Tể Tể, nếu cha còn không thể hoà hợp được với chú Minh, làm sao con có thể làm anh của Tể Tể tiếp được đây? Nếu không, sau này cha đừng tới đây nữa nhé?”

Tương Uyên: “…”

Anh trai cái quái gì!

Một đứa là cương thi, đứa còn lại là trữ quân của Địa Phủ, con trai à, con làm anh kiểu gì được đây?

Dù trong lòng vô cùng tủi thân, nhưng ngoài miệng Tương Uyên lại vội vàng xin lỗi.

“… Thực xin lỗi, Tư Hoành, là cha sai rồi, cha sẽ sửa, cha sửa còn không được sao?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhìn anh ta, rồi lại nhìn sang Minh Vương đang ngồi trên ghế sô pha, trông vẫn còn rất buồn ngủ.

“Chú Minh, có phải chú nghỉ ngơi không được tốt không?”

Tương Uyên định nói một câu: “Với cơ thể bị thương nặng thế kia của ông ta, không ngủ đủ 180 năm đừng mong khoẻ lại”, nhưng nhìn sau ót con trai, anh chỉ đành lặng lẽ nuốt lại câu nói này.

Tể Tể đang ăn trong nhà ăn bỗng nghe được lời nói của anh Tiểu Tương, bé lại cất cao giọng.

“Vậy cha mau đi nghỉ sớm một chút, Tể Tể có thể tự chăm sóc được cho mình.”

Minh Vương mỉm cười trìu mến: “Được rồi, cha biết rồi, Tể Tể ngoan nhất.”

Hoắc Trầm Lệnh khẽ nheo mắt, cẩn thận đánh giá khuôn mặt trắng nhợt nhưng còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ của Minh Vương, hình như trông càng nhợt nhạt hơn lần trước.

Trong lòng Hoắc Trầm Lệnh trầm xuống.

Minh Vương cũng bị trọng thương ư?

****3:

Minh Vương đột nhiên ngước mắt lên, đôi mắt đen và lạnh lùng rơi trên người Hoắc Trầm Lệnh.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Hoắc Trầm Huy lập tức cảm nhận được bên cạnh mình lặng lẽ xuất hiện một tia lửa.

Ông ấy ho khan một tiếng, bỗng nhiên cất cao giọng.

“Trầm Lệnh, nếu ngài Minh đã mệt rồi, không bằng cứ để cho ngài Minh đi nghỉ ngơi trước, có gì thì ngày mai lại nói sau.”

Tương Uyên thình lình quay lại trừng mắt với Hoắc Trầm Huy, cố ép giọng tới mức nhỏ nhất.

“Cứ để cho bọn họ đối đầu với nhau không phải càng tốt sao?”

Hoắc Trầm Huy dùng ánh mắt quan tâm nhìn Tương Uyên như nhìn người “thiểu năng trí tuệ”.

“Ngài Tương đây là không muốn kéo gần khoảng cách với Tiểu Tương đúng không?”

Tương Uyên: “Hả?”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Tương Uyên: “…”

Hoắc Trầm Huy không khỏi cảm khái: “May mà cả chỉ số EQ và IQ của Tiểu Tương đều cao, không giống như anh!”

(Chỉ số EQ và IQ: Nguyên văn tác giả dùng từ 双商, âm Hán Việt là “song thương”, nó là một từ thông dụng trên Internet, có nghĩa là trí thông minh và trí tuệ cảm xúc.

)

Tương Uyên nhất thời không kịp phản ứng lại: “Song thương?”

Hoắc Trầm Huy gật đầu vô cùng ôn hoà.

Sau khi phản ứng lại, Tương Uyên bật dậy ngay lập tức.

“Hoắc Trầm Huy, anh…”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành chậm rãi nghiêng đầu nhìn về phía anh ta, Tương Uyên đang tức giận tới nỗi gân xanh nổi lên đầy trán, bỗng bước nhanh đến bên cạnh Minh Vương, kéo Minh Vương dậy.

“Ông muốn tôi và lão Minh ở lại đây thì cứ việc nói thẳng, không cần phải thầm thì to nhỏ, ở đây làm gì có người ngoài đâu.”

Nói xong Tương Uyên dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía con trai ruột.

“Tư Hoành, con nói có đúng không?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành xoay mắt, ngây thơ hỏi lại Hoắc Trầm Huy.

“Cha ơi, có đúng hay không?”

Hoắc Trầm Huy cười vô cùng hiền lành và trìu mến: “Là cha Tương của con tự nói như vậy.”

Nói xong, ông ấy hất cằm về phía Hoắc Trầm Lệnh: “Em ba, có đúng không?”

Hoắc Trầm Lệnh hiểu được ý của anh cả mình, lúc này hiển nhiên không phải là lúc để bốn vị phụ huynh như bọn họ “vui vẻ nói chuyện”, tạm thời không nói đến bốn cậu con trai trong nhà, nếu bên này thực sự có chuyện gì đó diễn ra, chắc chắn sẽ không thể giấu được Tiểu Tương và Tể Tể ở phía bên kia.

Giọng của Hoắc Trầm Lệnh cũng hơi cao lên, nghe ấm áp hơn ngày thường rất nhiều.

“Đúng vậy, ngài Minh, ngài Tương, tôi và anh cả đưa các anh tới phòng nghỉ ngơi dành cho khách.”

Đổi chỗ, bắt đầu lại.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vẫn không yên tâm, vội vàng đứng dậy.

“Chú ba, Tiểu Tương cũng muốn đi.”

Lúc này mà từ chối chắc chắn nhóc cương thi Tương Tư Hoành sẽ hoài nghi, tên nhóc này càng ngày càng thông minh hơn, Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười mà xoa đầu cậu nhóc.

“Được.”

Hoắc Trầm Lệnh dùng ánh mắt trao đổi với anh trai, cả hai đều có chút buồn cười.

Tương Uyên không muốn bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để làm thân với con trai, nên anh vội vàng đưa tay chạm vào đầu nhỏ của con trai mình.

Rõ ràng là con trai đang quay lưng về phía mình, nhưng khi Hoắc Trầm Lệnh vừa rút tay lại, con trai của anh đã nghiêng đầu sang một bên, vừa hay tránh được tay của anh ta.

Tương Uyên: “…”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành quay đầu lại nhìn anh ta, biểu cảm trên mặt có chút phức tạp, cuối cùng không nói gì mà nhanh chóng bước đi.

Tương Uyên nghiến răng, nhìn con trai ruột của mình chủ động nắm tay Hoắc Trầm Huy, hận không thể tháo cánh tay của mình ra, dán lên cánh tay của Hoắc Trầm Huy.

Ở phía bên phòng ăn, Tể Tể cẩn thận lắng nghe động tĩnh trong phòng khách, khi nghe thấy cha nuôi và chú hai muốn đưa cha Minh Vương đi nghỉ ngơi, bé mỉm cười vui vẻ.

Cha Minh Vương vẫn luôn không chăm sóc tốt cho cơ thể của mình, nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free