Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 781:
“Cha ơi, còn có nhà nữa! Nhà ở đâu!”
Tuy rằng cha nuôi không thiếu nhà ở, nhưng bản thân cha Minh Vương càng không thiếu nhà nha.
Nếu đã trả tiền rồi thì nhất định phải có nhà.
Minh Vương hiểu ý con gái mà mỉm cười, tuỳ tiện phất tay một cái, trực tiếp chuyển những ngôi nhà vừa mới hoàn thành ở dưới lên trên này.
Nhưng khi chuẩn bị hạ nhà xuống, tay ông bỗng nhiên dừng lại.
ông mỉm cười nhìn về hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đang trợn mắt há mồm.
“Lượng nhà khá lớn, tổng cộng có bốn căn, bổn toạ để đâu thì hợp nhất? Chắc chắn không thể nhét chúng vào phòng khách này được.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Tể Tể biết một nơi rất rộng, vội vàng dùng giọng nói ngọt ngào của mình, liên tục gọi cha Minh Vương.
“Cha ơi, Tể Tể biết, biết phía sau núi có một cây hoè rất lớn, bên đó trống không, cái gì cũng chẳng có, cha có thể để nhà ở đó.”
Minh Vương mở thần thức ra, nhanh chóng tìm được vị trí cụ thể mà con gái cưng đã nói.
Bàn tay to tùy ý vung lên, mọi người chỉ kịp nhận ra mặt đất đột ngột rung chuyển dữ dội.
Cùng với âm thanh nặng nề lại dày đặc, hình như có thứ gì đó đột nhiên xuất hiện trong trang viên.
Hoắc Tư Thần: “Âm thanh vừa rồi là gì vậy?”
Tể Tể cười khúc khích: “Đương nhiên là tiếng nhà rơi xuống đất rồi.”
Hoắc Tư Tước: “Nhà ở đâu?”
Tể Tể vẫn cười khúc khích như cũ: “Đương nhiên là nhà do cha Minh Vương dọn từ Địa Phủ lên đây.”
Hoắc Tư Cẩn: “Ở phía sau ngọn núi có cây hoè đó ư?”
Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy, bên kia không có căn nhà nào, mà nhà của cha Minh Vương nhất định rất lớn, cho nên chỉ có thể để ở đó mới đủ chỗ.”
Vẻ mặt của Hoắc Tư Lâm có chút khó diễn tả bằng lời, bỗng anh đặt ra một câu hỏi trí mạng.
“Tể Tể à, nếu đó đã là nhà của Địa Phủ, mà chúng ta lại đang ở nhân gian, em có chắc chắn chú ba có thể ở được trong căn nhà mà cha Minh Vương của em đưa lên không?”
Tể Tể ngây ngẩn cả người.
Vì vậy Tể Tể vội hỏi lại cha Minh Vương theo bản năng: “Cha ơi, nhà của Địa Phủ có thể sử dụng ở nhân gian được không?”
Minh Vương gật đầu không chút do dự: “Đương nhiên! Gia đình của cha nuôi Hoắc của con làm ăn kinh doanh lớn, trong những năm gần đây cũng gây thù chuốc oán không ít, nếu mời những kẻ thù ấy cùng tới căn nhà bên kia uống nước thưởng trà, bàn bạc công chuyện, đảm bảo chúng ở một ngày sẽ chết sớm một ngày.”
Bốn anh em nhà họ Hoắc: “…”
Căn nhà này cũng quá…
Hoắc Trầm Lệnh vốn dĩ đang bị quang cảnh tiền âm phủ chất đống đầy phòng khách do Minh Vương làm cho tức tới nỗi hồn phách suýt bay ra ngoài, bỗng nhiên nghĩ tới người nhà họ Mặc, vì thế hồn phách lại quay về thân thể.
“Căn nhà kia có thực sự tốt như vậy không?”
Minh Vương nhíu mày: “Cậu đang hoài nghi thực lực của bổn toạ sao?”
Hoắc Trầm Lệnh cười ha hả: “Đường đường là Phong Đô Đại Đế còn có thể đưa con tới nhầm nhà trẻ, tôi có chút hoài nghi về thực lực của ngài không phải là chuyện rất bình thường sao?”
Minh Vương bị nghẹn lời.
Hoắc Trầm Huy nhanh chóng đặt một câu hỏi: “Ngài Minh, khi uống trà cũng đâu thể chỉ để một mình kẻ địch uống được, đúng không?”
Minh Vương lười nhác gật đầu: “Đương nhiên! Chẳng qua Tể Tể cho các người mỗi người một giọt máu Minh Vương là được, toàn bộ Địa Phủ đều là của bổn toạ và Tể Tể, thứ đồ kia không dám hấp thụ linh khí của các người đâu!
“Đương nhiên, người thường căn bản sẽ không nhìn thấy chúng nó, chỉ cần họ không phải là người trong mấy gia tộc của Huyền môn lại còn có lòng dạ xấu xa, thì trong mắt họ, căn nhà kia căn bản không tồn tại.”
Hoắc Trầm Huy suy tư chuyện gì đó rồi gật đầu.
Hoắc Trầm Lệnh nắm được điểm mấu chốt: “Vì sao lại bảo Tể Tể cho chúng tôi máu Minh Vương, mà không phải là ngài Minh đây đưa cho chúng tôi?”
Minh Vương: “…”
Tương Uyên vẫn luôn không có cơ hội lên tiếng bỗng mỉm cười chẳng có mấy phúc hậu: “Ha ha ha ha… Đương nhiên là vì hiện tại thực lực của ông ta còn không bằng Tể Tể rồi!”
Minh Vương lạnh lùng nhìn Tương Uyên đang cười ha hả: “Lại muốn đánh nhau đấy phải không?”
Tương Uyên vẫn cười ha ha như cũ: “Đánh nhau? Chỉ dựa vào ông lúc này…”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cất giọng nhắc nhở anh ta: “Cha ơi, cha nhất định phải hơn thua với chú Minh sao?”
Tương Uyên: “…”
Lần này đến phiên Minh Vương cười vui vẻ.
Chẳng qua Minh Vương biết con gái cưng của mình vừa chơi với nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã coi cậu nhóc này thành bạn tốt và anh trai tốt, cho nên ông không thể cười to, tránh để đến lúc con gái cưng của mình sẽ khiến bản thân ông phải xấu hổ như nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã làm với cha ruột.
Có bức tường tiền âm phủ ngăn cản, Minh Vương nhếch môi, lặng lẽ nở một nụ cười.
Tương Uyên: “…”
Phong Đô Đại Đế, cái tên chó này!
Xấu xa, thật xấu xa!
Hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh thấy cảnh này, khoé miệng đồng loạt co giật.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhanh chóng nhìn sang phía Minh Vương, lúc này Minh Vương đã khôi phục dáng vẻ ốm yếu như trước, tuỳ ý ngồi trên ghế sô pha bên cạnh.
“Tiểu Tương, nếu cha cháu muốn đánh, chú Minh vẫn có thể tiếp được!”
Tương Uyên tức giận: “Ông…”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lập tức quay đầu lại nhìn anh ta, trên mặt còn xuất hiện một chút oán giận.