Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 780:

Tương Uyên: “… Phong Đô Đại Đế, ông…”

Minh Vương tất nhiên hiểu được tại sao nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại bảo vệ mình, đương nhiên là vì nhóc cương thi này chính là bạn thân nối khố của con gái ông rồi.

Vì thế Minh Vương còn bồi thêm một câu khiến người nào đó tức chết cũng chẳng được đền mạng: “Chẳng có cách nào khác, ai bảo bổn toạ có được cô con gái tốt như vậy chứ! Ôi! Hâm mộ lắm hả!”

Tương Uyên: “…”

Hoắc Trầm Lệnh không có tình cảm với hai người này, dù sao cũng chẳng phải đồng loại, hơn nữa Minh Vương còn đưa con của ông đến nhầm trường mẫu giáo, chuyện này nhất định phải có một lời giải thích.

“Tể Tể quả thực là một đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, khiến người khác gặp là yêu thương…”

Hoắc Trầm Lệnh liếc mắt nhìn thấy một cái đầu đen tuyền ló ra khỏi phòng ăn, lời “Đáng tiếc lại không gặp được người cha ruột đáng tin cậy” đã lên tới miệng rồi vẫn đành phải cố nuốt ngược về.

Minh Vương không rõ nguyên do: “Sau đó thì sao?”

Cha nuôi Hoắc: “…”

Sau đó ông đánh muốn đá tên này đi!

Nhìn thấy đứa con gái nhỏ chớp chớp đôi mắt to đen láy vừa gặm giò heo vừa chăm chú quan sát tình huống bên này, Hoắc Trầm Lệnh cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng, nụ cười trên khoé miệng cơ hồ sắp vặn vẹo.

“Cho nên, là người làm cha, chúng ta càng phải quan tâm, chăm sóc con bé nhiều hơn.”

Minh Vương biết Hoắc Trầm Lệnh đang âm thầm trách việc mình đưa con tới nhầm nhà trẻ hôm nay, về chuyện này thì Minh Vương đuối lý, hơn nữa, con gái còn đang ở đây, cho nên Minh Vương cũng rất dễ nói chuyện, cũng thoải mái nhận cái sai về mình.

“Bổn toạ thành thật xin lỗi vì sáng nay đã đưa hai đứa nhỏ tới nhầm trường mẫu giáo, là do bổn toạ không đúng, bổn toạ xin lỗi, thực xin lỗi.”

Trong lòng Hoắc Trầm Lệnh hận không thể bùng lên ngọn lửa, bọn họ sốt ruột, hoảng hốt tìm kiếm cả một buổi trưa, trái tim cũng sắp vỡ ra tới nơi rồi, thế mà cuối cùng chỉ nhận được một lời xin lỗi nhẹ nhàng như vậy ư.

Hoắc Trầm Lệnh nghiến răng nghiến lợi, ông xoay lưng về phía Tể Tể, sau đó khuôn mặt tuấn tú trở nên hoàn toàn u ám.

“Sao vậy, chỉ một câu xin lỗi là liền xong việc à?”

Có biết họ đã lo lắng và sốt ruột thế nào khi đi tìm hai đứa nhỏ không?

Minh Vương biết con gái mình rất mạnh nên cũng không lo lắng nhiều đến thế.

Hơn nữa đây là nhân gian, nếu con gái ông muốn xưng Vương, mọi người đều phải cúi đầu xưng thần với con bé, cho nên ông căn bản không thể hiểu được cơn tức giận của Hoắc Trầm Lệnh.

Hơn nữa ông cũng đã xin lỗi rồi.

“Nếu không thì sao nữa? Cậu còn muốn thế nào?”

Hoắc Trầm Lệnh bị nghẹn tới suýt nữa thì ngất đi.

Tể Tể tuy rằng vẫn ăn uống xì xụp, nhưng vì lo lắng hai ông bô nhà mình cãi nhau, nên vừa nghe thấy cuộc đối thoại giữa cha nuôi và cha Minh Vương, bé đã vội vàng nuốt miếng thức ăn trong miệng, vừa chạy ra phòng khách vừa gọi cha Minh Vương.

“Cha ơi, mau đưa tiền! Thêm cả mấy căn nhà nữa!”

****2:

Nghe thấy giọng nói ngọt ngào của con gái, Minh Vương vô thức nhìn qua.

Nhìn vẻ mặt như muốn nói “Tại sao phải đưa tiền, đưa đất cho của cha cho cậu ta?” của cha Minh Vương khiến Tể Tể rất lo lắng.

Tể Tể vội vàng giải thích: “Cha ơi, từ sau khi Tể Tể tới nhân gian, cha còn chưa đưa phí nuôi nấng cho cha nuôi đâu! Tiền ăn, tiền ở của Tể Tể đều là tiền của cha Hoắc đấy!”

Hoắc Trầm Lệnh vô thức tiếp lời: “Tể Tể, đó đều là việc cha nên làm, con là con gái của cha mà.”

Minh Vương bỗng nhiên vừa lòng mà gật đầu.

“Tể Tể nói đúng, suốt thời gian Tể Tể ở nhà họ Hoắc của các người, khẳng định đã tiêu rất nhiều tiền vào đồ ăn thức uống, tôi thực sự nên trả khoản tiền này lại cho các người.”

Hoắc Trầm Lệnh mặt đen: “Minh…”

Lời còn chưa dứt, Hoắc Trầm Lệnh đã nhìn thấy những tờ nhân dân tệ đỏ tươi lấp đầy toàn bộ căn phòng khách rộng gần 100 mét vuông, nhưng đây không phải là nhân dân tệ thật, điều này khiến cha nuôi Hoắc lập tức phát giận.

Mà phía bên kia phòng ăn, bốn anh em nhà họ Hoắc cũng bị hành động này của Minh Vương doạ cho ngây người.

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Thần đã từng trải qua cảnh nhìn thấy Tể Tể thản nhiên móc tiền âm phủ từ trong túi ra, lúc này họ đột nhiên cảm thấy dở khóc dở cười.

Hiểu rồi!

Gen di truyền chính là thứ trâu bò như vậy đấy!

Tể Tể cũng tùy tiện lấy ra rất nhiều tiền âm phủ.

Chẳng qua lúc ấy Tể Tể chỉ lấy ra một sấp tiền, còn Minh Vương không hổ danh là Minh Vương, mẹ nó, những tờ tiền âm phủ xếp chất đống lên như một bức tường gạch trực tiếp chắn luôn tầm mắt của mấy anh em họ.

Hoắc Tư Lâm: “Tiền này… Sợ là phổi của chú ba sắp nổ tung rồi nhỉ?”

Hoắc Tư Cẩn: “Có lẽ cha em không thấy ổn cho lắm.”

Hoắc Tư Tước: “Cha em có năng lực chịu đựng áp lực rất tốt, em nghĩ cha có thể kiên trì được.”

Đồng tử của Hoắc Tư Thần trừng lớn, cả người đều rơi vào trạng thái hốt hoảng.

“Hoá ra số tiền mà Tể Tể móc ra lần trước đã được tính là rất, rất, rất ít rồi.”

Sự chú ý của Tể Tể lúc này đều dồn cả lên người cha Minh Vương và cha nuôi Hoắc, nên bé không nghe thấy những gì các anh mình đang nói.

Tầm nhìn của bé lúc này cũng đang bị tiền âm phủ chặn mất, nhưng bé nhìn quanh một lượt hình như không thấy cái nhà nào cả, không nhịn được mà cất giọng nói non nớt lên hỏi cha Minh Vương.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free