Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 777:

Bé bước đi rất nhanh, nhóc cương thi Tương Tư Hoành vốn đang đứng bên cạnh bé và nắm tay bé.

Nhưng bởi vì tốc độ của Tể Tể nhanh hơn cậu nhóc, mà phía trước lại chính là cầu thang, nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội vàng bước vài bước để đuổi kịp bé.

“Tể Tể, cẩn thận một chút, coi chừng ngã.”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh cùng gật đầu: “Đúng vậy, hai con đi chậm một chút, cha đang ở nhà rồi, không cần vội.”

Tương Uyên: “…”

Nhìn thấy dáng vẻ con trai của mình đang cẩn thận bảo vệ đứa con gái của tên khốn kiếp Phong Đô Đại Đế kia, anh bỗng nhiên cảm thấy hàm răng đã tồn tại hàng nghìn năm của mình không chỉ ê buốt mà thậm chí còn bắt đầu phát đau.

****0:

Tương Tư Hoành nắm tay Tể Tể đi từ trên tầng xuống, Tể Tể mập mạp, bước đi loạng choạng, hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy thế từ không khỏi nở nụ cười hiền từ của người cha.

Tương Uyên thấy thế, càng đau lòng hơn.

Mãi cho đến khi hai bạn nhỏ bước xuống phòng khách, Tể Tể rúc vào lòng cha nuôi, nhóc cương thi Tương Tư Hoành ngồi bên cạnh Hoắc Trầm Huy, Tương Uyên không cần thở mà bỗng cảm thấy hô hấp khó khăn.

Bạn nhỏ Tương Tư Hoành có chút nghi hoặc mà nhìn về phía anh ta: “Cha ơi, sao cha lại tới đây?”

Cậu nhóc đã từng nói với cha ruột rồi, nhóc thích ở nhà họ Hoắc hơn.

Tương Uyên cười ha hả, bỗng nhiên nhớ đến Minh Vương còn chưa lộ diện, tâm trạng của anh chợt bình tĩnh lại.

“Cha biết được sáng nay cha ruột của Tể Tể đưa các con tới nhầm trường mẫu giáo, nên cố ý tới đón các con đấy.”

Tể Tể năm nằm trong lòng cha nuôi bỗng ngẩn ra.

“Sao? Cha Minh Vương đưa chúng con tới nhầm nhà trẻ ư?”

Nhắc tới chuyện này, mặt của Hoắc Trầm Lệnh trầm hẳn xuống.

May mà lúc này Minh Vương không có mặt ở đây, nếu có, Hoắc Trầm Lệnh đã trực tiếp mắng chửi rồi.

Ông vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái, nhìn vẻ mặt không tin nổi của bé, nhẹ nhàng thở dài.

“Tể Tể, về sau cứ để cha hoặc chú hai hay các anh đưa hai con tới trường mẫu giáo đi. Nếu không con lại bị cha ruột đưa nhầm tới nhà trẻ lần nữa, cha, chú hai và các anh con lại lo lắng thêm lần nữa.”

Đôi mắt to của Tể Tể đảo qua đảo lại, nghĩ về những gì mình đã nhìn thấy ở cổng trường mẫu giáo vào sáng nay.

Bảo sao bé lại cảm thấy hình như trường mẫu giáo nhỏ đi.

Hoá ra là do các bé đã đến nhầm trường mẫu giáo.

Tể Tể mím miệng nhỏ, nhanh chóng liếc nhìn qua toàn bộ phòng khách, không thấy bóng dáng của cha Minh Vương đâu.

“Cha ơi, cha Minh Vương đâu rồi?”

Nếu không phải đang ôm con gái nhỏ, đoán chừng Hoắc Trầm Lệnh đã cười lạnh rồi.

Bởi vì đang nói chuyện với con gái, nên Hoắc Trầm Lệnh cố gắng hết sức kìm nén sự mỉa mai, dùng giọng nhẹ nhàng để giải thích cho bé.

“Tể Tể đừng lo lắng, cha Minh Vương của con còn đang ngủ.”

Tể Tể vô thức ngẩn đầu lên nhìn trên tầng: “Cha ơi, cha Minh Vương cũng ở đây à?”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Thân là cha ruột mà còn có thể đưa con của mình tới nhầm nhà trẻ, ông không trực tiếp đá bay ông ta là đã tốt bụng lắm rồi, còn có thể cho ông ta ở đây được sao?

Nằm mơ đi!

Nhưng đối mặt với Tể Tể mềm mại, giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh trở nên rất dịu dàng.

“Không có, cha Minh Vương của con có quen một người bạn mới, giờ anh ta đang ngủ trên xe của người bạn mới kia.”

Tể Tể: “A? Cha ơi, cha Minh Vương ngồi trên xe của người bạn nào thế? Tể Tể có quen người bạn đó không?”

Hoắc Trầm Lệnh lắc đầu: “Chắc là Tể Tể không quen đâu.”

Tể Tể: “…”

Tể Tể mở đôi mắt to tròn: “Cha ơi, Tể Tể có thể đi gặp cha Minh Vương không?”

Hoắc Trầm Lệnh muốn từ chối, cha ruột không đáng tin cậy như thế không gặp cũng vậy.

Tể Tể bắt đầu dùng giọng nói non nớt để giải thích: “Cha ơi, là do Tể Tể tìm nhầm trường mẫu giáo, Tể Tể không nhớ rõ mình học ở trường nào, không liên quan gì đến cha Minh Vương cả.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành ngồi giữa Tương Uyên và Hoắc Trầm Huy, cũng gật đầu theo.

“Còn có con… Con cũng không biết chúng con học ở trường mẫu giáo nào.”

Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên cùng đồng thanh: “Vậy sao các con lại tới tận trường mẫu giáo Song Tinh?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành xấu hổ: “Chúng con thấy có một hàng các bạn nhỏ đứng xếp hàng trước cổng trường, cho rằng đó chính là nhà trẻ của chúng con, sau đó chú Minh cũng cho rằng đã tới nơi, nên… mới đưa chúng con vào trong.”

Tể Tể cũng xấu hổ mà chỉ tay: “Cho nên, cha ơi, chuyện tới nhầm nhà trẻ không thể hoàn toàn trách cha Minh Vương được, lỗi là do Tể Tể, con không nhớ rõ trường mẫu giáo của mình ở nơi nào.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Còn có con nữa, con là anh trai, con cũng chẳng nhớ được, lỗi của con nặng nhất.”

Tương Uyên: “…”

Nhận lỗi cũng thoải mái quá vậy?

Hai đứa háo hức nhận lỗi về phía mình như thế à?

Nhìn xem, dáng vẻ kia của con trai anh trông thật vô dụng làm sao…

Tương Uyên quay đầu đi, sợ bản thân mình sẽ bị tức chết.

Mặc dù trong lòng Hoắc Trầm Lệnh biết rõ ngày đầu tiên Minh Vương đưa con gái đi học nên chưa nắm rõ tình hình, nhưng ông vẫn không thể nào tha thứ cho việc ông ta đưa con mình tới nhầm nhà trẻ được.

Cho nên dù ngoài mặt Hoắc Trầm Lệnh đồng ý với con gái, nhưng trong lòng ông đã kéo Minh Vương vào danh sách đen rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free