Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 778:
Mọi người đang nói chuyện thì bốn anh em nhà họ Hoắc đã trở lại.
Người còn chưa tiến vào phòng khách, nhưng giọng nói oang oang của Hoắc Tư Thần đã vang lên.
“Cha, tìm được Tể Tể và Tiểu Tương chưa ạ?”
Lời vừa dứt, Hoắc Tư Thần đã lao vào trong như một cơn lốc.
Tể Tể chui ra khỏi lòng của cha nuôi, bé lon ton chạy tới bên cạnh Hoắc Tư Thần bằng đôi chân ngắn ngủn, rồi ôm lấy đùi cậu nhóc.
“Anh ba, tìm được rồi, tìm được rồi, là Tể Tể tự tới nhầm nhà trẻ thôi.”
Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn cùng Hoắc Tư Tước cũng vội vàng chạy vào, nhìn thấy hai đứa em xinh xắn trắng trẻo nhà mình, dây thần kinh vẫn luôn căng chặt của mấy bọn họ cuối cùng cũng được thả lỏng.
Cũng may là tìm được rồi, nếu không anh em họ cũng không biết làm thế nào để chịu đựng qua ngày hôm nay!
Các anh trai vội bế hai bạn nhỏ lên, ôm hôn dán má đủ các loại.
Tương Uyên nhìn thấy cảnh này, càng thêm đau lòng.
Ngay lúc anh vừa định nhắm mắt làm ngơ, giọng nói âm trầm của Minh Vương bỗng vang lên trong phòng khách.
“Quả nhiên ở chỗ này.”
Trong phòng khách bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh, tất cả mọi người trong nhà họ Hoắc đồng loạt nhìn về phía Minh Vương đang khoan thai tới muộn.
Trời đã tối rồi.
Người này còn nhớ con của mình đang học trường mẫu giáo hay không?
Minh Vương bỗng nhiên bừng tỉnh.
Vốn dĩ ông muốn dưỡng thương trong khi đang ngủ, ấy vậy mà khi ông đang ngủ lại đột nhiên bật thẳng dậy.
“Đã đến giờ tan học rồi, bổn tọa phải đi đón Tể Tể!”
Lúc này Trần Đống vốn đang ngồi trên xe, nhưng thực sự không nhịn nổi nữa mà tranh thủ chạy đi tìm nhà vệ sinh, kết quả khi trở về anh ấy lại chẳng thấy cái người vẫn luôn ngủ trên xe đâu cả.
Trần Đống canh giữ cả ngày: “…”
Minh Vương bị cho là mất tích đã đi thẳng tới trường mẫu giáo, sau đó bị cô giáo Lục châm chọc mỉa mai một phen.
“Nào có người cha nào giống như anh chứ, đưa nhầm con tới nhà trẻ thì thôi đi, giờ này lớp mẫu giáo bé đã tan từ lâu rồi, thế mà tới tận lúc này anh mới tới đón con à, hai bạn nhỏ đã được cha nuôi đón đi rồi.”
Minh Vương có chút kinh ngạc: “Đưa tới nhầm nhà trẻ ư?”
Cô giáo Lục: “Đúng vậy, hai bạn nhỏ Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành vỗn là học sinh trong lớp mẫu giáo bé tại trường mẫu giáo song ngữ Quốc tế Hán Ninh, còn trường chúng tôi là trường mẫu giáo Song Tinh.”
Minh Vương: “…”
Minh Vương lần đầu tiên bị một người thường quở trách như vậy, ông chỉ biết ngây ra, không phản bác được câu nào.
Rốt cuộc chuyện đưa hai đứa nhỏ tới nhầm nhà trẻ cũng là sự thật.
Sau khi ra khỏi nhà trẻ, Minh Vương lại đi thẳng tới phía trang viên nhà họ Hoắc.
Ông còn chưa vào cửa đã nghe thấy được tiếng cười của con gái, cũng không nhịn được mà cười rộ lên.
Nói xong câu “Quả nhiên ở chỗ này”, ông cũng nhanh chóng bước vào trong.
Ba người Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên đều nhìn về phía ông, ánh mắt người nào người ấy cũng trở nên lạnh lùng.
Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên chuyển tầm mắt về phía con trai cả: “Tư Cẩn, chắc Tể Tể đói bụng rồi, các con đưa Tể Tể đi ăn chút gì đi.”
Tể Tể nhìn thấy cha Minh Vương đến, bé vội vàng chạy tới bên cha mình.
“Cha ơi~~”
Minh Vương cúi người bế con gái lên, rồi hôn một cái lên mặt con gái.
Nghe thấy những tiếng reo ùng ục trong bụng của con gái, lại nhìn thấy vẻ mặt không vui của mấy người Hoắc Trầm Lệnh, trong đầu ông cũng nảy sinh ra suy nghĩ.
“Tể Tể ngoan, đi trước ăn cơm đi, cha muốn nói chuyện cùng cha nuôi của con một chút.”
Tể Tể nhìn qua nhìn lại một hồi.
Dù là Hoắc Trầm Lệnh hay là Minh Vương, ai cũng dùng vẻ mặt yêu thương chiều chuộng mà nhìn bé.
Tể Tể cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng không thể giải thích được tại sao.
Hơn nữa, bé cũng đã giải thích nguyên nhân với cha nuôi, bé đoán cha nuôi chắc sẽ không trách cha Minh Vương về chuyện cha đã đưa bé và anh Tiểu Tương tới nhầm trường mẫu giáo nữa đâu nhỉ?
Tuy nhiên Tể Tể vẫn có chút không yên tâm, khi được anh cả bế lên, bé còn ghé đầu vào vai anh cả, gọi cha nuôi.
“Cha ơi, là do Tể Tể nhận nhầm nhà trẻ, không liên quan gì đến cha Minh Vương đâu… Oa oa…”
Hoắc Tư Tước dùng một cái bánh mì chặn miệng Tể Tể lại, mấy anh em vội vàng bế Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đi về phía phòng ăn.
Khi bọn trẻ rời đi, căn phòng khách ngập tràn ấm áp và yêu thương vừa rồi đã biến thành một cái động băng!
****1:
Tương Uyên ngồi một bên hóng chuyện nên không chê chuyện lớn, rốt cuộc từ trước tới giờ luôn là anh chịu thiệt, hôm nay tên khốn Phong Đô Đại Đế kia đã đưa bọn trẻ tới nhầm nhà trẻ, lần này là ông ta có lỗi rồi.
Vì thế, anh là người đầu tiên lên tiếng: “Phong Đô ơi là Phong Đô, sáng sớm nay ông đưa bọn trẻ ra cửa lúc chưa tỉnh ngủ đúng không? Nếu ông không làm được, chuyện này về sau cứ giao cho tôi đi, tôi không cần ngủ nhiều, thậm chí có thể không cần ngủ, tuyệt đối sẽ không xảy ra mấy chuyện vớ vẩn như đưa bọn trẻ tới nhầm trường đâu.”
Minh Vương lặng lẽ liếc mắt nhìn anh ta: “Con của cậu có cần cậu à?”
Tương Uyên lập tức có cảm giác như bị một con dao đâm thẳng vào ngực.
Nếu con của anh cần anh, anh cũng đâu phải chạy tới nhà họ Hoắc như hiện giờ chỉ để gặp con trai ruột nhiều hơn chứ?