Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 776:

Tương Uyên bị Hoắc Trầm Lệnh đâm trúng vào tim bỗng nhiên lấy lại tinh thần.

Anh không nói gì cả, chỉ là quay sang phía hiệu trường, hai cô giáo và hai đồng chỉ cảnh sát mà gật đầu nhẹ một cái, rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

“Hoắc Trầm Lệnh, anh chờ tôi với!”

Hôm nay có mấy chiếc ô tô sang trọng bất ngờ đỗ trước cổng trường mẫu giáo Song Tinh, lại sắp tới giờ tan học, nên có rất nhiều người tới đây hóng chuyện.

Đặc biệt, Hoắc Trầm Lệnh còn được lên hot search với hình ảnh bế hai đứa nhỏ được cuốn trong chăn bước ra khỏi cổng trường.

Cùng leo lên hot search còn có cả ảnh đế quốc dân Tương Uyên.

Bởi vì Tương Uyên vừa đuổi theo Hoắc Trầm Lệnh vừa kêu: “Chờ đã, tôi ôm con trai tôi cho!”

Hoắc Trầm Lệnh liếc mắt một cái đã thấy mấy tên phóng viên cách đó không xe, nên cũng “thật thà” giao lại nhóc cương thi Tương Tư Hoành cho anh ta.

“Theo sát tôi!”

Bỗng nhiên được ôm con trai ruột trong lòng, Tương Uyên vui vẻ tới nỗi cười không khép được miệng.

“Hả hả hả! Được!”

Với hàng trăm triệu người hâm mộ, là người đàn ông trong mơ của vô số cô gái, ảnh đế Tương đã khiến tất cả fan bạn gái của mình đều hoang mang.

“Ảnh đế Tương kết hôn sinh con từ khi nào thế?”

“Không biết nha!”

“Đứa bé này đã học mẫu giáo rồi. Vậy chắc cũng phải ba tuổi rồi nhỉ? Ấy vậy mà chúng ta chẳng nghe thấy chút tiếng gió nào.”

“Hu hu… Ảnh đế Tương đã nói tôi phải sinh cho anh mà, sao anh lại sinh con cùng người phụ nữ khác!”

“Tôi thất tình!”

“Tôi cũng thất tình rồi!”

“Tôi thoát fan đây!”

Internet gần như tê liệt, các kênh truyền thông lớn đều khiêng cameras tới muốn phỏng vấn Tương Uyên.

Điện thoại di động của Tiểu Hải gần như phát nổ.

Cuối cùng cậu ta không thể không tắt máy.

Cũng do đó mà tin tức khu nội trú thứ hai của bệnh viện An Tân bị sụp đổ từng gây chấn động cả nước cũng dần dần bị đè xuống.

Bởi vì không có nhân viên nào tử vong, tuy rằng trên mạng có không ít người nói ông nội Hoắc đã đút túi số tiền nhà nước cấp từ mấy chục năm trước, nhưng họ cũng không chống lại được danh tiếng quá lớn của Tương Uyên, với lượng người hâm mộ của anh ta.

Bỗng nhiên nổi lên tin đồn Tương Uyên có con trai, còn đến tuổi học nhà trẻ, thậm chí còn có vẻ có chút quan hệ với nhà họ Hoắc, những người hâm mộ cuồng nhiệt của Tương Uyên đã trực tiếp đè bẹp lượng thuỷ quân do nhà họ Mặc bỏ tiền ra thuê.

Khi Hoắc Trầm Lệnh đưa theo hai đứa nhỏ trở lại trang viên nhà họ Hoắc, trên mạng xã hội đang bàn tán về vợ và con trai của ảnh đế Tương.

Hoắc Trầm Huy vội vàng từ công ty trở về, mặc dù rất bất ngờ khi tin tức Tương Uyên có con trai bị tuồn ra ngoài, nhưng hiện giờ Tương Tư Hoành là con của ông ấy.

Con trai của ông ấy bị Minh Vương đưa tới nhầm nhà trẻ, bây giờ còn bị đưa lên mạng cho mấy người trên đó “làm thịt”, Hoắc Trầm Huy không thể ngồi yên được nữa mà chạy về nhà.

“Trầm Lệnh, Tể Tể và Tiểu Tương có ổn không?”

Trên mạng náo loạn đến mức Hoắc Thần Huy lo lắng hai đứa nhỏ sẽ bị doạ sợ.

Khi Hoắc Trầm Huy tiến vào, ông ấy thậm chí còn không để ý thấy Tương Uyên đang buồn bực ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách biệt thự của trang viên nhà họ Hoắc, mà đi thẳng lên tầng hai.

Sau khi vào cửa, Hoắc Trầm Lệnh liền đi thẳng tới phòng ngủ của Tể Tể sau khi đặt hai đứa bé đang ngủ say tít mù xuống giường, khi đang chuẩn bị đi xuống tầng thì nghe thấy động tĩnh, vì thế ông liền đóng cửa đi ra ngoài.

“Không có việc gì, hai đứa nhỏ ngủ rồi.”

Hoắc Trầm Huy thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi.”

Vất vả một hồi, lúc này trời cũng đã tối rồi.

Bọn họ vừa xuống tầng, Tể Tể đã ngáp một cái rồi tỉnh lại.

Bé dụi dụi đôi mắt to, rồi vô thức quay đầu nhìn lại.

“Ơ, đã tan học rồi sao?”

Bé vừa tỉnh dậy thì nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng tỉnh theo.

“Tể Tể, làm sao vậy?”

Tể Tể bò dậy khỏi giường, khi nhìn thấy căn phòng quen thuộc bỗng có chút kinh ngạc.

“Anh Tiểu Tương, hình như chúng ta về nhà rồi.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lúc này mới nhận ra nơi này không giống với nhà trẻ xa lạ kia, mà đã về tới căn phòng phấn hồng đáng yêu của Tể Tể tại trang viên của nhà họ Hoắc rồi.

Tể Tể lắc lắc đầu nhỏ: “Anh Tiểu Tương, hôm nay chúng ta đã ngủ nguyên một ngày tại nhà trẻ sao?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành có chút chột dạ: “Chắc là… đúng vậy.”

Tể Tể khẽ dụi mắt to: “Không sao đâu, không sao đâu, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu tới trường mẫu giáo học hành cẩn thận.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội vàng gật đầu không ngừng.

“Anh sẽ nghe theo Tể Tể.”

Tể Tể ngủ một giấc, cảm thấy tràn đầy năng lượng hơn, vì thế bé cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành bò xuống khỏi giường, sau đi đi đánh răng rửa mặt, bé bước ra khỏi phòng ngủ với đôi chân nhỏ nhắn mũm mĩm.

“Cha ơi?”

Trong phòng khách, Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên đang ngồi ở trên sô pha, ba người mỗi người ngồi ở một góc, bầu không khí có vẻ hơi căng thẳng.

Nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ, ngọt ngào như sữa vang lên từ trên tầng, ba người họ cùng đồng loạt ngẩng đầu lên.

“Tể Tể, Tiểu Tương, các con dậy rồi à.”

Tể Tể mỉm cười gật đầu, đôi mắt của bé sáng ngời, bởi vì mới vừa tỉnh ngủ, nên lúc này trong đôi mắt ấy vẫn còn đọng chút hơi nước mỏng, thoạt trông vừa long lanh lại to tròn, khiến cho ai nhìn thấy cũng rung động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free