Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 775:

Thậm chí anh còn muốn cười to.

Ôi chao!

Cùng lắm anh chỉ không thể chứng minh được Tiểu Tương là con trai của mình mà thôi.

Nhưng trong mắt hiệu trưởng và hai giáo viên kia, tên khốn kiếp Phong Đô Đại Đế ấy thực sự là một lão cha tồi!

Quả nhiên giây tiếp theo, cô giáo Lục nhịn không nổi mà lên tiếng.

“Cha ruột của Tể Tể nhìn… không giống người thiếu tiền cho lắm, nếu anh ta bận quá không thể chăm sóc cho con gái, chẳng lẽ còn không thuê nổi bảo mẫu hay sao?”

Bởi vì Minh Vương đưa hai đưa nhỏ tới nhầm nhà trẻ, khiến Hoắc Trầm Lệnh tức không thể chịu được.

Cho nên, đối mặt với câu hỏi của cô giáo Lục, ông trực tiếp trợn mắt nói dối.

“Haizz! Ai mà biết được anh ta nghĩ thế nào?”

Vốn cô giáo Lục đang bị hấp dẫn bởi gương mặt đẹp như thiên thần của Minh Vương cũng lập tức tỉnh ngộ.

Nhìn người đàn ông cười đến là ôn nhu bị một nhóm những bà mẹ trẻ vây quanh trong video, cô giáo Lục vừa mới bước chân ra khỏi cổng trường đại học không nhịn được mà mắng một câu.

“Đồ tồi!”

Tương Uyên cùng Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Đúng!”

Cô giáo Lục lại âm thầm nhìn về phía Tương Uyên, ánh mắt kia dường như muốn nói: “Đến cả chứng cứ để chứng minh Tiểu Tương là con trai ruột của mình anh cũng không có, chắc cũng chẳng phải dạng người tốt lành gì.”

Tương Uyên bị tới mức suýt chút nữa thì lên cơn đau tim.

Vừa hay lúc này cảnh sát đã tới.

Bởi vì hiệu trưởng đã nói rõ tình huống cụ thể trong điện thoại rồi, cho nên đồng chí cảnh sát đã trực tiếp cầm đồ chứng minh tới.

“Hiệu trưởng, bạn nhỏ này là Tương Tư Hoành con nuôi của ông hai nhà họ Hoắc - Hoắc Trầm Huy, còn về cha ruột của bé… chúng tôi không tra ra được.”

Tương Uyên nóng nảy: “Tôi chính là cha ruột của Tư Hoành!”

Đồng chí cảnh sát xoay người nhìn về phía anh, cảm thấy người này rất quen.

“Vị tiên sinh này, nếu anh muốn chứng minh mình là cha của bạn nhỏ Tương Tư Hoành, phía chúng tôi kiến nghị anh nên đến bệnh viện để kiểm tra quan hệ cha con sau khi được sự đồng ý của chính bạn nhỏ Tương Tư Hoành và cha nuôi của bé là ngài Hoắc Trầm Huy.”

Tương Uyên: “…”

****9:

Trong văn phòng hiệu trưởng bỗng trở nên im lặng, bởi vì sau khi nghe xong lời kiến nghị của đồng chí cảnh sát, đôi mắt sắc bén của Tương Uyên gần như phun ra lửa.

Thậm chí con ngươi cũng hơi đỏ lên.

Hoắc Trầm Lệnh thấy tình hình không ổn, đột nhiên bước mấy bước để tới bên cạnh anh ta, ép giọng xuống mức nhỏ nhất, chỉ đủ cho hai người họ nghe được.

“Anh chắc chắn muốn để lộ thân phận cương thi của mình à?”

Khi Tương Uyên nóng giận đôi con ngươi sẽ lập tức biến thành màu đỏ tươi như máu, nhưng trước khi con ngươi hoàn toàn chuyển thành màu đỏ anh đã nhanh chóng cúi đầu, chỉ để một mình Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy sự biến hoá trong đồng tử của anh.

Một vài chiếc răng nanh sắc như dao lộ ra ở khóe miệng, hiển nhiên Tương Uyên đang cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân khỏi nổi điên.

“Tư Hoành là con của tôi, tôi còn không thể đưa con trai của mình về nhà sao?”

Hoắc Trầm Lệnh nhắc nhở anh ta: “Thằng bé đúng là con ruột của anh, nhưng vì sao thằng bé lại không muốn về nhà cùng với anh, anh có từng nghĩ tới vấn đề này chưa?”

Tương Uyên nghiến răng khen khét: “Còn không phải bởi vì khi nó tỉnh lại tôi không ở bên cạnh hay sao, sau này tôi lại bỏ lỡ thời gian khai quật của nó, cho nên mới…”

Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày, ngắt lời anh ta: “Ngài Tương, tôi nhớ rõ Tiểu Tương đã từng hỏi anh, nếu thằng bé không phải đứa con trai duy nhất của anh, anh sẽ tìm nó sao?”

Tương Uyên nghẹn lời.

Trước khi tiếp xúc với con trai, anh chưa từng nghĩ tới vấn đề này bao giờ.

Ở thời đại mà Tương Uyên sống, một chứ “hiếu” cũng có thể đè chết người.

Nếu Tư Hoành dám không nhận anh, nhất định sẽ bị ngàn người chỉ trích, vạn người mắng mỏ, trở thành một con chuột chạy qua đường bị người người đuổi đánh.

(Chuột chạy qua đường người người đuổi đánh: Nguyên văn là 老鼠过街,人人喊打, đây là câu thành ngữ ẩn dụ cho những điều làm hại con người và mọi người đều ghét chúng, người phạm phải những điều trên sẽ bị người người chán ghét, hắt hủi, xua đuổi, đánh đập.)

Hoắc Trầm Lệnh hạ giọng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Ngài Tương, bây giờ là thế kỷ 21 rồi.”

Hàm ý là cho dù trước đây họ có sống ở thời đại nào, quy tắc chế độ ra sao, thì tất cả đều đã là quá khứ.

Anh phải thích ứng với sự phát triển của thời đại, nếu không cuối cùng anh sẽ chìm trong dòng sông dài của lịch sử, lặng im như tất cả những người đi trước.

Hoắc Trầm Lệnh thấy đến lúc nên dừng, cũng chẳng nói thêm gì nữa.

Ông đi đến bên cạnh chiếc nôi, cúi người, dùng một tay bé hai bạn nhỏ đang ngủ say tới quên trời quên đất, tay còn lại cầm theo chiếc chăn.

“Hôm nay cảm ơn hiệu trưởng và các cô giáo đã chăm sóc lũ nhỏ, cũng đã muộn rồi, tôi đưa bọn nhỏ về nhà trước.”

Hiệu trưởng và hai cô giáo tất nhiên sẽ không ngăn cản ông, còn dành những lời khen ngợi nhiệt tình mà nhìn theo Hoắc Trầm Lệnh bước ra khỏi văn phòng.

Các đồng chí cảnh sát nhìn Tương Uyên như vừa bị chuyện gì đó đả kích tới nỗi sắp hoá thành tượng, chỉ nhẹ nhàng thở dài.

“Nếu thật sự là cha của đứa nhỏ, anh còn đứng đực ra ở đây làm gì, theo sau đi, để có thể chăm sóc đứa nhỏ mọi lúc.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free