Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 774:

Hiệu trưởng sợ ngây người, lần đầu tiên ông ấy nhìn thấy một người liều lĩnh dám bắt trẻ con đi như vậy!

Nếu thực sự để cho anh bắt trẻ con đi như thế, sau này ai còn dám gửi con tới nhà trẻ của bọn họ nữa đây.

Cho nên, trên đường Hoắc Trầm Lệnh tới đây, Tương Uyên vẫn luôn giằng co với hiệu trưởng trong văn phòng của ông ấy.

Dùng hết lời hay ý đẹp rồi mà vẫn chẳng có hiệu quả gì, chủ nhân của tộc cương thi nào chịu nổi chuyện này, thế là anh lập tức nổi giận.

Hoắc Trầm Lệnh vừa đến ngoài cửa văn phòng, đã nghe thấy tiếng gầm trầm thấp của Tương Uyên.

“Tôi là Tương Uyên, Tương Tư Hoành chính là con trai của tôi, tuy rằng tạm thời tôi không có gì để chứng minh, nhưng sau khi thằng bé tỉnh lại nhất định sẽ gọi tôi là cha!”

Hiệu trưởng hít một hơi thật sâu, hiển nhiên ông ấy đã rất bất lực, cũng vô cùng buồn bực.

“Ngài Tương, ngài không có bất cứ chứng cứ gì có thể chứng minh quan hệ cha con của hai người, tôi cũng đã báo cảnh sát, ngài cứ chờ cảnh sát tới rồi nói sau.”

Cô giáo Lưu, chủ nhiệm của lớp mẫu giáo bé cũng gật đầu theo: “Đúng vậy, hoặc là ngài Tương có thể đánh thức được cái vị ngồi trên xe ở ngoài cổng – đó chính là người buổi sáng đã đưa hai bạn nhỏ này đến đây, bảo anh ta vào làm nhân chứng giúp ngài.”

Tương Uyên thở hổn hển.

Anh tới đón con trai ruột của mình, ấy vậy mà còn phải chứng minh đủ kiểu!

Tương Uyên tức giận đến mức suýt chút nữa chửi tục: “Các người nhìn kỹ mặt tôi mà xem, gương mặt của Tư Hoành gần như là sao chép từ khuôn mặt của tôi ra đấy!”

Hiệu trưởng và cô giáo Lưu: “…”

Đúng là có hơi giống, như cậu bé kia quá gầy, còn Tương Uyên thì cao to, đường nét trên khuôn mặt lại sắc xảo, thực sự chẳng hề giống với câu “sao chép y hệt” của Tương Uyên cho lắm.

Hiệu trưởng thở dài: “Ngài Tương, ngài cứ chờ các đồng chí từ cục cảnh sát đến đây đi đã.”

Tương Uyên: “…”

Ngay khi Tương Uyên sắp bùng nổ, cô giáo Lục đã gõ cửa và dẫn theo Hoắc Trầm Lệnh tiến vào.

“Hiệu trưởng, cô giáo Lưu, đây là…”

Hiệu trưởng sợ ngây người, nhanh nhanh chóng chóng tiến lên, rồi cung kính bắt tay chào hỏi.

“Ngài Hoắc, sao ngài lại tới tận đây thế?”

Hoắc Trầm Lệnh bắt tay lại, sau đó buông ra, tầm mắt của ông rơi vào hai đứa trẻ đang ngủ say tít mù trên giường, vẻ mặt lạnh nhạt bỗng dịu hẳn đi.

Tuy nhiên, khi quay sang nhìn hiệu trưởng, gương mặt của ông lại trở nên hờ hững y hệt như trước đó, giọng nói cũng rất lạnh lùng.

“Hiệu trưởng, tôi là cha của Tể Tể, là chú ba của Tiểu Tương, tôi đến đón hai đứa nhỏ về nhà.

Hiệu trưởng: “Hả?”

Cô giáo Lục ở bên cạnh vội vàng giải thích: “Hiệu trưởng, ngài Hoắc đã cho tôi xem qua sổ hộ khẩu nhà họ, còn có vài tấm hình chụp lại khi Tể Tể và Tiểu Tương sinh hoạt tại trang viên nhà họ Hoắc, không thể sai được đâu.”

Hiệu trưởng cũng biết người đứng đầu nhà họ Hoắc có nhận nuôi một bé gái, chỉ là ông ấy không ngờ được, có một ngày cô con nuôi ấy sẽ được đưa tới trường mẫu giáo của bọn họ.

Rốt cuộc nhà trẻ này cũng cách khu biệt thự của trang viên nhà họ Hoắc hai, ba tiếng đồng hồ đi xe, có cảm thán một câu “Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” cũng không quá.

(Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược 南辕北辙: Ý nghĩa của câu thành ngữ này là dù chỉ có một sự việc, sự kiện hay vấn đề, nhưng hai hoặc nhiều người hiểu rồi làm theo cách riêng, thiếu sự phối hợp nên không có tính thống nhất.)

Hiệu trưởng cười tươi: “Hoá ra Tể Tể và Tiểu Tương là thiên kim và cháu trai nhỏ của ngài Hoắc đây, bảo sao hai bạn nhỏ này lại vừa xinh xắn và vừa đáng yêu như vậy.”

Nghe con gái cưng và cháu trai nhỏ được khen như vậy, cha nuôi Hoắc đương nhiên rất vui, sắc mặt cũng dịu đi rất nhiều.

Ông đưa ra một tấm danh thiếp.

“Việc hôm nay đã quấy rầy tới trường các vị rồi. Nếu sau này hiệu trưởng có yêu cầu gì, có thể trực tiếp gọi điện tới số trên danh thiếp này.”

Hiệu trưởng được quan tâm mà kinh sợ, vội cười tủm tỉm mà nhận lấy tấm danh thiếp.

“Chuyện bình thường, nên làm thôi, ngài Hoắc khách khí quá.”

Nhưng hiệu trưởng vẫn phải hỏi thêm một câu: “Ngài Hoắc, trước hết ngài hãy xem video giám sát trường mẫu giáo của chúng tôi lúc sáng đã, ngài xem có nhận ra người đàn ông đã gửi hai đứa trẻ đến đây lúc sáng hay không?”

Hoắc Trầm Lệnh dùng đầu ngón chân để đoán cũng biết đó chính là gã Phong Đô Đại Đế kia!

“Được.”

Hiệu trưởng click mở video theo dõi, Hoắc Trầm Lệnh và hai cô gái cùng nhau quan sát.

Tương Uyên ở bên cạnh hít vào, thở ra, rồi lại thở ra, hít vào.

Anh cảm thấy như phổi mình sắp nổ tung!

Tuy rằng phổi nổ cũng không thể khiến anh chết được.

Nhưng con mẹ nó tức thật!

Đó là con của anh!

Con trai ruột của anh đấy!

Hoắc Trầm Lệnh chỉ cần nhìn thoáng qua đã đưa ra được đáp án: “Vị tiên sinh kia chính là cha ruột của Tể tể, bởi vì công việc quá bận rộn không có thời gian chăm sóc cho Tể Tể, cho nên mới đưa Tể Tể tới cô nhi viện.”

Ba người là hiệu trưởng và hai cô giáo đều có vẻ mặt khó có thể diễn tả bằng lời.

Mẹ kiếp, kia thật sự là cha ruột sao?

Kia hẳn phải là cha dượng mới đúng?

Tương Uyên đang tức tới muốn nổ phổi thì nghe được câu trả lời của Hoắc Trầm Lệnh, cơn tức của anh bỗng nhiên biến mất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free