Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 774
Đầu của cô giáo Lục phình ra gấp mười lần.
Bởi vì ảnh đế Tương không có bất cứ thứ gì có thể chứng minh được cậu bé nọ chính là con trai của anh.
Cho nên lúc này anh vẫn còn đang giằng co ở bên trong.
Mà hai đứa nhỏ kia… Vẫn đang ngủ li bì như cũ.
Nghĩ đến đây, cô giáo Lục khẽ ho khan một tiếng.
“Cái đó… Tổng giám đốc Hoắc, chuyện là thế này, tình huống hiện nay có hơi phức tạp một chút.”
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày: “Phong… cha ruột của Tể Tể tới đón con rồi sao?”
Cô giáo Lục lại ngẩn người: “Cha ruột?”
Đúng, đúng, đúng!
Cô ấy nhớ lại một chút, vừa rồi trên sổ hộ khẩu kia cũng có ghi thông tin về Tể Tể, có ghi chú là con nuôi.
Vậy ra người ngủ trong xe chính là cha ruột của cô bé bụ bẫm ấy, còn vị cầm quyền của nhà họ Hoắc – gia tộc đứng đầu Hoa Quốc trong truyền thuyết này chính là cha nuôi của bé.
Trong lòng cô giáo Lục hâm mộ không thôi.
Cô bé kia thật may mắn… đến nỗi cô ấy cũng cảm thấy ghen tị.
Tuy rằng thoạt trông cha ruột của bé chẳng đáng tin cậy cho lắm, nhưng khuôn mặt của người đó thực sự rất được, ngoại hình còn đẹp hơn cả ảnh đế Tương, cách người nọ nhìn bọn trẻ qua video giám sát… đoán chừng không có một cô gái nào không rung động cho được.
Cô ấy còn nhớ rõ cảnh tượng trong đoạn video giám sát khi người cha ấy bị một nhóm bà mẹ trẻ vây quanh…
Cô giáo Lục vội dừng lại dòng suy nghĩ càng ngày càng bay xa của mình: “Ngài Hoắc, hai bạn nhỏ Tể Tể và Tiểu Tương hiện giờ vẫn còn đang ngủ, không bằng ngài cứ đi vào chờ thêm một lúc nữa?”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Cảm ơn.”
Sau khi nói xong lời cảm ơn, Hoắc Trầm Lệnh sải bước đi vào trong.
Vừa đi được hai bước, bỗng nhiên ông quay lại nhìn về phía cô giáo Lục.
Lúc này, cô giáo Lục đang nói chuyện với Mặc Thiếu Huy.
“Vị tiên sinh này, ngài…”
Mặc Thiếu Huy nở nụ cười ôn hòa: “Tôi cho rằng tổng giám đốc Hoắc quá bận rộn nên không có thời gian tới đón tể Tể và Tiểu Tương, vốn tính qua đây đón bọn nhỏ hộ anh ấy, không ngờ tổng giám đốc Hoắc lại đích thân tới, làm phiền rồi.”
Cô giáo Lục mỉm cười: “Không sao đâu.”
Mặc Thiếu Huy lễ phép gật đầu, rồi xoay người rời đi.
Hoắc Trầm Lệnh lúc này mới lên tiếng: “Cô giáo Lục, tôi không biết lớp mẫu giáo bé ở đâu, phiền cô đưa tôi qua đó.”
Cô giáo Lục nở nụ cười xấu hổ, vội vàng chạy tới.
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, là do tôi bất cẩn, ngài Hoắc, mời ngài đi theo tôi.”
Ở cổng trường, Mặc Thiếu Huy đã quay lại xe nhưng chưa lập tức rời đi ngay, mà tiếp tục giữ nguyên vị trí, lấy điện thoại di động ra gọi cho trợ lý Trần Tinh.
“Điều tra một chút về cha ruột của Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành đi.”
Ở trên một chiếc xe khác, Trần Đống đang nghĩ đủ mọi cách để gọi Minh Vương đang ngủ bất tỉnh nhân sự dậy.
Hai chiếc xe này cách nhau không xa, lúc Mặc Thiếu Huy gọi điện thoại có hạ cửa sổ xe xuống, cửa sổ bên Trần Đống cũng hơi hé xuống, cho nên anh ấy có thể nghe rõ ràng được mọi căn dặn của Mặc Thiếu Huy.
Giọng nói có chút quen thuộc, dường như đã từng nghe thấy ở đâu rồi.
Vì thế Trần Đống nghiêng đầu, liếc mắt nhìn qua, không ngờ được đối phương ấy vậy mà lại là ông cả nhà họ Mặc - Mặc Thiếu Huy.
Anh ta cau mày và tự lẩm bẩm một mình.
“Không phải là Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành chỉ bị đưa đến nhầm nhà trẻ thôi sao? Vì sao Mặc Thiếu Huy còn muốn điều tra về cha ruột của hai đứa nhỏ này?”
Quay lại nhìn Minh Vương gọi thế nào cũng chẳng tỉnh dậy, tâm trạng của Trần Đống càng phức tạp hơn.
Nhà họ Mặc bây giờ đang chìm trong nước sâu, những người được Mặc Thiếu Huy coi trọng làm sao có thân phận đơn giản được?
****8:
Tại văn phòng của hiệu trưởng, Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang ngủ say tới quên trời quên đất.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vốn không cảm thấy buồn ngủ, nhưng giáo viên dường như đã thay đổi, lớp học cũng hơi khác, tóm lại là nhìn đâu cũng chẳng thấy quen thuộc, hơn nữa Tể Tể ở bên cạnh thì cứ ngáy khò khò, dần dần cậu nhóc cũng ngủ thiếp đi.
Sợ các bạn nhỏ trong lớp học khóc lóc ồn ào đánh thức mình, nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa gia tăng chút công lực đã học theo Tể Tể trước kia, bày ra một kết giới.
Căn cứ theo tình hình một khi đã ngủ thì rất khó tỉnh của Tể Tể, cậu nhóc cũng muốn đi ngủ, trừ khi hai đứa nhỏ tự tỉnh lại trong kết giới, nếu không đừng hòng ai đánh thức nổi các bé.
Nhanh chóng di chuyển ra ngoài trường mẫu giáo Song Tinh, Tương Uyên lấy danh nghĩa tới đón con trai không khỏi xấu hổ khi nhìn thấy con trai đang nằm trong lớp.
Anh có gọi thế nào con trai cũng không tỉnh dậy.
Giống như những gì cô giáo Lục đã từng nghĩ, anh không có bất cứ chứng cứ gì có thể chứng minh mình có quan hệ ruột thịt với bạn nhỏ Tương Tư Hoành.
Không có ảnh.
Không có sổ hộ khẩu.
Bởi vì Tương Uyên là nhân vật của công chúng, nên khi hiệu trưởng giải quyết vấn đề này cũng đã cố ý kiêng dè.
Nhưng anh không thể chứng minh được mình và đứa nhỏ kia có cùng quan hệ huyết thống, cho dù hiệu trưởng có cố ý nhường nhịn cũng phải xin sự giúp đỡ từ cảnh sát.
Vì sao lại thế?
Tương Uyên cáu kỉnh.
Anh trực tiếp muốn bế bạn nhỏ Tương Tư Hoành rời đi.