Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 772:

“Chào hai vị tiên sinh, không biết hai người…”

Mặc Thiếu Huy và Hoắc Trầm Lệnh cùng đồng thanh: “Tôi tới đón đứa nhỏ.”

Bảo vệ nơm nớp lo sợ, bởi vì từ quần áo đến đồng hồ trên tay hai người này gần như đều có giá bảy con số đổ lên, hơn nữa người nào người nấy cũng đều rất có khí chất.

Bảo vệ nói chuyện lắp bắp

“… Xin hỏi… Xin hỏi hai vị là… muốn đón bạn nhỏ ở lớp nào? Bạn nhỏ… tên là gì? Có… liên lạc với giáo viên lớp của bạn nhỏ đó chưa ạ?”

Mặc Thiếu Huy thông qua một đứa cháu trong nhà mới biết được Minh Tể Tể bị đưa tới nhầm trường mẫu giáo, vì để nhanh chóng đi đón đứa nhỏ đó, ông ta đã hoàn toàn khống chế tình hình bên trường mẫu giáo Song Tinh.

Hoắc Trầm Lệnh là cha nuôi của Tể Tể, là chú của nhóc cương thi Tương Tư Hoành, bởi vì ngày thường ông không hay đi đón trẻ lắm, cho nên thường xuyên chú ý tới tình hình của hai đứa nhỏ ở trường.

Vì thế chỉ cần há miệng ra cũng có thể nói ra lớp của hai đứa nhỏ.

Hai người lại một lần nữa đồng thanh: “Tôi tới đón Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành học lớp mẫu giáo bé.”

Bảo vệ: “Hai người là gì của hai bạn nhỏ…”

Hoắc Trầm Lệnh sắc mặt lạnh tanh: “Tôi là cha của Tể Tể, là chú ba của Tiểu Tương.”

Mặc Thiếu Huy: “Tôi là chú của Tể Tể.”

Mặc Thiếu Huy nói xong, Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng lên tiếng: “Nhà họ Hoắc chúng tôi chẳng bao giờ qua lại với nhà họ Mặc các người, sao anh lại xưng là chú của Tể Tể được chứ?”

Mặc Thiếu Huy không hề xấu hổ, mà còn cười rất ấm áp và hiền lành.

“Tổng giám đốc Hoắc, quả thật bấy lâu nay nhà họ Hoắc các anh và nhà họ Mặc chúng tôi chẳng có qua lại gì, chẳng qua từ ngày hôm qua, tôi và Tể Tể vừa gặp đã thân, Tư Thần và cháu trai Lục Hoài của tôi còn là bạn cùng lớp, Tể Tể gọi tôi một tiếng chú cũng chẳng có gì quá đáng.”

Hoắc Trầm Lệnh mặt chẳng có cảm xúc gì: “Chú của Tể Tể nhà tôi? Nhà họ Mặc các người trèo cao nổi sao!”

Mặc Thiếu Huy dường như chẳng để ý tới lời nói lạnh lùng của Hoắc Trầm Lệnh, mà tỏ vẻ rất ga lăng, nhẹ nhàng gật đầu.

“Tổng giám đốc Hoắc nói rất đúng, suy cho cùng vẫn chưa thân quen, nhưng sau này hai nhà qua lại nhiều hơn, tất nhiên sẽ thân quen thôi.”

Nói xong, ông ta lại giải thích nguyên nhân tới đón Tể Tể vào lúc này.

“Tôi tới đây đón Tể Tể là vì có một đứa nhỏ trong nhà nhìn thấy tin Tể Tể và Tiểu Tương bị đưa tới nhầm nhà trẻ trong bài đăng của một người bạn, tôi nghĩ gần đây nhà họ Hoắc xảy ra nhiều chuyện, cũng đoán tổng giám đốc Hoắc đây rất bận, mà tôi thì nhàn rỗi, nên muốn tới đón Tể Tể và Tiểu Tương, sau đó đưa chúng về trang viên nhà họ Hoắc, không ngờ tổng giám đốc Hoắc lại tự mình tới đây.

Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh cực kỳ lạnh lẽo. Khoé miệng cong lên đầy vẻ châm chọc.

“Nhà họ Mặc còn có lòng tốt như vậy sao?”

Khi Mặc Thiếu Huy lại chuẩn bị giải thích, cô giáo Lục từ bên trong vội vàng chạy ra.

“Xin hỏi hai vị…”

Hoắc Trầm Lệnh xoay người nhìn về phía cô giáo: “Chào cô giáo Lục, tôi là cha của Tể Tể, chú ba của Tiểu Tương.”

Cô giáo Lục bị dáng vẻ cao lớn đĩnh bạt và khí thế mạnh mẽ của người đàn ông trước mắt doạ sợ, nhưng sau khi nhìn rõ gương mặt của Hoắc Trầm Lệnh thì cô ấy lại ngẩn ngơ.

“Anh là… cha của Tể Tể và Tiểu Tương?”

Hoắc Trầm Lệnh đã chuẩn bị đầy đủ trước khi đến đón hai bạn nhỏ, ông xoay người lấy ra một tập hồ sơ từ trong xe, sau đó bước tới đưa cho cô giáo Lục.

“Trong này là sổ hộ khẩu nhà họ Hoắc chúng tôi, tên của Tể Tể nằm ngay trong sổ hộ khẩu đấy!”

Cô giáo Lục: “… A?”

Đối mặt với khuôn mặt nghiêm nghị và khí chất mạnh mẽ của Hoắc Trầm Lệnh, cô giáo Lục có chút sợ hãi nhưng cũng nhanh chóng nhận lấy tập hồ sơ, rồi mở ra để xem sổ hộ khẩu.

Lúc này cô giáo Lục còn không biết đây chính là nhà họ Hoắc – gia tộc đứng đầu của Hoa Quốc, nhưng trái tim của cô ấy đã bắt đầu đập nhanh kinh khủng.

Đến khi nhìn thấy ba chữ “Hoắc Trầm Lệnh” và nhìn thấy địa chỉ cụ thể, cô giáo Lục lập tức chết lặng.

“Hoắc… Tổng giám đốc Hoắc?”

Hoắc Trầm Lệnh vội vã đến đón con, nhìn thấy ngón tay run rẩy của cô giáo Lục, ông không khỏi nhíu mày, trực tiếp lấy lại sổ hộ khẩu, nhanh chóng lật đến trang có ghi tên của Tể Tể.

“Cô giáo Lục nhìn kỹ xem.”

Chờ sau khi cô giáo Lục xem xong, Hoắc Trầm Lệnh khép lại sổ hộ khẩu, mở ra tập tài liệu về Tể Tể được đặt bên dưới sổ hộ khẩu, bao gồm cả những bức ảnh được fax từ hệ thống giám sát của trang viên.

“Đây đều là ảnh chụp của Tể Tể khi con bé ở nhà.”

Cô giáo Lục: “…”

Đây, đây, đây… Đây là thứ một một giáo viên mẫu giáo nhỏ nhỏ như cô ấy có thể xem sao?

Không, không, không!

Bây giờ đây không phải là điều quan trọng nhất, mà là hai tiếng trước có một người đàn ông bỗng nhiên chạy tới trường, mà người đàn ông kia càng khiến người khác hoảng sợ hơn, ấy vậy mà lại là ảnh đế đang nổi - Tương Uyên.

Sau đó Tương Uyên nói tới đón con trai, con trai của anh chính là một trong hai đứa bé sáng nay được đưa tới và đang được cô ấy chăm sóc.

Hơn nữa, cậu Tiểu Lượng lúc này vẫn còn đang học tại trường mẫu giáo, trên xe còn có một người đàn ông có gọi thế nào cũng không dậy được, trong video giám sát của nhà trường, sáng nay cũng có người bảo là người nhà tới đón hai đứa nhỏ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free