Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 769:
“Đẹp quá, đáng yêu quá.”
Vốn anh ta cảm thấy nhan sắc của cháu ngoại trai nhà mình đã là tốt lắm rồi, nếu không phải chị gái không bằng lòng, nhất định anh ta sẽ để cháu ngoại trai ra mắt làm ngôi sao nhí.
Bây giờ lại nhìn thấy hai đứa nhỏ đang nằm ngủ ở phía trước, anh ta đột nhiên cảm thấy mình còn quá nông cạn.
Cô Lục cũng không ngừng gật đầu: “Đúng vậy, buổi sáng lúc nhìn thấy tôi cũng cảm thấy đáng yêu muốn chết, hai đứa nhỏ này vẫn luôn tay dắt tay, dựa vào nhau ngủ gà ngủ gật.”
Trần Đống: “Tình huống này của tụi nhỏ, liệu có phải tối qua cha của hai đứa đã dẫn tụi nó đi làm cái gì đó không, nếu không sao bây giờ lại buồn ngủ như vậy?”
Cô Lục cũng có suy nghĩ này, nhưng lại cảm thấy có vấn đề.
“Bác sĩ trong trường đã kiểm tra cơ bản cho hai đứa nhỏ này rồi, hai đứa nhỏ không có bệnh gì cả, chỉ đơn giản là đang ngủ mà thôi.”
“Nhiệt độ cơ thể của anh trai thấp hơn em gái một chút, hơn ba mươi lăm độ, nhưng nhịp tim, hô hấp, tất cả đều bình thường.”
Trần Đống: “…”
Không liên lạc được với những người nhà khác của hai đứa nhỏ, cha ruột lại là một người không đáng tin, Trần Đống cũng có hơi lo âu.
“Không thì tôi chụp một bức ảnh của tụi nhỏ, sau đó đăng lên vòng bạn bè hỏi thử xem?”
Là người đại diện trứ danh đã nâng hot được không ít minh tinh lớn, bạn bè trong vòng bạn bè của anh ta thật sự không phải chỉ nhiều bình thường.
Hôm nay là lần đầu tiên quấy rầy, bám lấy, đuổi theo một người qua đường để đưa danh thiếp.
Kết quả…
Cô Lục cảm thấy cũng được, dẫu sao bọn họ lật tung cả video giám sát sáng nay lên, cũng chỉ có một đoạn video ở trước cổng trường này là tìm được người đàn ông đã đưa hai đứa nhỏ tới đây, rồi lại nhìn thấy Trần Đống nói chuyện với người đàn ông đó.
Nếu không cũng không biết nên tìm tới ai.
Cô Lục chủ động gửi ảnh đã chụp sáng nay cho Trần Đống.
“Đây là ảnh ban sáng.”
“Được.”
Trần Đống vừa nhìn thấy ảnh, lại không nhịn được mà vui vẻ.
“Đúng là đáng yêu mà!”
Đặc biệt là cô bé bụ bẫm kia, nhắm mắt dựa vào tường nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, dáng vẻ buồn ngủ đó…
Anh ta cảm thấy thấy đáng yêu muốn xỉu.
Anh ta nhanh chóng soạn bài, sau đó đăng một bài lên trên vòng bạn bè, kèm theo một bức ảnh hai đứa nhỏ đang đứng xếp hàng ngủ gà ngủ gật, còn có một bức ảnh là định vị của nhà trẻ Song Tinh, cùng đăng lên weibo và weixin.
Vừa mới đăng lên, vòng bạn bè đã lập tức nổ tung.
“Lão Trần, đây là con cái nhà ai vậy? Đáng yêu quá!”
“Lão Trần, đây là người mới à? Đáng yêu ghê, nhất định ra mắt sẽ trở nên siêu hot!”
“Anh Trần, lúc nào anh dẫn tới đây, em muốn bóp bóp gương mặt bánh bao đó, nhìn sướng tay quá…”
“Đã share, toàn thành phố tìm người, xem xem đây là con cái nhà ai!”
“Đậu má! Tôi vừa mới xem kỹ, thì ra là cha của hai đứa nhỏ này lơ là sơ ý, đưa con tới sai nhà trẻ! Nhưng mà hai bạn nhỏ nhìn ngoan quá, đáng yêu quá!”
“Đáng yêu ghê!”
…
Bạn gái trợ lý Tiểu Hải của Tương Uyên có nằm trong vòng bạn bè weixin của Trần Đống, khi nhìn thấy hai đứa nhỏ này cô ấy đã cảm thấy đáng yêu muốn xỉu, thế là trực tiếp gửi ảnh qua cho Tiểu Hải.
“Tiểu Hải Tiểu Hải, anh mau nhìn xem, có phải là hai đứa nhỏ này cực kỳ đáng yêu không? Đứng xếp hàng, ngủ gà ngủ gật, a a a… em muốn đi qua ôm ôm quá!”
Tiểu Hải đang đi ra từ trong ngôi biệt thự vô cùng quạnh quẽ của sếp nhà mình.
Nhìn thấy lời của bạn gái thì nhìn cũng chẳng nhìn ảnh đã trực tiếp nói.
“Cục cưng của người khác có gì mà đẹp, bằng không chúng ta cũng tạo ra một cục cưng, nhất định sẽ là đẹp nhất thiên hạ.”
Đồng thời còn gửi thêm một biểu tượng cảm xúc vô cùng bỉ ổi.
Bạn gái của Tiểu Hải gửi một sticker “Cút càng xa càng tốt”, sau đó là một tin nhắn giọng nói.
“Tiểu Hải, thời gian anh ở bên ảnh đế Tương Uyên cũng không ngắn, lẽ nào gương mặt đó của ảnh đế Tương Uyên còn không đủ để anh tự hiểu lấy mình sao?”
Tin thứ hai cũng đến sát theo sao.
“Anh có vẻ ngoài như thế nào, mặt mũi của em lại như thế nào, trong lòng chúng ta cũng ước lượng được mà?”
Tiểu Hải đứng tim, sau đó cũng gửi giọng nói sang.
“Lan Lan, không phải mẹ sẽ không chê con xấu sao, em không thể ghét cục cưng còn chưa ra đời của chúng ta như vậy được!”
“Nghĩ hay thế! Anh xem ảnh trước đi, hình như cha của hai đứa nhỏ này đưa tụi nhỏ tới sai trường học, anh xem kỹ thử xem có nhận ra hay không?”
Tiểu Hải vừa nghe là đưa tới sai trường học, biết bạn gái đang lo lắng người lớn của hai đứa nhỏ không tìm được con, vì vậy cũng không trêu đùa nữa, nhanh chóng mở ảnh ra xem.
Tương Uyên đang đứng ở trên ban công tầng hai.
Bây giờ anh ta hoàn toàn không có tâm trạng quay phim mà đang sầm mặt suy nghĩ làm thế nào để đón con trai về nhà được.
Vừa cúi đầu, đúng lúc nhìn thấy trợ lý đang đi ra từ phòng khách tầng dưới.
Lúc chuẩn bị dời ánh mắt đi, thực lực quá mức tốt đã làm anh ta nhìn thấy bức ảnh đang được phóng to trong ipad của trợ lý.
“Minh Tể Tể, Tư Hoành?”
****6:
Tương Uyên tay bắt lấy rào chắn, muốn nhảy thẳng xuống dưới theo bản năng.
Chờ đến khi lấy lại tinh thần, anh mới nhận ra mình đang ở tầng hai.