Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 769
Ông tìm hết trong phòng một lượt, nhưng không có ai.
Trong lòng Hoắc Trầm Lệnh dâng lên một loại dự cảm không tốt.
Sẽ không phải là tên Phong Đô Đại Đế khốn nạn kia đã dẫn Tể Tể và Tiểu Tương về địa phủ rồi?
Đồng thời lúc này, Trần Đống cũng nhận được một cuộc điện thoại từ chỗ cô Lục của nhà trẻ Song Tinh.
“Cô Lục, làm sao vậy?”
Cô Lục hỏi rất gấp: “Cậu của Tiểu Lượng, xin hỏi sáng nay sau khi đưa Tiểu Lượng tới trường, có phải anh đã rời đi với một vị tiên sinh vô cùng đẹp trai không?”
Trần Đống nhìn Minh Vương đang ngủ tới không biết trời đất gì trong xe một cái, có hơi khó hiểu.
“Đúng vậy, làm sao thế?”
Cô Lục hỏi càng gấp gáp hơn.
“Xin hỏi bây giờ anh còn đang ở cùng với vị tiên sinh đó không?”
Trần Đống: “Có.”
Rõ ràng cô Lục đã thở phào một hơi, tốc độ nói rất nhanh.
“Cậu của Tiểu Lượng à, phiền anh để ngài ấy nghe điện thoại được không, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với ngài ấy.”
Trần Đống hơi khó xử.
“Cô Lục, không phải là tôi không để ngài ấy nhận điện thoại, mà là ngài ấy ngủ… quá sâu, tôi đã gọi cả buổi sáng rồi cũng không gọi tỉnh được.”
Nói tới đây, Trần Đống lại nhanh chóng bổ sung.
“Có chuyện gì thì cô trực tiếp nói với tôi đi, đợi ngài ấy tỉnh lại tôi sẽ trực tiếp chuyển lời cho ngài ấy.”
Cô Lục hơi ngừng lại, nghĩ tới hai bạn nhỏ ở nhà trẻ ngủ khò khò tới bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, cô yên lặng ngẩng đầu lên nhìn trần nhà.
Đây nhất định là ruột thịt!
Cô Lục đột nhiên dở khóc dở cười.
“Vậy cũng được, chuyện là vị tiên sinh đó hẳn đã đưa hai bạn nhỏ tới sai nhà trẻ rồi, hai đứa nhỏ đó không phải là học sinh của nhà trẻ chúng tôi.”
Trần Đống ngạc nhiên tới ngơ người: “… Hả?”
****5:
Sau khi cúp điện thoại, Trần Đống nhìn Minh Vương đang ngủ không biết trời đất gì ở hàng ghế phía sau, nhất thời không biết nên nói cái gì mới tốt.
Nếu như mẹ của đứa nhỏ biết được, người này về nhà nhất định sẽ bị quỳ sầu riêng, hoặc là đuổi ra khỏi nhà nhỉ?
Đưa con đi học lại còn đưa sai nhà trẻ.
Trần Đống nhìn một lát, cũng cảm thấy dở khóc dở cười.
May mà bởi vì cả buổi sáng Minh Vương đều đang ngủ, anh ta gọi thế nào cũng không tỉnh lại, vì vậy anh ta cũng luôn ở trong xe cùng, lúc này xe còn đang dừng ở bãi đỗ xe của công ty.
Trần Đống khởi động xe, nhanh chóng lái xe đi về phía nhà trẻ Song Tinh mà cháu ngoại trai đang theo học.
Một tiếng sau, Trần Đống đến cổng của nhà trẻ Song Tinh.
Minh Vương ở trên xe vẫn đang ngủ.
Cô Lục đang đứng ở ngoài cổng, nhìn thấy anh ta tới thì vội vàng tiến lên đón.
“Cậu của Tiểu Lượng, cha của hai bạn nhỏ kia đâu?”
Trần Đống kéo cửa ghế sau ra.
“Còn đang ngủ ở bên trong đây.”
Cô Lục: “… Hai bạn nhỏ đó, cũng đang ngủ ở trong nhà trẻ.”
Trần Đống: “…”
Đã xác nhận được, thật sự là ruột thịt không có gì để nghi ngờ.
Cô Lục bước lên trước mấy bước, gõ cửa kính xe.
“Vị tiên sinh này, ngài tỉnh lại đi.”
Minh Vương đang rơi vào giấc ngủ cực sâu, hoàn toàn không có chút cảm giác nào.
Cô Lục bất lực, không thể không gia tăng thêm lực độ.
“Vị tiên sinh này, ngài tỉnh lại đi, ngài đưa con tới sai trường học rồi.”
Bên trong vẫn không có chút động tĩnh nào.
Cô Lục: “…”
Trần Đống nhún vai, vẻ mặt phải gọi là một lời khó nói hết.
“Cô Lục, nói thật thì tôi đã gọi ngài ấy cả một buổi sáng rồi.”
Cô Lục không dám tin nói: “Ngài ấy đã ngủ như vậy cả buổi sáng rồi?”
Trần Đống bất lực gật đầu: “Đúng vậy, nếu như không phải đã xác nhận tất cả đều bình thường, còn hô hấp, tim còn đập, tôi đã đưa ngài ấy đi cấp cứu rồi.
Cô Lục: “Là do uống nhiều à?”
Trần Đống lắc đầu: “Chắc là không phải, trên người không có mùi rượu gì cả, nhìn thì là một người vô cùng chỉnh tề sạch sẽ.”
Cô Lục nghĩ tới hình ảnh ấm áp khi người đàn ông đang ngủ này đưa hai đứa nhỏ đến trường vào ban sáng trong camera giám sát, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì.
Cuối cùng, cô Lục không còn cách nào khác, chỉ có thể hỏi Trần Đống.
“Cậu của Tiểu Lượng, vậy anh có thể liên lạc với những người nhà khác của hai đứa nhỏ này không?”
Trần Đống khó xử nói: “Cô Lục, thật ra ngay cả tên của ngài ấy là gì tôi cũng không biết.”
Cô Lục lại kinh ngạc: “Cái gì? Hai người không quen nhau sao? Vậy tại sao ngài ấy lại ngủ trên xe anh cả một buổi sáng?”
Trần Đống xoa tay: “Cái này… khụ… tôi thấy gương mặt của ngài ấy đẹp quá, rất phù hợp làm minh tinh, vì vậy tới tìm ngài ấy nói chuyện, kết quả người này vừa lên xe đã trực tiếp nhắm mắt rồi ngủ mất luôn.”
Cô Lục hít sâu một hơi: “… Loại tình huống này, nếu như bên nhà trẻ hai đứa nhỏ đang theo học phát hiện ra hai đứa nhỏ không tới, vậy không phải là bây giờ đang lo tới phát điên rồi sao?”
Trần Đống: “…”
Ai nói không phải chứ!
Nhưng quan trọng là dù có gọi thì ngài ấy cũng không tỉnh.
Cô Lục và Trần Đống anh nhìn tôi tôi nhìn anh, vẻ mặt đều một lời khó nói hết.
Cuối cùng không còn cách nào khác, chỉ có thể để Trần Đống đi vào nhà trẻ ngó hai đứa nhỏ đó trước.
Buổi sáng Trần Đống không nhìn thấy hai đứa nhỏ đó, lúc anh đi ngang qua, Minh Vương đã đưa hai đứa nhỏ tới rồi trở về rồi.
Bây giờ nhìn thấy hai đứa nhỏ đang ngủ ngon lành bên trong phòng học, đầu óc anh ta gần như là chết máy.