Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 768

“Đúng vậy, chủ nhiệm Vương, ngài đợi một chút, tôi lập tức đi liên lạc với cha của Tể Tể.”

Chủ Nhiệm Vương hít sâu một hơi, trái tim bắt đầu đập điên cuồng.

“Mau liên lạc đi.”

Nhất định đừng bị lạc mất đấy!

Hai đứa nhỏ đó một đứa ba tuổi rưỡi một đứa bốn tuổi, nếu thật sự lạc mất…

Chủ nhiệm Vương không dám nghĩ thêm, vừa nghĩ sau lưng đã toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Dù sao cũng không phải là đứa nhỏ nhà bình thường, hai đứa nhỏ này lạc mất, kẻ phạm tội bình thường sẽ không dám dẫn bọn nhỏ đi, như vậy rất có khả năng là đối thủ hoặc là những kẻ liều mạng nào khác trên thương trường muốn nhằm vào nhà họ Hoắc, muốn đòi tiền.

Hôm qua Hoắc Trầm Lệnh không trở về trang viên nhà họ Hoắc, cũng không trở về chỗ nhà cũ, sau khi nhận điện thoại ông lại vội vàng chạy tới công ty, bận một mạch cho tới mười hai giờ rưỡi trưa.

Cơm trưa cũng chỉ ăn đối phó mấy miếng, nhưng quả thật là rất buồn ngủ, vì vậy sau đó đã đi vào phòng nghỉ để nghỉ ngơi.

Sau đó một chuỗi tiếng chuông điện thoại ồn ào đã đánh thức ông, còn là điện thoại cá nhân.

Hoắc Trầm Lệnh chợt mở mắt, nhanh chóng ngồi dậy từ trên giường rồi nhận điện thoại.

“Cô Tôn, có phải là Tể Tể và Tiểu Tương đã xảy ra chuyên gì rồi không?”

Trái tim cô Tôn đã sắp nguội lạnh mất rồi.

“Ngài… ngài… ngài Hoắc, ngài xác định hôm nay Tể Tể và Tiểu Tương đã đi học rồi sao?”

Hô hấp của Hoắc Trầm Lệnh ngừng lại, mu bàn tay cầm điện thoại cũng nổi lên gân xanh.

“Ý của cô Tôn là hôm nay Tể Tể và Tiểu Tương không tới nhà trẻ?”

Trái tim của cô Tôn như rơi xuống đáy cốc, giọng nói khô khốc.

“Không, bởi vì ngài chưa trả phép, vì vậy tôi tưởng rằng hôm nay Tể Tể và Tiểu Tương vẫn đang xin nghỉ.”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Đúng vậy.

Lúc trước đột nhiên Tể Tể đi tới địa phủ, ông đã đích thân xin nghỉ phép cho Tể Tể và Tiểu Tương.

Mấy ngày nay bận thành một nùi, bà nội Hoắc còn đang nằm trong bệnh viện, bên công ty cũng có hạng mục xảy ra vấn đề, quả thật ông đã quên mất báo trả phép cho bên trường học.

Ông nhanh chóng xuống giường, áo ngoài cũng không kịp mặc, bước chân hơi hoảng loạn đi ra bên ngoài.

Đi một chốc rồi lại biến thành chạy.

“Xin lỗi cô Tôn, là vấn đề từ tôi, tôi sẽ lập tức tới trường học ngay.”

Đây là lần đầu tiên cô Tôn gặp phải loại tình huống như thế này, lo lắng như kiến đang bò trên chảo nóng.

Dẫu sao giờ đang không tìm thấy hai đứa nhỏ ba tuổi, bốn tuổi mà hai đứa nhỏ đó lại là học sinh của lớp mình, có giáo viên nào mà không lo lắng chứ.

Hơn nữa hai đứa nhỏ đều cực kỳ ngoan ngoãn cực kỳ nghe lời.

Là hai bạn nhỏ ngoan ngoãn nghe lời nhất trong lớp của bọn họ ngoại trừ bạn nhỏ Bạc Niên.

“Trên đường đi ngài Hoắc nhớ chú ý an toàn, bên chúng tôi sẽ lập tức điều tra ngay.”

Hoắc Trầm Lệnh cố gắng làm cho mình giữ vững bình tĩnh.

Giọng nói của ông trầm thấp, nhưng hô hấp hơi rối loạn để lộ sự hoảng hốt trong lòng ông.

“Được, vất vả rồi, làm phiền rồi.”

Lúc ông tới cửa thang máy, đúng lúc Giang Lâm đang đi ra từ bên trong.

“Ông chủ, ngài làm sao vậy?”

Đôi mắt Hoắc Trầm Lệnh vô cùng nặng nề, toàn thân lộ ra một luồng khí áp thấp trước nay chưa từng có.

“Hủy bỏ tất cả hội nghị chiều nay.”

Sau khi mém lại một lời này, Hoắc Trầm Lệnh tâm trạng nặng nề đi thang máy xuống dưới tầng.

Mặc dù Giang Lâm kinh ngạc, những vẫn nhanh chóng gửi tin nhắn nội bộ cho nhóm quản lý cao cấp của công ty, đồng thời cũng gọi điện thông báo cho các đối tác làm ăn chiều nay sẽ bàn bạc.

Bên này, sau khi Hoắc Trầm Lệnh lên xe thì lập tức gọi điện thoại cho anh cả Hoắc Trầm Huy.

Hoắc Trầm Huy đang ở bệnh viện chăm sóc bà nội Hoắc, nhận được điện thoại còn tưởng rằng là công ty đã xảy ra chuyện gì.

“Trầm Lệnh, làm sao vậy?”

Hoắc Trầm Lệnh chỉ nói đơn giản: “Anh biết Phong Đô Đại Đế đang ở chỗ nào không?”

Đương nhiên Hoắc Trầm Huy biết, vì vậy lập tức nói ra địa chỉ.

Hoắc Trầm Lệnh vừa lái xe, nhanh chóng đi về khu dân cư Thủy Ngạn Hoa Lâm, vừa đeo tai nghe bluetooth giải thích.

“Hôm nay Tể Tể và Tiểu Tương không tới trường học.”

Hoắc Trầm Huy sững sờ.

“Sao có thể như vậy được? Sáng nay đích thân cha ruột của Tể Tể đã đưa đi mà.”

Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh cực kỳ trầm: “Giáo viên chủ nhiệm của Tể Tể và Tiểu Tương vừa gọi điện xác nhận với em, hai đứa nhỏ không tới trường học.”

Hoắc Trầm Huy: “… Trầm Lệnh, em đợi một chút, anh gọi điện thoại tới số máy bàn của khu dân cư Thủy Ngạn Hoa Lâm hỏi thử.”

“Được.”

Một phút sau, trái tim Hoắc Trầm Huy đập một cách điên cuồng.

“Không có ai nhận điện thoại.”

Cả một đường, Hoắc Trầm Lệnh đều gần như là chạy như bay tới khu dân cư.

“Em đi lên xem thử.”

“Được, anh gọi điện thoại báo một tiếng cho quản lý khu dân cư, để bọn họ lấy chìa khóa dự phòng tới mở cửa.”

“Được.”

Ba phút sau, quản lý đầu đầy mồ hôi, hơi thở gấp gáp đi ra khỏi thang máy cùng một lúc với Hoắc Trầm Lệnh, hai người quay đầu nhìn qua, thì nhìn thấy đối phương đang đi ra từ trong thang máy bên cạnh.

Quản lý gật đầu khom lưng: “Ngài Hoắc.”

Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh không cảm xúc: “Mở cửa.”

“Vâng!”

Quản lý nhanh chóng mở cửa, sau khi cửa mở ra, Hoắc Trầm Lệnh lập tức đi vào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free