Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 766:
Đi được một lúc, Tể Tể đột nhiên dừng lại, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.
“Anh Tiểu Tương, vẫn chưa đến lớp học sao?"
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành ngẩng đầu nhìn, phía trước không xa là cửa của một lớp học.
"Tể Tể, đi thêm năm bước nữa là đến."
Tể Tể dụi mắt ngáp dài, tiếp tục bước những bước chân mũm mĩm về phía trước.
Bọn họ đến sớm, trong lớp chỉ có một giáo viên, hai giáo viên còn lại vốn cũng ở đó, nhưng có việc đột xuất nên bị hiệu trưởng gọi đi.
Còn giáo viên ở lại trong lớp là người mới đến làm việc hôm nay, thấy hai đứa trẻ nắm tay nhau đi vào, đứa này còn đẹp hơn đứa kia, cô giáo vội vàng cúi xuống cười hỏi.
"Các em đến sớm quá, cô là cô Lục mới đến."
Tể Tể buồn ngủ đến mức chỉ muốn ngủ gật, nghe vậy thì ngẩng đầu nhỏ lên nhìn, cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành mơ màng chào cô.
"Chào cô Lục."
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành không buồn ngủ, nhưng Tể Tể buồn ngủ, cậu nhóc nhìn nhìn cũng buồn ngủ theo.
Hơn nữa Tể Tể không nói gì, cô giáo trước mặt lại là người mới, lớp học dường như cũng không giống như trước, cậu thấy Tể Tể cúi đầu ngủ gật, cậu cũng cúi đầu nhắm mắt ngủ theo.
Hai đứa nhỏ, một đứa mập mạp mũm mĩm, một đứa gầy gò cao hơn một chút, đều trắng trẻo sạch sẽ, đặc biệt đáng yêu.
Cô Lục nhìn thấy mà thích không chịu được, đặc biệt là hai đứa nhỏ nắm chặt tay nhau, sau đó dựa vào nhau ngủ gật bên tường khiến trái tim cô tan chảy.
"Ôi trời, sao lại có những đứa trẻ đáng yêu đến thế này chứ!"
"Đáng yêu quá."
Cô Lục thấy các bạn nhỏ khác vẫn chưa đến, mà hai đứa nhỏ này lại đặc biệt đáng yêu và dễ thương, cô vội vàng lấy điện thoại ra quay một đoạn video ngắn năm giây về hai đứa nhỏ, sau đó lại chụp một bức ảnh.
Thấy thân hình mập mạp của cô bé mũm mĩm sắp trượt xuống chân tường, cô Lục vội vàng bế bé lên.
Cô vừa bế Tể Tể, nhóc cương thi Tương Tư Hoành dựa vào Tể Tể đã mở mắt ra nhìn, trước khi cô Lục nhìn sang, cậu bé sắp ngã xuống lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Cô Lục mắt nhanh tay lẹ vội vàng kéo nhóc cương thi Tương Tư Hoành, sau đó một tay bế một đứa.
Đứa gầy gò rất nhẹ, đứa mập mạp... khá nặng.
May mà cô Lục cũng là một cô gái mạnh mẽ, nên chỉ cần dùng một chút sức là bế được hai đứa nhỏ lên.
Lớp học rất lớn, khu vực hoạt động và phòng ngủ trưa được ngăn cách bởi một bức tường.
Cô Lục thấy vẫn chưa có bạn nhỏ nào khác đến, vội vàng bế hai đứa nhỏ đến giường nhỏ trong phòng nghỉ bên cạnh nằm, lại ân cần đắp chăn nhỏ cho hai đứa nhỏ.
Hai chiếc giường nhỏ ghé sát vào nhau, sau khi đắp chăn xong trông giống như hai đứa nhỏ nằm cạnh nhau trên một chiếc giường lớn, cô Lục nhìn thấy vậy nhịn không được bật cười.
"Hai đứa nhỏ này buồn ngủ đến mức nào vậy, đây không phải là đến trường mẫu giáo học, mà là đến trường mẫu giáo để ngủ ấy chứ."
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nghe thấy, tai động đậy, tiếp tục nhắm mắt ngủ.
Còn Tể Tể thì sao.
Cô Lục lắng nghe kỹ, cô bé mũm mĩm đã bắt đầu ngáy nhỏ.
"Phì!"
"Phì!"
"Phì!"
Cô Lục vui không chịu được, sau khi xác định mọi thứ xung quanh đều an toàn mới nhanh chóng quay lại lớp học bên cạnh.
Học sinh trong lớp dần dần đến, cô Lục ngày đầu đi làm, cho nên có hơi luống cuống tay chân.
Thỉnh thoảng còn phải sang bên cạnh xem hai đứa nhỏ đang ngủ, cả buổi sáng mệt đến thở không ra hơi.
Mãi đến trưa khi ngủ trưa, hai giáo viên khác trong lớp mới phát hiện ra một vấn đề.
"Sao lớp chúng ta lại có thêm hai đứa trẻ vậy?"
Cô Lục không tin nổi: "Hả?"
****4:
Trong nhà trẻ quốc tế song ngữ Hán Ninh, buổi trưa, sau khi Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước tan lớp thì vội vàng ăn xong cơm trưa, sau đó mỗi người xách theo một túi đồ ăn to trực tiếp đi tới bên này.
Bởi vì đối phương là người nhà họ Hoắc, lại đúng lúc gặp được hiệu trưởng Lý dự họp ở bên ngoài trở về.
Vì vậy hiệu trưởng Lý trực tiếp dẫn hai người vào trong nhà trẻ, đồng thời đích thân gọi điện thoại cho chủ nhiệm lớp, ông bảo cô Tôn dẫn hai bạn nhỏ Tể Tể và Tiểu Tương tới phòng làm việc của mình.
Dẫu sao ở trường sẽ phải ăn tập thể, Tể Tể lại có một cái dạ dày không đáy, càng ít người nhìn thấy càng tốt.
Kết quả giờ thì khó xử rồi.
Sau khi cô Tôn nhận được điện thoại thì vô cùng kinh ngạc.
“Chủ nhiệm Vương, hôm nay Tể Tể và Tiểu Tương đều không tới nhà trẻ, cũng không trả phép.”
Chủ nhiệm Vương ở bên kia điện thoại đang bước nhanh tới lớp của cô Tôn.
“Sao lại như vậy? Tể Tể và Tiểu Tương không tới nhà trẻ? Vậy tại sao hai anh trai của các bé lại từ chỗ trường tiểu học và trung học tới thăm các bé chứ?”
Cô Tôn: “Nhưng mà chủ nhiệm Vương, hôm nay Tể Tể và Tiểu Tương thật sự không tới trường học mà.”
Chủ nhiệm Vương: “…”
Chủ nhiệm Vương cúp điện thoại, ông cũng đã tới trước cửa phòng học.
Cô Tôn vừa dỗ mấy bạn nhỏ nằm xuống xong, những bạn nhỏ khác còn đang nô đùa ầm ĩ, cô vội vàng bảo hai giáo viên khác dỗ mấy đứa nhỏ, mình thì nhanh chóng theo chủ nhiệm Vương ra ngoài, đi tới hành lang bên ngoài.
Chủ nhiệm Vương nhíu chặt mày như có thể kẹp chết một con muỗi: “Rốt cuộc chuyện này là sao? Thật sự không tới?”
Cô Tôn gật đầu, cũng trở nên sốt ruột.