Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 771
Nếu không phải vẫn còn lý trí, chỉ suýt chút nữa thôi anh đã trực tiếp nhảy từ ban công tầng hai xuống dưới rồi.
“Đợi đã!”
Giọng nói của anh rất lớn, cũng vô cùng lạnh lùng.
Tiểu Hải đang đứng trong sân ở tầng dưới bị dọa nhảy dựng, tay cậu ta run lên, di động rơi thẳng xuống đất.
Cậu ta nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn về phía tầng hai: “Tương… Thầy Tương, làm sao vậy?”
Màn hình di động úp xuống đất, nhưng không ảnh hưởng gì tới tầm mắt của người không phải là người như Tương Uyên, anh vẫn có thể nhìn thấy bức ảnh kia một cách rành mạch rõ ràng.
“Chờ tôi!”
Vừa dứt lời, anh đã xoay người bước vào trong.
Tiểu Hải ngây người một lát, rồi rất nhanh đã thấy nghệ sĩ nhà mình sải bước từ phòng khách ở tầng một đi ra.
Tư thế đó… Có cảm giác như nếu cậu ta mà dám nhìn trộm con của nghệ sĩ nhà mình, nghệ sĩ nhà cậu ta sẽ băm vằm cậu ta thành vạn mảnh, thật đáng sợ.
“Thầy… Thầy Tương, rốt… rốt có chuyện gì vậy?”
Tương Uyên đã đi đến bên cạnh cậu ta, cúi người nhặt lấy điện thoại từ trên mặt đất lên.
Màn hình di động vẫn đang bật như cũ, Tương Uyên nhìn chằm chằm vào màn hình với khuôn mặt vô cảm.
“Hai đứa nhỏ này, rốt cuộc có chuyện gì?”
Tiểu Hải: “…”
Tiểu Hải bị doạ không hề nhẹ, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời câu hỏi của nghệ sĩ nhà mình.
“Là… Chính là bạn gái của tôi nhìn thấy trong bài đăng của một người bạn, hình như cha của hai đứa nhỏ này đưa chúng tới nhầm trường mẫu giáo, hiện tại không thể liên lạc với người thân của chúng.”
Tương Uyên: “…”
Con của anh bị đưa nhầm tới nhà trẻ khác?
Ai làm?
Nhà họ Hoắc?
Không, không, không!
Nhất định không phải do người nhà họ Hoắc làm.
Bởi vì con của anh ở nhà họ Hoắc đâu phải ngày một ngày hai.
Ánh điện loé lên, khuôn mặt ngứa đòn của Minh Vương chợt xuất hiện trong đầu Tương Uyên, môi anh chậm rãi mím thằng một đường thẳng, âm thanh cũng theo đó mà trở nên lạnh lẽo hơn.
“Địa chỉ ở đâu, lập tức đưa tôi qua đó.”
Tiểu Hải: “… Hả, à, tôi lập tức hỏi đi hỏi Lan Lan.”
Sắc mặt Tiểu Hải đã trắng bệch, nhận lấy di động rồi trực tiếp gọi điện cho bạn gái Lan Lan của mình, cuộc gọi nhanh chóng được chuyển tiếp, đầu dây bên kia vang lên giọng nói ẩn chứa chút giận hờn.
“Tiểu Hải, làm gì thế? Em đang bận đấy, tình hình của thầy Tương nhà các anh sao rồi, lúc này mà anh còn có thời gian gọi điện cho em à, không phải giờ này anh đang bận đến mức chân không chạm xuống đất hay sao?”
Tiểu Hải: “…”
Tương Uyên lặng lẽ nhìn cậu ta đầy ẩn ý.
Tiểu Hải ho khan một tiếng, nói thẳng vào chủ đề chính.
“Lan Lan, tạm thời đừng nói đến chuyện khác, ảnh hai đứa nhỏ vừa rồi em lấy được từ đâu thế, em có biết địa chỉ cụ thể của trường mẫu giáo kia không?”
Lan Lan cười trêu chọc: “Làm sao? Anh đi đón các bé à? Có phải là anh lừa em qua lại cùng người phụ nữ khác, tiện thể lén sinh con luôn đấy chứ?”
Tiểu Hải xấu hổ gãi gãi đầu, cậu ta vừa muốn nói thêm gì đó, đã bị vua cương thi trực tiếp giật lấy di động, mở loa ngoài ra.
“Tôi - Tương Uyên đây, hai đứa bé kia không phải là do bạn trai cô và người phụ nữ khác lén sinh ra, đứa bé trai đẹp trai ngời ngời thế kia không thể nào do gen của cậu ta sinh ra được! Đó là con trai của tôi!”
Lan Lan ở đầu dây bên kia: “…”
Tiểu Hải ở đầu dây bên này: “…”
Sắc mặt của Tương Uyên càng trở nên lạnh lùng hơn, giọng nói cũng như vang lên từ một tảng băng vậy.
“Địa chỉ cụ thể ở đâu? Tôi đi đón con trai tôi!”
Lan Lan ho khan một tiếng, xấu hổ vô cùng.
“Thầy Tương, chắc hai bạn nhỏ đang ở trường mẫu giáo Song Tinh, tôi lập tức chia sẻ địa chỉ qua WeChat của Tiểu Hải đây, thầy xem đi nhé.”
“Được!”
Tương Uyên ngắt điện thoại, rồi chằm chằm vào giao diện WeChat.
Lan Lan cũng nhanh chóng chia sẻ địa chỉ qua.
Ngay khi màn hình vừa khoá lại, Tiểu Hải vừa định nói mật mã màn hình cho nghệ sĩ nhà mình, thế nhưng nghệ sĩ nhà cậu ta chỉ nhẹ nhàng gạt tay một cái, khoá màn hình đã mở rồi.
Tiểu Hải: “…”
Nghệ sĩ nhà cậu ta thế mà biết được mật khẩu di động của cậu ta ư?
Nhưng hình như không phải, bởi vì Tiểu Hải chưa thấy nghệ sĩ nhà mình nhập số trên bàn phím.
Cũng không thấy anh vẽ trên mật khẩu hình.
Tương Uyên chuyển tiếp địa chỉ sang di động của mình, sau đó trả lại di động cho Tiểu Hải, rồi xoay người đi thẳng về hướng nhà để xe.
Anh vừa đi vừa căn dặn: “Cậu lập tức đi mua mấy món đồ ăn vặt và đồ chơi mà mấy đứa bé tầm ba, bốn tuổi thích, cả trai cả gái, còn có mấy bộ quần áo nữa, trong vòng một tiếng phải có đầy đủ.”
Tiểu Hải vẫn còn đang băn khoăn vụ mật khẩu khoá màn hình lại tiếp tục ngẩn người ra.
“Sao?”
Tương Uyên quay đầu nhìn cậu ta một cái, ánh mắt kia như là đang nhìn một con ngỗng ngốc nghếch vậy, đồng thời anh cũng rút thẻ ra, đặt lên bờ tường bao quanh bồn hoa.
“Tôi nói, lập tức đi mua một số món ăn vặt và đồ chơi cho bé trai và bé gài tầm ba, bốn tuổi, mua thêm mấy bộ quần áo, trong vòng một tiếng đồng hồ phải đưa tới đây, đặt tại đây, nhớ chọn loại tốt nhất đắt nhất, nghe rõ chưa?”
Tiểu Hải: “À, hả, vâng, tôi đi ngay đây.”
Tiểu Hải gần như dùng cả hai tay hai chân để với lấy tấm thẻ, rồi quay lại xe.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ