Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 762:

Nhìn ngắm bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ, khắp mọi nơi bên trong thành phố đều là những tòa nhà cao ốc chọc trời. Cho dù đây có là tầng cao nhưng liếc mắt nhìn lại thì chỉ nhìn thấy vạn ngọn đèn của những hộ gia đình khác. Ánh đèn tuy sáng quắc nhưng thật ra lại không nhìn thấy ánh trăng cùng những vì sao.

Mặc dù như vậy, Tể Tể cũng biết thời gian mà bé ra ngoài cũng đã khá dài.

Trời đã tối rồi.

Vậy nên lúc chú hai dỗ dành bà nội đi ngủ, Tể Tể cũng thu hồi tầm mắt rồi gật đầu với bà nội.

“Bà nội nghỉ sớm đi, cô Tôn nói dậy sớm ngủ sớm thì sức khỏe mới tốt được.”

Bà nội Hoắc cười không khép miệng được.

“Được được được, bà nội sẽ lập tức đi ngủ. Tể Tể mau cùng chú hai trở về đi, ở đây đã có hộ lý, cả hai mau chóng trở về nghỉ ngơi, ngày mai Tể Tể còn phải đi học nữa.”

Sau khi bà nội Hoắc nằm xuống giường, Hoắc Trầm Huy liền ôm Tể Tể đi ra khỏi phòng bệnh.

“Tể Tể, cháu buồn ngủ rồi à?”

Tể Tể ngáp một cái rồi gật đầu: “Vâng ạ, chỉ là chú hai ơi cháu muốn biết anh Lục Hoài đã tỉnh lại hay chưa? Tể Tể cũng muốn đi thăm anh Lục Hoài, đợi có thể chắc chắn rằng anh Lục Hoài bình an thì Tể Tể mới có thể đi ngủ.”

Lo lắng bản thân sẽ ngủ gật, Tể Tể lại vội vàng bổ sung một câu.

“Chú hai, nếu Tể Tể không cẩn thận ngủ quên, chú hai nhớ rõ đưa Tể Tể về cho cha cháu nhé, là cha Minh Vương ấy.”

Bé không biết bản thân mình sẽ ngủ bao lâu, lỡ như cha Minh Vương tỉnh lại không tìm thấy bé chắc sẽ rất lo lắng.

Hoắc Trầm Huy nhìn thấy bé lúc từ phòng bệnh ra ngoài đã rất buồn ngủ, đôi mắt to ướt át, rõ ràng bởi vì quá buồn ngủ mà chảy cả nước mắt. Hoắc Trầm Huy thấy vậy liền yêu thương mà sờ sờ cái đầu nhỏ của bé.

“Được, chú hai nhớ kỹ rồi, con mệt thì ngủ đi.”

Đứa nhỏ này……

Rõ ràng đã rất buồn ngủ nhưng lại vì dỗ dành bà nội Hoắc vui vẻ lại cố gắng chịu đựng không để bà nội Hoắc và ông phát hiện ra.

Một bé con như vậy ai lại không thích cơ chứ, ai lại không muốn cưng nựng như bảo bối chứ?

Hoắc Trầm Huy ôm theo Tể Tể đi tìm người, cũng may Lục Hoài đã tỉnh, lúc này Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cũng đang ở cạnh cậ bé, còn Hoắc Trầm Lệnh ở bên ngoài hành lang nghe điện thoại.

Hoắc Trầm Huy gật đầu với em trai sau đó ôm Tể Tể vào phòng.

Lục Hoài vừa nhìn thấy Tể Tể trong nháy mắt lập tức ngồi dậy, nhưng thân thể quá yếu liền theo quán tính ngã trở về.

“Tể Tể!”

Tể Tể nhìn thấy anh Lục Hoài mặc quần áo bệnh nhân, cả người sạch sẽ nở nụ cười với bé.

“Anh Lục Hoài.”

Vừa gọi xong, đầu nhỏ liền dựa vào trong lòng chú hai, tiếng ngáy khò khò cũng khẽ vang lên.

Hoắc Trầm Huy: “……”

Lục Hoài bị dọa cho nhảy dựng: “Tể Tể?”

Hoắc Tư Cẩn đã quen với việc ngủ của Tể Tể vậy nên chỉ ném lại cho Lục Hoài một nụ cười an ủi.

“Tể Tể không sao cả, hẳn là buồn ngủ quá nên ngủ quên thôi.”

Hoắc Tư Lâm cũng từng gặp phải chuyện này nên liền gật đầu phụ họa theo.

“Đúng vậy.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhanh chóng chạy tới, nắm lấy một cánh tay khác của cha nuôi.

Lục Hoài ngẩn người, các dây thần kinh đang căng thẳng trong nháy mắt thả lỏng, cả người ngả vào trong lớp chăn mềm mại.

Cậu cảm thấy rất áy náy: “Thực xin lỗi, là do cháu không chăm sóc tốt cho Tể Tể, còn luôn khiến cho Tể Tể……”

Hoắc Tư Lâm vỗ vỗ bả vai cậu bé: “Có thể khiến cho Tể Tể chủ động hỗ trợ giúp đỡ thì chắc chắn là một người anh trai tốt. Đừng nghĩ quá nhiều, cố gắng tĩnh dưỡng cho tốt để có thể sớm đi học lại, chắc chắn sẽ khiến Tể Tể rất vui.”

Ngón tay giấu trong chăn của Lục Hoài đã cấu rách lòng bàn tay cậu, cậu cố gắng chịu đựng chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Bỗng có một con bàn tay to lớn chui vào chăn rồi nắm lấy tay cậu, cả người Lục Hoài cứng đờ.

Hoắc Tư Cẩn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh khảnh kia, nói chuyện cũng đặc biệt dịu dàng.

“Lục Hoài, em mới tám tuổi, cho dù trước kia có những suy nghĩ không tốt gì đi nữa thì cũng chỉ là chuyện của trước kia. Ít nhất là khi chúng ta gặp nhau, em chưa từng thương tổn đến mấy người chúng ta.”

Anh vừa cười vừa nhận lấy tăm bông dính cồn mà chú hai đưa tới.

“Duỗi tay ra, anh khử trùng cho em sau đó lại dán băng keo cá nhân lên.”

Không đợi Lục Hoài nói chuyện, anh lại cười trấn an Lục Hoài.

“Lục Hoài, đường còn ở phía trước, làm người thì phải nhìn và tiến về phía trước chứ.”

Lục Hoài cúi đầu, lại dùng giọng nói nhẹ nhất mà ừ một tiếng.

Hoắc Tư Cẩn dịu dàng nhắc nhở cậu bé: “Có lẽ sẽ hơi đau, em chịu đau một chút nhé.”

Lục Hoài không chút do dự nói ra tiếng: “Không sao cả, em không sợ đau.”

Cậu lo sợ tất cả những gì đang diễn ra trước mắt đều chỉ là mộng ảo, chờ ngủ một giấc dậy tất cả đều sẽ biến mất. Cậu lại trở về căn phòng nhỏ âm u chật chội, chỉ có thể cuộn tròn thân thể che đầu để Mặc Tử Bình mặc sức đấm đá.

Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng khử trùng rồi dán băng keo cá nhân.

“Lục Hoài, hôm nay anh có thể ngủ cùng em không?”

Lục Hoài hoàn toàn ngây người.

Hoắc Tư Cẩn sờ sờ mũi xấu hổ mà nhìn cậu bé: “Tuy rằng anh cũng có hơi lớn, giường bệnh lại hơi nhỏ nhưng anh vẫn cảm thấy có lẽ vẫn đủ cho cả hai chúng ta cùng nằm.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free