Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 763:

Nước mắt từ hốc mắt của Lục Hoài lại lần nữa trào ra, từng giọt từng giọt một rơi xuống cuối cùng biến thành dáng vẻ không thể ngừng khóc được.

Hoắc Trầm Huy ôm Tể Tể đã ngủ say rồi dắt theo con trai lớn và con trai nhỏ nhanh chóng rời đi, để lại không gian riêng tư cho đứa trẻ bất hạnh kia.

Chỉ chốc lát sau, trong phòng bệnh truyền đến những tiếng khụt khịt.

Hoắc Trầm Huy đang chờ ở ngoài cửa vừa nghe thấy, trong đáy mắt liền lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Tận đến khi nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhắc nhở ông: “Cha, Tể Tể nói em ấy phải về chỗ của cha Minh Vương kia. Vậy giờ chúng ta liền trở về hay sao? Hay vẫn chờ chú ba nói chuyện điện thoại xong?”

Hoắc Trầm Huy nhìn nhìn em trai đang đứng cách đó khoảng mười mét còn đang đưa lưng về phía bọn họ nghe điện thoại liền cười cười xoa đầu con trai.

“Chúng ta đưa Tể Tể trở về trước, còn chú ba của con hẳn là vẫn đang bận.”

****2:

Từ sau khi Tể Tể trở về từ địa phủ, cuộc sống của đám trẻ nhà họ Hoắc cũng trở lại trạng thái bình thường.

Cũng đi học lại bình thường.

Cho dù có là Tể Tể thì bảy rưỡi sáng cũng sẽ bị Hoắc Trầm Huy đánh thức dậy đi học.

“Tể Tể, mau dậy đi hôm nay cháu phải đến trường rồi.”

Tể Tể buồn ngủ đến mức hai mắt nhắm tịt. Bé xoay người đưa tấm lưng mũm mĩm về phía ông.

Hoắc Trầm Huy cũng không dám lớn tiếng, dù sao đi nữa Minh Vương còn đang ở bên cạnh.

Thậm chí Tể Tể còn ôm lấy một cánh tay của Minh Vương, một cánh tay khác của Minh Vương thì đặt trên chiếc eo mũm mĩm của bé. Cái tư thế này đúng chuẩn là tư thế bảo vệ mà.

Nhưng mà chuyện của nhà họ Nghiêm và nhà họ Mặc là chuyện của người lớn. Việc học tập của bọn nhỏ không thể bị trì hoãn.

Nhìn thấy Tể Tể ngủ nướng, Hoắc Trầm Huy lại đau lòng thương Tể Tể lúc trước bị thương. Vốn định để Tể Tể ngủ thêm một lát, nào có ngờ nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã lộc cộc chạy từ bên ngoài vào.

“Cha, Tể Tể vẫn chưa dậy sao. Ban nãy anh Tư Cẩn gọi điện đến nói anh Lục Hoài tỉnh lại rồi, hơn nữa còn nói giữa trưa sẽ đưa Tể Tể đến đó ăn âm khí.”

Hoắc Trầm Huy chẹp miệng, ông cắn răng, bàn tay to của ông duỗi ra ôm lấy Tể Tể.

Minh Vương bị tiếng ồn ào làm thức giấc. Ông vốn đã bị thương nên cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhưng lại luôn bị làm ồn, ngay lúc này đã bị làm ồn đến mức tỉnh giấc.

Khoé miệng Hoắc Trầm Huy giật giật, ông thật sự không nghĩ tới vậy mà Minh Vương còn có sức tỉnh dậy.

Ông ho khan một tiếng sau đó ôm Tể Tể vào lòng.

“…Ngài Minh, thời gian không còn sớm nữa, Tể Tể cũng nên đi học rồi…”

Minh Vương: “….

Con búp bê vải lẻ loi cuộn tròn trên chiếc tủ đầu giường suốt đêm nhanh chóng tìm chỗ nằm im.

Nó không biết gì cũng chẳng nhìn thấy gì hết.

Minh Vương trừng hai mắt, trong đôi mắt đó đã tràn ngập lệ khí âm trầm.

Bởi vì tâm trạng không tốt nên cảm xúc đặc biệt táo bạo.

“Làm gì đấy? Vội vã đi đầu thai à? Bổn tọa lập tức đưa ông lên đường?”

Con búp bê vải nhỏ bên trên tủ đầu giường vội vàng dùng bàn tay nhỏ che mắt lại, dù gì đi nữa những cảnh kế tiếp chắc chắn sẽ rất máu me đáng sợ.

Rốt cuộc năm đứa chúng nó không chỉ bị Minh Vương xé nát một lần rồi lại bị đưa đến chỗ Mạnh Bà khâu vá lại.

Hơn ba năm trước trở về đây, mỗi tháng một lần bọn chúng quay về chỗ Mạnh Bà để sửa lại đã là chuyện rất bình thường.

Nhưng nó vẫn cảm thấy tò mò dáng vẻ của người thường khi bị chủ nhân của Địa phủ xé nát sẽ như thế nào. Chính vì thế hai cánh tay nhỏ thoáng buông lỏng, đôi mắt to làm bằng ngọc bích xuyên thấu qua khe hở ngón tay lén lút nhìn ra bên ngoài.

Nhưng vừa mới nhìn, búp bê vải đối mặt ngay với đôi mắt to màu đỏ tươi.

Nó giật bắn mình, hai cánh tay nhỏ liền chống xuống bàn.

Kết quả vừa lơ đãng một chút đã đụng phải ly nước ở bên cạnh, ly nước bị nó trực tiếp đánh rơi.

Dưới đất bên góc phải cũng không trải thảm, hơn nữa còn bày một vài món đồ chơi trẻ em giống như quả cầu pha lê. Tất cả đều được làm bằng thủy tinh.

Tiếng thủy tinh va chạm vào nhau tạo ra những âm thanh “Choang choang” của đồ vật vỡ vụn. Nước bắn tung tóe, búp bê vải chống tay ngồi trên mặt bàn sau đó theo bản năng quay đầu lại nhìn Minh Vương.

Minh Vương âm trầm nhìn chằm chằm búp bê vải sau đó lại nở một nụ cười.

“Chơi đã lắm đúng không?”

Búp bê vải không thể nói được một lời nào: “……”

Hoắc Trầm Huy vội vàng giải thích: “Thật xin lỗi ngài Minh, không phải chúng tôi muốn đánh thức ngài mà là Tể Tể quả thật nên đi học rồi.”

Minh Vương nghiến răng phát ra nhưng tiếng cười khanh khách.

Nếu không phải Hoắc Trầm Huy tìm lý do khiến ông không thể nói gì thêm nữa thì rất có thể lúc này ông đã khai thông thông đạo siêu cấp VIP PRO tiễn ông ta đi luân hồi rồi.

Ông nhẹ nhàng cất tiếng: “Được rồi, mọi người đi đi, đi học mới là chuyện quan trọng nhất.”

Suy cho cùng, con gái ông chính là một người mù chữ ngay cả “gà nhỏ yếu” cũng không hiểu.

Nhưng mà……

Lại làm ồn khiến ông thức giấc, ha ha!

Trong cái khó lại ló cái khôn, búp bê vải nhanh chóng duỗi tay về phía nhóc cương thi Tương Tư Hoành không biết đứng cạnh tủ đầu giường từ lúc nào, kết quả hại nó bị dọa một lần nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free