Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 762
Trong lúc mấy người đang nói chuyện, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Hoắc Trầm Lệnh ôm Tể Tể bước vào.
“Chúng con đã trở lại.”
Tể Tể nhìn thấy bà nội nằm trên giường bệnh với sắc mặt xanh xao, bé lon ton chạy tới bên cạnh.
“Bà nội, sao bà phải tới bệnh viện thế? Bà không thoải mái ở đâu sao? Chú Cố đã kiểm tra cho bà chưa?”
Bà nội Hoắc nghe giọng nói nhỏ nhẹ và ngọt ngào kia, lại thấy đứa bé trước mặt trắng trẻo xinh xắn, mặt mũm mĩm đầy thịt khiến tim bà tan chảy.
“Ôi chao ơi, Tể Tể của bà đấy à, sao muộn thế này rồi cháu còn tới đây?”
“Bà nội không sao đâu, bà của chúa chỉ đến đây để khám tổng quát thôi, kết quả chú Cố của cháu lại yêu cầu bà ở lại hai ngày, bởi vì thiết bị của bệnh viện xảy ra trục trặc nên phải đợi, vì thế bà nội đành phải ở lại đây vài ngày.”
Hoắc Trầm Huy và những người khác yên lặng quay đầu đi, để mặc cho bà cụ nói hưu nói vượn lừa gạt trẻ nhỏ.
Tể Tể vậy mà tin thật.
“Thiết bị tại bệnh viện của chú Cố hỏng rồi sao? Bà nội ơi, có phải chú Cố không có tiền mua thiết bị mới không?”
Bà nội Hoắc gật đầu: “Chắc là thế, dù sao mấy cái máy đó cũng rất đắt.”
Tể Tể nhíu hàng lông mày nhỏ, trong đầu nảy ra một ý tưởng.
Khi trở về bé sẽ nói với cha Minh Vương, cha Minh Vương nhất định sẽ cho chú Cố thêm một chút tiền.
****1:
Mọi người đều không nhìn thấy Lục Hoài vậy nên mới khiến Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cùng lúc lên tiếng.
“Chú ba (cha), Lục Hoài đâu?”
Hoắc Trầm lệnh đang chuẩn bị đi ra ngoài, nghe thấy tiếng gọi liền quay đầu nhìn lại mọi người trong nhà.
“Trên đùi cậu bé có vết thương lại thêm ăn uống không lành mạnh trong một thời gian dài mới dẫn đến ngất xỉu. Giờ chú Cố của mấy đứa đang làm kiểm tra sức khỏe tổng quát cho cậu bé, cha qua đó xem thử thế nào.”
Tuy rằng bà nội Hoắc không biết Lục Hoài là ai, nhưng dù gì đi nữa người cũng là do con trai thứ hai của bà mang về, bà tất nhiên cũng sẽ để ý.
“Chỗ của mẹ cũng không sao cả, mấy đứa đều đi qua đó xem xem. Nghe mấy đứa nói thì có vẻ chỉ là một đứa trẻ, sao có thể ăn uống không lành mạnh được chứ.”
Hoắc Trầm Huy cúi đầu, nhỏ tiếng giải thích cho bà nội Hoắc nghe về tình huống của Lục Hoài.
Hoắc Trầm Lệnh gật gật đầu, lại nhìn thấy cả mặt bà nội Hoắc đều là vẻ sủng nịch mà ôm chặt con gái ông, ông liền dẫn theo những người khác đi thăm Lục Hoài.
Tể Tể vẫy vẫy tay về phía cha mình, dùng giọng nói non trẻ an ủi cha.
“Tạm biệt cha, Tể Tể nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bà nội.”
Có một cô con gái ngoan ngoãn lại đáng yêu như vậy, trong lòng Hoắc Trầm Lệnh thấy thỏa mãn, cười thật tươi bước ra khỏi phòng bệnh.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại ba người là bà nội Hoắc, Hoắc Trầm Huy và Tể Tể. Sau khi Hoắc Trầm Huy giải thích xong tình huống của Lục Hoài, bà nội Hoắc lại muốn mắng người.
Đã rất lâu rồi bà không mắng người khác thô lỗ đến vậy giống như ngày hôm nay.
Nhưng cúi đầu nhìn thấy Tể Tể trong lòng ngực, bà lại cố gắng nhẫn nhịn.
“Nhà họ Mặc này thật là……” Bà nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cố gắng thể hiện sự tức giận của bản thân một cách uyển chuyển nhất: “Thượng bất chính hạ tắc loạn! Kết quả tất cả lỗi lầm đều đổ lên đầu trẻ con!”
Lục Hoài có gì sai chứ?
Một đứa trẻ tám tuổi vì để tự bảo vệ bản thân mới tiếp cận Tư Thần. Điều này bà tất nhiên có thể lý giải.
Điểm sai nhất của Lục Hoài chính là kiếp trước đầu thai nhầm chỗ, cuối cùng lại trở thành con trai của Mặc Tử Bình suốt ngày không làm việc đàng hoàng, chỉ chơi bời lêu lổng!
Tể Tể biết bà nội bị kích động, chỉ là bà đang cố gắng nhẫn nhịn nên liền vội vàng dùng cánh tay mũm mĩm giúp bà thuận khí.
“Bà nội, không giận không giận. Người xấu đều sẽ gặp báo ứng.”
Bà nội Hoắc vừa nghe liền cảm thấy vui vẻ.
“Đúng đúng đúng! Tể Tể của chúng ta nói rất đúng, người xấu đều sẽ gặp báo ứng. Dù sao đi nữa từ xưa đến nay tà không thể thắng chính, những kẻ đi đường ngang ngõ tắt, tàn hại những người vô tội, tổn hại đến mạng người tuyệt đối sẽ phải chịu sự chế tài của pháp luật!”
Nói tới đây, bà lại nghĩ tới án tử của ba người nhà Lý Chính Thanh.
Bà vừa tiếc hận nhưng lại vừa thống hận.
“Chính nghĩa có lẽ sẽ đến muộn nhưng chắc chắn nó sẽ không thể nào không xuất hiện!”
Tể Tể liền vội vàng gật đầu: “Bà nội nói đúng! Bà Mạnh Bà cũng từng nói những kẻ tàn ác sớm hay muộn sẽ phải trả giá!”
Bà nội Hoắc lại một lần nữa bị những lời nói của Tể Tể chọc cười.
“Ha ha ha! Tể Tể của chúng ta còn biết làm việc ác sớm hay muộn đều phải trả giá hả! Mà Mạnh Bà là ai? Là bà cụ mà gần đây Tể Tể mới quen biết sao?”
Câu nói “Không đúng không đúng, là bà cụ mà Tể Tể vừa sinh ra liền quen biết” vừa đến bên miệng đã bị Hoắc Trầm Huy ngăn lại.
“Mẹ, thời gian không còn sớm, mẹ đã thức cả một buổi trưa rồi nên nghỉ ngơi sớm một chút đi, Tể Tể cũng nên nghỉ ngơi rồi.”
Nói đến nghỉ ngơi, Tể Tể liền nhớ ra lúc bé ra ngoài cha Minh Vương còn còn đang nghỉ ngơi nữa đấy.
Lúc này cũng khôn biết đã tỉnh dậy hay chưa.
Hẳn là vẫn chưa tỉnh dậy, dù sao đi nữa cha Minh Vương nghỉ ngơi là bởi vì đang dưỡng thương, không dễ dàng tỉnh lại như vậy.