Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 760:
Nhìn xung quanh chẳng có lấy một bóng người, người giúp việc trong nhà anh cả hình như cũng chẳng ở đây.
Mặc Thiếu Cảnh bỗng nhiên nhớ tới cái tên mà vừa rồi Hoắc Trầm Lệnh đã nhắc tới trước kia rời đi, cùng với đứa nhỏ khiến ông ta cảm thấy có chút quen mắt.
“Lục Hoài!”
Đó không phải là thằng con hoang của tên con rơi Mặc Tử Bình sao? Là thằng nhãi được cha già của ông ta nuôi như một con chó?
Thằng nhãi mới có 8 tuổi mà ánh mắt hung ác tới nỗi đôi khi Mặc Thiếu Cảnh còn phải sợ.
Vừa rồi Lục Hoài ở trong biệt thự này, bây giờ trong biệt thự lại chẳng có lấy một bóng người, trái tim Mặc Thiếu Cảnh bỗng nhiên đập nhanh hơn.
“Anh cả!”
“Anh cả!”
...
Cuối cùng Mặc Thiếu Cảnh cũng tìm thấy Mặc Thiếu Huy trong một góc tận cùng của phòng ăn, anh trai ông ta đang nằm trong một bãi nôn, hình ảnh ghê tởm ấy khiến ông ta cũng muốn nôn theo.
Trong lúc buồn nôn, Mặc Thiếu Cảnh còn không nhịn được mà âm thầm khen ngợi một câu.
Thằng con hoang Lục Hoài kia giỏi thật!
Có thể khiến Mặc Thiếu Huy phải chịu khổ trong tay nó, đúng là cũng có chút bản lĩnh.
Mặc Thiếu Huy vô thức quay người bỏ đi, đi được vài bước thì đột nhiên dừng lại.
Ông ta không thể đi.
Hoắc Trầm Lệnh biết ông ta đã tới đây, cho dù trong biệt thự chẳng còn lại một người giúp việc nào, nhưng trong nhà còn có cameras theo dõi.
Nếu anh cả thật sự xảy ra chuyện gì, cha nhất định có thể đoán được là do ông ta thấy chết mà không cứu.
Mặc Thiếu Cảnh chần chờ một chút, cuối cùng cũng chịu đựng cảm giác ghê tởm mà gọi 120. Sau đó trốn thật xa và đợi 120 đến kéo người đi.
——
Tại bệnh viện số 1, vì bọn trẻ phải đi học và ông nội Hoắc đã lớn tuổi, cho nên bọn họ đã bị Hoắc Tư Cẩn đưa về nhà cũ.
Bà nội Hoắc nhất quyết xuất viện, nhưng bị Hoắc Trầm Huy và bốn người khác ngăn cản, tận tình khuyên bảo.
“Mẹ, Thích Phong nói mẹ phải nằm viện thêm mấy ngày nữa để quan sát, chừng nào cơ thể ổn định lại, mẹ mới được xuất viện.”
Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đồng thời loạt đầu: “Đúng vậy, bà nội, bà phải nghe lời chú Cố, chú Cố là bác sĩ.”
Bà nội Hoắc còn muốn kiên trì, nhưng khi nhìn thấy sự mệt mỏi không thể che giấu của mấy đứa cháu của mình, bà đành chậm rãi nằm xuống.
Thôi!
Cố chấp làm cái gì, bọn nhỏ đều muốn tốt cho bà thôi.
Bà nội Hoắc thanh thản ổn định mà ở lại bệnh viện, chờ con trai thứ hai và Tể Tể tới.
Kết quả là sự chờ đợi kéo dài cả buổi chiều.
Mãi đến khi Hoắc Tư Cẩn gọi điện, họ mới biết Tể Tể và Lục Hoài đã bị Mặc Thiếu Huy đưa đi.
Bà nội Hoắc vừa nghe thế thì nhanh chóng ngồi dậy.
“Những tên khốn kiếp nhà họ Mặc kia, sao ông trời không dùng sấm sét đánh bọn chúng đi!”
Hoắc Trầm Huy cũng nổi giận, nhưng nhìn hai đứa con trai và cháu trai của mình, ông ấy cũng chỉ đành ho nhẹ một tiếng.
“Mẹ, bọn nhỏ còn ở đây đấy, mẹ chú ý một chút.”
Bà nội Hoắc tức giận đến mức bắt đầu chửi thề.
“Mẹ kiếp! Mẹ đã kiêng nể lắm rồi đấy, nếu không phải bây giờ xã hội đã thay đổi, chỉ với những chuyện nhà họ Mặc đó đã làm ra, nếu trong tay mẹ có một cây thương, mẹ sẽ trực tiếp xiên từng người một rồi!”
Hoắc Trầm Huy: “...”
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn nín cười, vội đẩy đẩy nhóc cương thi Tương Tư Hoành ra.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng tiến lên, đứng trước giường bệnh mà nắm lấy tay bà nội, ngây ngô nói.
“Bà nội đừng tức giận, nếu bà tức giận sẽ ảnh hưởng tới cơ thể, khiến chúng cháu càng lo hơn.”
Bà nội Hoắc còn muốn tiếp tục chửi bới, đột nhiên bình tĩnh lại.
“Này... Khụ khụ... Tiểu Tương à, sao cháu không trở về cùng đám Tư Tước, Tư Thần thế?”
Không đợi nhóc cương thi Tương Tư Hoành kịp đáp lại, bà nội Hoắc đã ngẩng đầu lên, bắt đầu dạy dỗ con trai.
“Hoắc Trầm Huy, con già rồi teo não hả? Tiểu Tương mới có bao nhiêu tuổi? Sao lại bắt nó ở lại đây chứ?”
Hoắc Trầm Huy: “... Mẹ, Tiểu Tương...”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành chớp mắt, vội vàng cúi đầu, dùng giọng nói trong trẻo để giải thích.
“Bà nội, cháu… cháu muốn chờ chú ba cùng Tể Tể trở về, cháu cũng lo cho bà nội, lo cho Tể Tể, là do cháu muốn chờ, không liên quan gì tới cha con cả, bà nội đừng trách cha ~”
Bà nội Hoắc lại lần nữa hóa dịu dàng.
Vốn dĩ đứa cháu trai này đã gầy gò đến mức khiến người khác đau lòng rồi, sao bà còn có thể khiến cháu trai nhỏ đau lòng được chứ?
Bà nội Hoắc hung hăng liếc xéo con trai cả một cái, rồi bỗng nhiên kinh ngạc mà nhìn chằm chằm vào cháu trai nhỏ.
“Tiểu Tương, con... Không nói lắp nữa sao?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành gãi gãi đầu, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cùng đồng thanh trả lời.
“Trước đó chú Cố đã làm kiểm tra cho Tiểu Tương, tật nói lắp của Tiểu Tương là do vấn đề tâm lý. Trước khi chúng con tới bệnh viện Tiểu Tương đã gặp lại cha ruột của em ấy, khúc mắc trong lòng đã giải, đương nhiên em ấy cũng tốt lên nhiều.”
Bà nội Hoắc ngẩn người, lẩm bẩm ra tiếng.
“Hoá ra là như thế à...”
Bà lại nhìn về phía nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Tiểu Tương, vậy bên cha ruột của cháu…”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành mím môi, trong giọng nói non nớt chứa đựng sự kiên định phi thường.
“Ông ấy là ngôi sao nổi tiếng, cháu không muốn ngày nào cũng bị người ta bám theo, cho nên bà nội, cháu còn ở cùng bà, cha, chú, các anh trai và Tể Tể.”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ