Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 759:

Hoắc Trầm Lệnh nhớ đến dáng vẻ vừa rồi Tể Tể nâng Lục Hoài lên, nhất thời không biết nên nói gì.

Lục Hoài muốn tự mình đi, lại bị Hoắc Trầm Lệnh nhẹ nhàng ấn vào trong lòng.

“Đừng nhúc nhích, chân bị thương không thể tùy tiện di chuyển, rất dễ khiến vết thương bị tái lại, đến lúc đó càng mất nhiều thời gian hồi phục hơi.”

Lục Hoài: “...”

Đây là người cầm quyền gia tộc lớn nhất Hoa Quốc, là người lạnh lẽo vô tình, thủ đoạn âm độc tàn nhẫn trong lời của ông cụ Mặc sao?

Nếu không phải tự mình cảm nhận được phần tình cảm ấm áp chân thật này, Lục Hoài tuyệt đối sẽ không tin.

Giọng nói của Lục Hoài hơn khàn, khi nói cũng khó khăn, trong giọng điệu không giấu được sự nghẹn ngào.

“Chú Hoắc, cháu...”

Hoắc Trầm Lệnh đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái mình, cũng ôm bé vào trong lòng, nghe được giọng nói nghẹn ngào của Lục hoài, ông cho rằng cậu bé đang đau nhưng lại không dám khóc trước mặt mình.

“Lục Hoài, có phải chú đã chạm vào vết thương của cháu không?”

Tể Tể vội nói: “Cha, để Tể Tể kiểm tra giúp anh Lục Hoài.”

Hốc mắt của Lục Hoài lại đỏ lên: “Không có, cháu vẫn ổn, chỉ là cháu… cháu cảm thấy mình tự đi được, chú Hoắc, cháu đã 8 tuổi rồi.”

Cậu bé vẫn còn nhớ rõ, Hoắc Tư Thần đã từng kể, chú Hoắc rất bận rộn, trong trí nhớ của Hoắc Tư Thần, số lần cha bế cậu ấy chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Khi đó Lục Hoài chỉ khắc tâm tạc dạ lời của ông cụ Mặc, tính toán làm thế nào để Hoắc Tư Thần tin tưởng mình hơn, sau đó là làm thế nào để đối phó với nhà họ Hoắc.

Bây giờ cậu bé thực sự cảm nhận được sự quan tâm và lo lắng của chú Hoắc đối với mình, ước gì thời gian có thể quay ngược lại, cậu bé muốn cho bản thân của lúc ấy mấy bạt tai thật mạnh.

Cho dù Lục Hoài của khi ấy chưa kịp có bất cứ hành động gì, nhưng chỉ cần nảy sinh suy nghĩ kia thôi cũng không được.

Rõ ràng tất cả mọi người trong nhà họ Hoắc đều tốt như vậy!

Rõ ràng là đám người của nhà họ Mặc nên bị băm vằm thành trăm mảnh!

Hối hận, hổ thẹn hận thù và những cảm xúc khác lập tức tràn ngập toàn bộ đầu óc của Lục Hoài, cậu bé chỉ có thể xin lỗi theo bản năng, không ngừng nói: “Xin lỗi, thật xin lỗi”.

Trong ý thức cuối cùng, cậu bé nghe thấy tiếng la nôn nóng của Tể Tể và tiếng bước chân chạy nhanh của chú Hoắc.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cậu bé không kìm được mà nghĩ, có lẽ kiếp trước mình đã từng đốt hương thành kính với thần linh, cho nên kiếp này cậu bé mới có thể gặp được những người tốt như người trong nhà họ Hoắc.

Cậu bé không đáng!

Thật đấy!

****0:

Tể Tể vừa thấy anh Lục Hoài nhắm nghiền hai mắt bất động, bé còn tưởng rằng anh Lục Hoài sắp đi rồi, vội vươn tay ra chạm nhẹ vào giữa hàng lông mày của anh trai nhỏ.

Hoắc Trầm Lệnh có chút buồn cười mà vuốt ve đầu nhỏ của bé.

“Không sao đây, chắc thằng bé chỉ ngất đi thôi, cơ thể thằng bé vốn đã suy yếu, trên chân còn bị thương, chúng ta đưa thằng bé tới bệnh viện, vừa hay các anh con vẫn còn ở đó.”

Tể Tể vội gật đầu: “Tể Tể nghe lời cha.”

Hoắc Trầm Lệnh bị tan chảy trước vẻ ngoài dịu dàng, dễ thương và ngoan ngoãn của con gái.

“Ngoan quá.”

Nói xong, mỗi tay ông bế một đứa bé đi, Tể Tể vừa thấy vậy bèn chuẩn bị giãy giụa nhảy xuống.

Hoắc Trầm Lệnh trực tiếp ngăn bé lại: “Không sao cả, xe của cha đậu ngay gần đây thôi, rất gần.”

Tể Tể quay đầu lại, liền nhìn thấy xe của cha nuôi, bé lập tức ngừng giãy giụa, thay vào đó dùng hai tay ôm chặt lấy cổ cha nuôi, đôi chân mũm mĩm cũng cố gắng quấn quanh hông cha nuôi, cố gắng giúp cha nuôi không phải tốn nhiều sức khi bế mình.

Hoắc Trầm Lệnh chú ý tới điều này, nhất thời dở khóc dở cười.

Đương nhiên, ông cũng cảm thấy nhẹ nhõm và đau lòng hơn.

Lúc này con gái ông mới chỉ ba tuổi rưỡi, sao có thể ngoan ngoãn và hiểu chuyện tới mức này cơ chứ.

Nghĩ lại đến lý do Tể Tể ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy là vì cha ruột của bé – Minh Vương quá bận, cứ ném bé ở hết chỗ này đến chỗ khác nên mới thành ra như vậy, Hoắc Trầm Lệnh càng thấy đau lòng hơn.

Ông không nói gì, chỉ nhẹ nhàng chạm vào đầu Tể Tể, sau đó ôm hai đứa nhỏ bước nhanh trở lại xe.

Mặc Thiếu Cảnh rốt cuộc cũng tỉnh táo lại và cau mày khi nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh ôm hai đứa nhỏ vào trong xe, một trong những đứa nhỏ được Hoắc Trầm Lệnh bế trong tay nhìn rất quen, hình như ông ta đã gặp ở đâu rồi, lòng mày ông ta không khỏi nhăn lại.

“Giám đốc Hoắc, ngài...”

Hoắc Trầm Lệnh không thèm để ý tới tên này, trực tiếp khởi động xe.

“Lục Hoài té xỉu, tôi đưa thằng bé tới bệnh viện.”

Nói xong câu này, ông cũng lái xe rời đi.

Mặc Thiếu Cảnh đứng yên một chỗ mà hít khói xe ô tô, khuôn mặt tuấn tú chuyển từ đỏ sang đen, từ đen sang đỏ một cách thần kỳ.

“Hoắc Trầm Lệnh, để tao xem mày có thể kiêu ngạo được tới khi nào!”

Mặc Thiếu Cảnh hét lên về hướng xe đang rời đi, quay người lại, lên xe đi và đi thẳng tới gara của biệt thự.

Dừng xe, đi lên lầu.

Vừa đến phòng khách ông ta đã ngửi thấy một mùi chua hôi khó chịu.

“Anh cả?”

“Anh cả?”

...

Gọi vài tiếng mà chẳng thấy ai đáp lại, Mặc Thiếu Cảnh bước nhanh vài bước, càng tới gần phòng ăn, mùi chua hôi kia càng nặng, ông ta vội che mũi mình lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free