Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 758:
Tể Tể vô thức sửa lại lời cho đúng: “Là không nhìn thấy Tể Tể và anh Lục Hoài đâu, chứ không phải chỉ có Tể Tể.”
Lục Hoài sửng sốt, trong đầu hiện lên một dấu chấm hỏi lớn.
Có người lo lắng cho cậu bé à?
Mặc Tử Bình còn sợ không đánh chết được cậu ấy chứ.
Nếu không phải vì Lục Hoài còn chút hữu ích với nhà họ Mặc, có lẽ cậu bé căn bản không thể sống đến lúc này.
Cậu bé có mắt Âm Dương, nhưng trước khi bị ông cụ Mặc nuôi dưỡng làm vũ khí hình người, cậu chỉ là một đứa trẻ hơn ba tuổi.
Khi đó cậu bé đã biết gì chưa?
Cái gì Lục Hoài cũng không biết.
Mỗi khi bị đánh, Lục Hoài chỉ cho rằng do mình vẫn chưa đủ tốt, có phải bản thân mình chưa đủ ngoan, chưa đủ nghe lời...
Thời gian trôi qua, khi cậu bé lớn thêm một chút, mới biết được rằng Mặc Tử Bình căn bản không coi cậu bé như con trai của gã, thậm chí còn chẳng xem cậu bé là một con người.
Không có ai trong nhà họ Mặc coi Lục Hoài như một con người cả.
Cậu bé chính là một món đồ, một món đồ vật tạm thời còn chút giá trị sử dụng được nhà họ Mặc lợi dụng mà thôi.
Tể Tể nhìn anh Lục Hoài mà sửng sốt, nhẹ nhàng quơ quơ tay trước mặt anh trai nhỏ.
“Anh Lục Hoài, anh làm sao vậy? Không phải trở về sao? Tuy rằng cha em chưa tỉnh lại, nhưng anh nói rất đúng, khi cha tỉnh lại mà không thấy anh và Tể Tể đâu, nhất định cha sẽ rất lo lắng.”
Giọng nói mềm mại của Tể Tể truyền vào trong tai, câu “khi cha tỉnh lại mà không thấy anh và Tể Tể đâu, nhất định cha sẽ rất lo lắng” khiến cậu bé đột nhiên bừng tỉnh.
Đúng rồi.
Cuộc đời của cậu bé đã nảy sinh biến hoá, cậu gặp được người nhà họ Hoắc, gặp được Tể Tể và còn cả cha của Tể Tể nữa.
Bọn họ không chê cậu bé.
Thậm chí biết rõ Lục Hoài là người của nhà họ Mặc còn bằng lòng giúp cậu bé.
Lục Hoài nắm chặt lấy tay Tể Tể, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt muốn trào ra khỏi bờ mi, ngẩng đầu nhìn trần nhà.
“Nào, chúng ta đi thôi.”
Tể Tể cười lớn và nhảy cẫng lên.
“Đi, về nhà thôi!”
Câu “Về nhà thôi” khiến tầng phòng ngự trong lòng bạn nhỏ Lục Hoài 8 tuổi lại bị phá vỡ lần nữa, nhưng cậu bé không dám khóc thêm, vì sợ Tể Tể lo lắng.
Có gì mà phải khóc chứ?
Tai họa đã qua rồi, cậu bé không tin tương lai của mình sẽ còn đau khổ và ảm đạm hơn trước đây.
Lục Hoài sinh ra không phải là người xấu, chỉ là… Khi lớn lên, cậu bé muốn trả thù Mặc Tử Bình, trả thù nhà họ Mặc một chút mà thôi.
Đáng tiếc bây giờ cậu bé mới có 8 tuổi, có nghĩ mãi cũng không làm được gì.
Lúc ấy cậu bé cũng không định sống lâu làm gì, Lục Hoài muốn đồng quy vu tận với nhà họ Mặc.
Mẹ đã không còn, con bò già cùng Đại Hoàng và Tiểu Hoàng cũng đi rồi, một mình cậu bé sống lẻ loi thì có ý nghĩa gì chứ?
Tể Tể đang nhảy nhót tung tăng ra khỏi phòng ăn bỗng nhiên dừng lại, xoay người, quay đầu nhìn về phía Lục Hoại.
“Anh Lục Hoài?”
Ánh đèn trong phòng ăn không chói lóa, nhưng trong mắt cậu bé, dáng vẻ quan tâm của Tể Tể mới ba tuổi rưỡi lại như một cây kim đâm mạnh vào trái tim đã vỡ tan nát của cậu.
Lục Hoài cố gắng kìm nước mắt, nở nụ cười rạng rỡ.
“Anh Lục Hoài đây.”
Tể Tể đã lon ton chạy lại, bàn tay mũm mĩm tự vỗ vào trán của mình.
“Anh Lục Hoài, thực xin lỗi, là do Tể Tể không tốt, Tể Tể quên mất trên chân của anh còn có vết thương, đi lại không tiện.”
Lục Hoài vội vàng giải thích: “Không đâu, không liên quan gì đến Tể Tể, là do anh… Ôi?”
Cậu bé còn chưa kịp nói hết câu, Tể Tể đã ôm ngang eo cậu, nhấc cả người Lục Hoài lên.
Lục Hoài quá cao, Tể Tể quá lùn, cái ôm này khiến cậu bé rơi vào tình cảnh của anh Tư Lâm khi bị Tể Tể bế lúc trước, cả chân và đầu đều chấm sát đất.
Lục Hoài vừa muốn nói mình không sao đâu, nhưng Tể Tể lại thoáng dùng sức, lanh lẹ thay đổi tư thế cho cậu bé, trực tiếp nâng cậu qua đỉnh đầu.
Tể Tể tựa đỉnh đầu vào dưới lưng của Lục Hoài, một tay đỡ lưng Lục Hoài, một tay đỡ hai chân Lục Hoài, khiến chân và đầu của Lục Hoài hoàn toàn rời khỏi mặt đất.
Tể Tể thấy vậy, hài lòng mà cười rộ lên.
“Như vậy thì tốt rồi.”
Lục Hoài: “...”
Tể Tể vui tươi hớn hở đi ra ngoài, vừa đi vừa dặn dò Lục Hoài.
“Anh Lục Hoài, nếu như anh ở tư thế này lâu mà thấy không thoải mái thì cứ nói với Tể Tể một tiếng, Tể Tể lập tức đổi tư thế khác cho anh, đảm bảo sẽ không để đầu và chân của anh rơi xuống đất đâu.”
Lục Hoài: “Tể Tể, em thực sự...”
Tể Tể bế cậu bé ra khỏi sảnh biệt thự nhanh như một cơn gió, chẳng mấy chốc đã đến cổng biệt thự.
Cánh cửa biệt thự vừa lúc mở ra, hai chiếc ô tô màu đen đang định lao vào thì thấy có người đi ra, vì thế hai chiếc xe đành phải dừng lại.
Mặc Thiếu Cảnh nhìn thấy Tể Tể đang nâng một người đi ra ngoài, còn tưởng mình bị hoa mắt.
Ông ta không lập tức xuống xe, mà ngồi trên xe dụi mắt.
Ở chiếc xe phía sau, Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng xuống xe rồi chạy về phía này.
“Tể Tể!”
Nhìn thấy Tể Tể đang nâng một cậu bé, Hoắc Trầm Lệnh vội vàng đỡ lấy người.
“Chân Lục Hoài lại bị thương sao?”
Tể Tể vội lắc đầu: “Không có, không có, chẳng qua anh Lục Hoài vẫn đang bị thương ở chân, nên Tể Tể nâng anh ấy lên đi cho nhanh.”