Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 758

Mũi cậu bé chua xót, khi nói chuyện cũng mang theo giọng mũi, hốc mắt nóng bừng, tầm nhìn cũng bắt đầu mờ đi.

Tể Tể bị dọa nhảy dựng, vội vàng chuyển miếng thịt cua đi.

“Anh Lục Hoài, anh không thích ăn cua thịt sao? Vậy chúng ta không ăn nữa, Tể Tể sẽ cho người khác, ở đây còn có cháo tổ yến, bà nội nói cháo tổ yến rất tốt cho sức khỏe, anh Lục Hoài mau ăn đi, anh gầy quá.”

Lục Hoài: “......”

Lục Hoài lập tức đổ gục.

Mặc Thiếu Huy nhìn nồi cháo tổ yến đầy ụ mà cổ họng nghẹn lại, đầu óc quay cuồng, bình thường mỗi khi ăn cơm ở nhà, ông ta đều phải ăn một bát cháo tổ yến.

Nhưng bây giờ nhìn lại, món cháo yến ngày hôm nay không tới lượt ông ta rồi.

Tể Tể luống cuống tay chân để dỗ Lục Hoài.

“Anh Lục Hoài đừng khóc, không thích cháo tổ yến vẫn còn món khác mà, bên này có rất nhiều, rất nhiều đồ ăn ngon, anh nhìn xem, không thì anh muốn ăn món gì Tể Tể sẽ lấy giúp anh nhé.”

“Anh Lục Hoà, anh đừng khóc có được không?”

“Anh Lục Hoài...”

Lục Hoài ôm chặt lấy Tể Tể đang sốt ruột hoảng hốt dỗ dành mình, cậu bé bỗng nhiên mím môi, bắt đầu im lặng rơi nước mắt.

Từng giọt, từng giọt nước mắt lăn xuống, tuy chỉ là những giọt nước mắt nhỏ bé, lại vô cùng thầm lặng, nhưng mỗi một giọt rơi xuống lại như đâm vào trái tim của Tể Tể vậy.

Đầu ngón tay của Tể Tể vừa mới chạm vào giữa lông mày của Lục Hoài, bé đang định nhìn qua thì bất ngờ bị Lục Hoài ôm lấy, cậu bé nghẹn ngào nói lời xin lỗi.

“Tể Tể, xin lỗi, rất xin lỗi, rất xin lỗi em...”

Mặc Thiếu Huy sợ Lục Hoài sẽ nói ra những lời không nên nói, vội vàng bước qua muốn bế Lục Hoài đi.

Khi bế Lục Hoài lên, người ông ta cứng đờ lại trong giây lát, một tay vô thức đỡ lấy eo mình, nhưng vẫn cố chịu đựng đau đớn mà bế Lục Hoài đi.

“Tể Tể, chú dỗ dành anh trai nhỏ đã nhé, chắc là thằng bé nhớ cha đấy mà.”

Lục Hoài đang khóc nức nở chợt nghe được từ “cha” bỗng nhiên đẩy Mặc Thiếu Huy ra, Mặc Thiếu Huy bị cậu bé đẩy một cái thì lảo đảo rồi trực tiếp ngã xuống chiếc ghế bên cạnh.

Eo ông ta đập vào ghế, khiến ông ta đau đến nỗi phải hít một hơi.

Theo bản năng, Mặc Thiếu Huy muốn giơ chân ra đá một cái, nhưng liếc mắt đã nhìn thấy Tể Tể đỡ lấy Lục Hoài vừa té ngã nên ông ta chỉ đành nhanh chóng thu chân về, ngược lại đưa tay ra kéo Lục Hoài.

“Tiểu Hoài, cẩn thận một chút.”

Lục Hoài nghe được một tiếng “Tiểu Hoài” kia chỉ cảm thấy dạ dày mình cuộn lên như sóng cuộn biển gầm.

Quá dối trá, quá ghê tởm!

Lục Hoài cứ cố gắng nhịn rồi lại nhịn, nhưng cuối cùng đồ ăn cậu bé được Tể Tể bón cả chiều nay cuối cùng cũng phải phun ra khỏi yết hầu.

Cậu bé đột nhiên đẩy Tể Tể đang ôm mình ra, vô thức quay đầu sang một bên và há miệng ra.

“Oẹ!”

Mặc Thiếu Huy chỉ cảm thấy cánh tay nóng lên, sau đó ống tay áo của bộ vest may đo thủ công mấy chục vạn của ông ta đều dính chất nôn mửa.

Mặc Thiếu Huy: “...”

Lục Hoài nhìn thấy mặt Mặc Thiếu Huy bỗng nhiên cứng đờ, cậu bé vốn định cố nín nhịn bỗng nhiên hoàn toàn từ bỏ.

Hơn nữa, Lục Hoài còn cố tình ngẩng đầu lên, gọi Mặc Thiếu Huy.

“Chú… chú ơi... Nôn!”

“Chú... Ôm Tiểu Hoài một cái!”

Không phải muốn làm mọi người ghê tởm sao?

Để xem ai ghê tởm hơn ai!

Lục Hoài vừa nôn ói vừa nhào về phía Mặc Thiếu Huy.

Cơ bắp toàn thân Mặc Thiếu Huy căng chặt, tuy rằng thường ngày ông ta lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng như núi băng ngàn năm không đổi, đến lúc này cả gương mặt ông ta cũng hơi vặn vẹo.

“Cháu...”

Tể Tể vội vàng lên tiếng: “Chú ơi, chú mau ôm anh Lục Hoài một cái đi, nhất định anh Lục Hoài đang rất khó chịu.”

Mặc Thiếu Huy cứng đờ.

Lục Hoài nắm bắt chuẩn thời cơ, lao qua rất chuẩn xác, hoàn hảo nhào vào trong lòng Mặc Thiếu Huy.

Mặc Thiếu Huy vốn đã đứng không vững, lúc này lại va chạm mạnh vào chiếc ghế dựa ở đằng sau khiến nó bị bắn ra xa 3, 4 mét, mãi cho tới khi va vào tường mới chịu dừng lại.

Mà Mặc Thiếu Huy thì ngã gục trên mặt đất, khoảng khắc lưng ông ta chạm vào mặt đất, Mặc Thiếu Huy cảm nhận được toàn bộ lồng ngực mình đều run rẩy.

“Lục Hoài, cháu...”

Lục Hoài há miệng: “Oẹ!”

Mặc Thiếu Huy như đối đầu với đại địch, nhanh chóng nghiêng đầu che mặt.

Phần đầu được cứu vớt, nhưng phần cổ và cơ thể ông ta thì lại dính “chưởng”.

Mùi chua khó ngửi xông thẳng lên mặt Mặc Thiếu Huy, ông ta trợn trừng mắt, gân xanh trên trán giật giật, trước mắt tối sầm, cứ như vậy mà hôn mê bất tỉnh.

****9:

Tất cả những người giúp việc trong biệt thự đều đã rời đi trước khi Mặc Thiếu Huy trở về, cho nên lúc này chỉ còn lại Mặc Thiếu Huy cùng hai bạn nhỏ mà thôi.

Lục Hoài sau khi nôn xong cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút, thấy Tể Tể chuẩn bị đi tới thì cậu bé vội vàng quay đầu đi.

“Tể Tể đừng tới đây, dơ.”

Tể Tể còn đang suy nghĩ, Lục Hoài đã nhanh chóng dùng khăn trải bàn lau miệng, lê bàn chân bị thương của mình rồi dời bàn ghế đến một nơi sạch sẽ.

“Tể Tể, chúng ta đi nhanh thôi.”

Tể Tể nhìn bàn đầy đồ ăn mà lưỡng lự.

Lục Hoài ra đòn sát thủ: “Tể Tể, trước khi anh nôn ói… anh lỡ bất cẩn nôn lên đồ ăn mất rồi.”

Tể Tể: “...”

Lục Hoài nhân cơ hội đó vội dùng bàn tay sạch sẽ của mình nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tể Tể: “Đi, trời đã tối rồi, chú Minh hẳn đã tỉnh, không nhìn thấy Tể Tể đâu chú ấy sẽ lo lắng.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free