Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 756:

Nhưng hẳn là Tể Tể còn chưa ăn no, nên Mặc Thiếu Huy mới phải tiếp tục dẫn Tể Tể tới quán khác ăn tiếp.

Nhớ đến lượng thức ăn khổng lồ của con gái, lại quay sang nhìn Mặc Thiếu Cảnh đi hết từ quán ăn này đến nhà hàng khác, Hoắc Trầm Lệnh không nhịn được cười.

Thái độ này của Tể Tể, có phải là đang muốn ăn thủng cả ví của Mặc Thiếu Huy không?

Hoắc Trầm Lệnh thấy vậy không khỏi vui mừng!

****8:

Từ khoảng 3 giờ chiều đến 8 giờ rưỡi tối, Mặc Thiếu Huy vẫn luôn trên đường đưa Tể Tể đi ăn.

Tới khoảng 8 giờ tối, Tể Tể mới chỉ miễn cưỡng ăn no được 7 phần.

Tuy rằng Mặc Thiếu Huy là người tâm tư độc ác, nhưng tình cảm giữa ông ta và cha già nhà mình cực tốt, cho nên lời ông cụ Mặc nói ông ta đều đặt ở trong lòng, hơn nữa còn nghiêm túc chấp hành.

Ông cụ yêu cầu ông ta phải cung phụng Minh Tể Tể như tổ tông nhà mình, ông ta cũng không dám lơ là chút nào.

Ngoại trừ quán ăn rách nát trên phố đi bộ lúc đầu, sau đó họ chỉ toàn đi vào những nhà hàng cao cấp.

Tới khoảng 8 giờ tối, Mặc Thiếu Huy trực tiếp đưa Minh Tể Tể về biệt thự mình thường hay ở.

Không phải vì ông ta nóng lòng muốn mang Minh Tể Tể về địa bàn của mình, mà vì ông ta đói, đói đến mức ngực sắp dán vào lưng rồi.

Từ khi vụ án gia đình ba người Lý Chính Thanh bị vạch trần, tới khi phát hiện thi thể trong bể xử lý nước thải của nhà máy hóa chất Trí Minh, ông ta vẫn luôn không dám dừng lại.

Khi trở về ngôi nhà cũ để gặp cha mình, lại thấy ông cụ bị phản phệ, Mặc Thiếu Huy bị dọa sợ không nhẹ.

Một ngày trước khi xảy ra sự việc kia, Mặc Thiếu Huy còn phải vùi đầu vào công việc, tăng ca đến tận 3 rưỡi sáng.

Đến bây giờ, gần như ông ta đã làm việc liên tục 24 tiếng đồng hồ, quan trọng là ông ta còn chưa đút được một miếng thức ăn nào vào miệng cả.

Trong nhà hàng quả thực có rất nhiều đồ ăn, nhưng tốc độ của Minh Tể Tể quá nhanh, ông ta không thể ăn kịp dù chỉ là một miếng.

Hơn nữa, Minh Tể Tể ăn mãi vẫn chưa no, còn ông ta thì phải chăm sóc cho Minh Tể Tể, tất nhiên không thể ăn được.

Cuối cùng Mặc Thiếu Huy không thể nhịn nổi nữa, thấy dáng vẻ Minh Tể Tể dường như còn chưa no, ông ta dứt khoát gọi điện trước cho những người giúp việc và yêu cầu họ chuẩn bị bữa ăn cho hơn một trăm người, một tiếng sau ông ta sẽ quay lại, hơn nữa, trước khi ông ta quay lại, tất cả người giúp việc phải rời khỏi nhà của ông ta.

Lúc này về đến nhà, Mặc Thiếu Huy bế Tể Tể đi thẳng tới phòng ăn.

Vừa đến cửa phòng ăn, ngửi thấy hương thơm của thức ăn, bụng đã réo lên không ngừng.

Tể Tể và Lục Hoài đồng loạt nhìn về phía ông ta, khuôn mặt già của Mặc Thiếu Huy lần đầu tiên trong đời đỏ bừng vì xấu hổ.

“À thì... Chú cũng đói bụng rồi.”

Tể Tể nhận thấy cánh tay của Mặc Thiếu Huy khi bế mình còn run lên không ngừng, hẳn là mệt rồi, bé không nhịn được mà kiêu ngạo hất cằm lên.

“Vậy chú cùng ăn với chúng cháu đi.”

Lục Hoài thấy gương mặt già của Mặc Thiếu Huy đỏ lên, nghĩ đến cảnh cả buổi chiều nay ông ta đều bị Tể Tể hành tới nỗi thở dốc liên tục, khuôn mặt lạnh lùng của cậu bé hiếm khi xuất hiện một nụ cười hiền lành.

Điện thoại di động trong túi quần của Lục Hoài bất ngờ vang lên, Lục Hoài lấy ra thì thấy đó chính là điện thoại di động Hoắc Tư Lâm đưa cho mình.

ID người gọi hiện lên là “Tư Cẩn”.

Lục Hoài vội nhận điện thoại, giọng điệu cũng không còn xa cách lạnh lùng như lần đầu tiên nhìn thấy mấy anh em nhà họ Hoắc nữa, thay vào đó là sự hưng phấn không thể kiềm chế.

“Anh Tư Cẩn.”

Hoắc Tư Cẩn vừa mới gọi điện cho cha ruột mới biết được Tể Tể bị Mặc Thiếu Huy dẫn đi ăn, nhưng lúc này đã hơn 8 giờ tối, ấy vậy mà em gái vẫn chưa trở về.

Biết Tể Tể hẳn sẽ không thể xảy ra chuyện gì, nhưng Hoắc Tư Cẩn vẫn không nhịn được mà gọi điện hỏi thăm một chút.

“Lục Hoài, em đang ở cùng Tể Tể và chú Minh sao?”

Lục Hoài giải thích: “Anh Tư Cẩn, em đang ở cùng Tể Tể ạ.”

Giọng điệu của Hoắc Tư Cẩn bỗng nhiên đề cao: “Sao hai đứa lại không ở cùng chú Minh?”

Lục Hoài nghĩ hôm nay Tể Tể ra ngoài chắc chắn là bởi vì tìm mình, trong lòng cậu bé vô cùng tự trách và chán ghét chính bản thân mình.

“Bởi vì...”

Hoắc Tư Cẩn dường như lập tức nhận ra cảm xúc của Lục Hoài có sự thay đổi, nghĩ đến thân phận của Lục Hoài, Hoắc Tư Cẩn không chút do dự mà xin lỗi.

“Lục Hoài, thực xin lỗi, anh không có ý trách em đâu.”

Lục Hoài cầm chặt di động trong tay, chỉ cảm thấy chóp mũi đau xót, hốc mắt bắt đầu nóng lên.

“Không... Không sao ạ, anh Tư Cẩn, anh không cần xin lỗi em đâu, quả thực là lỗi do em. Nếu Tể Tể không phải đi tìm em, hẳn là em ấy đang nghỉ ngơi cùng chú Minh rồi, là do em…”

Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng ngắt lời của cậu bé: “Lục Hoài, em là anh Lục Hoài của Tể Tể, nếu Tể Tể nghe được những lời em vừa nói, con bé sẽ vui nổi sao?”

Lục Hoài nghẹn lại, vô thức nhìn về phía Tể Tể.

Tể Tể đang cầm một con cua lớn, trên tay dùng lực đập vỡ vỏ cua rồi đưa cho cậu bé một miếng thịt cua đầy đặn.

“Anh Lục Hoài, ăn đi.”

Trước có Hoắc Tư Cẩn, sau có Tể Tể, cho dù bạn nhỏ Lục Hoài tám tuổi có lạnh lùng tới đâu thì lớp phòng ngự cũng bị xuyên thủng chỉ trong nháy mắt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free