Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 755:

“Được, dì lập tức bưng tất cả bánh gạo lên cho Tể Tể ăn.”

Tể Tể lại lần nữa nở nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn dì ạ.”

Bà chủ quán lại quay về phía nhà bếp, hô lên một tiếng, sau đó nhanh chóng chạy đi tính tiền cho các vị khách đang đợi để thanh toán.

Lục Hoài đã nắm tay Tể Tể đi tới một chiếc bàn ngay cạnh cửa sổ, cậu dùng khăn giấy lau qua mặt bàn trước khi Tể Tể ngồi xuống.

“Tể Tể yên tâm, tuy rằng quán ăn của nhà chú Mã hơi nhỏ, nhưng hương vị rất ngon, hơn nữa đồ ăn ở đây cũng vô cùng sạch sẽ.”

Sau khi mẹ qua đời, gần như Lục Hoài chẳng có ngày nào là được sống tốt cả, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm cũng là chuyện bình thường, cho nên dạ dày của cậu bé không được khoẻ.

Dù rằng cậu bé chưa được ăn ngoài nhiều, nhưng khi ăn đồ ăn ở quán này, cậu không bị nôn mửa hay đau bụng.

Nơi này lại cách chỗ cha con họ sống không xa, cho nên thi thoảng Lục Hoài không có thời gian nấu cơm sẽ chạy qua đây mua thức ăn.

Vợ chồng ông bà chủ quán đã mở quán ăn ở đây nhiều năm, đều quen biết cha ruột Mặc Tử Bình của cậu bé, cũng biết rõ Mặc Tử Bình là người thế nào, cho nên lần nào họ gặp cậu bé cũng vô cùng quan tâm tới cậu.

Trong lúc Lục Hoài nói chuyện với Tể Tể, chú Mã đã đem bánh gạo thơm ngào ngạt tới.

Nhìn thấy Tể Tể, hai mắt lão Mã sáng rực lên.

“Đứa bé xinh đẹp quá.”

Tể Tể thấy chú Mã, bèn nghiêng đầu nhỏ chào hỏi.

“Chào chú Mã ạ, chú Mã cũng rất cao to đẹp trai ạ.”

Lão Mã được khen mà phổng cả mũi.

Quả thực lão Mã cũng khá đẹp trai, nhưng đã nhiều năm như vậy, chưa có bạn nhỏ ba tuổi rưỡi nào khen ông ấy cả.

Giọng nói non nớt ngọt ngào của Tể Tể vẫn vang dội như cũ, cho dù là các vị khách đang thanh toán với bà chủ quán cũng có thể nghe thấy rõ ràng, họ quay lại nhìn lão Mã, đúng là dáng vẻ không tồi, dáng người cũng cao to rắn chắc, mọi người đều cười rộ lên đầy thân thiện.

“Ha ha ha, trẻ con chỉ biết nói thật thôi.”

“Đúng vậy, trong dáng vẻ của ông chủ cũng rất đẹp trai! Ha ha ha...”

Lão Mã đang mỉm cười ngây ngô thì bị vợ mình đá nhẹ một cái vào chân, khuôn mặt của người đàn ông cao to vạm vỡ khoảng 40 tuổi đỏ lên, ông ấy quay sang cười ngây ngô với Tể Tể, rồi nhanh chóng quay trở lại nhà bếp.

Lão Mã vừa xoa mặt mình, vừa ngơ ngác nhìn chảo dầu đang kêu xèo xèo.

Ấy, không phải!

Ông ấy đang định làm gì nhỉ?

À!

Hầm ngỗng bằng nồi sắt!

Ông ấy phải hầm ngỗng trong nồi sắt!

Bạn nhỏ khen ông cao ráo đẹp trai đang muốn ăn thịt ngỗng hầm trong nồi sắt.

...

Lão Mã có tâm trạng thế nào thì Tể Tể không biết, chỉ biết tâm trạng bây giờ của bé rất tốt.

Bởi vì bánh gạo ăn vô cùng ngon.

Trong lúc bà chủ quán đang thanh toán hóa đơn cho khách hàng, lại có hai đĩa bánh nếp đường nâu được mang lên, hương vị càng thơm ngon mềm mại hơn.

Tể Tể cứ một miếng ăn hết một cái bánh, chỉ trong chớp mắt, bé đã đánh bay cả bàn đồ ăn.

Mặc Thiếu Huy vừa thấy thế, cũng không còn quan tâm đến môi trường, không khí và những thứ tồi tệ trong quán ăn nhỏ rách nát này nữa.

“Bà chủ, mau lên món đi.”

Bà chủ quán lần đầu nhìn thấy một đứa bé mà có sức ăn tốt như vậy, hơi sửng sốt một chút, nhưng vẫn nhanh nhẹn đi thúc giục lão Mã.

Ba cái nồi to đang sôi cùng lúc, mẻ ngỗng hầm đầu tiên đã xong, bây giờ chỉ cần thêm mấy món ăn kèm theo mùa nữa thôi, cho nên tốc độ làm cũng rất nhanh.

Nhưng hai vợ chồng lão Mã đâu có ngờ được, dù tốc độ của họ đã rất nhanh, nhưng vẫn không thể đuổi kịp tốc độ ăn của cô bé Tể Tể xinh đẹp như búp bê kia.

Bởi vì tiếng thúc giục của Mặc Thiếu Huy lại vang lên.

“Chủ quán, mang thêm một nồi lên đi, tất cả các loại thịt và đồ ăn khác cũng mang lên đi, có bao nhiêu mang lên bấy nhiêu.”

Không đến nửa tiếng sau, tất cả hàng dự trữ trong phòng bếp của hai vợ chồng lão Mã đều đã bị dùng hết.

Lục Hoài không biết đã đi tới bên cạnh hai vợ chồng họ từ lúc nào, còn hạ nhỏ giọng mà dặn dò họ.

“Chú Mã, chú dì có thể đừng…”

Cậu bé còn chưa nói xong, hai vợ chồng lão Mã đã vội vàng gật đầu.

“Yên tâm yên tâm, chú dì sẽ không nói cho ai biết đâu. Tuy con bé ăn hơi nhiều, nhưng chỉ cần cơ thể khỏe mạnh là tốt, ăn được là phúc!”

Lục Hoài yên tâm.

Mặc Thiếu Huy bế Tể Tể vẫn đang đói tới một quán ăn khác.

Trần Tinh bị ông ta gọi tới để thanh toán và đưa ra một khoản phí “bịt miệng”.

Vốn vợ chồng lão Mã không muốn nhận, nhưng Lục Hoài vốn đã đi ra ngoài lại lùi lại mấy bước, đứng trước cửa khẽ gật đầu với họ.

Nhìn biểu cảm kia, không thu không được rồi.

Hai vợ chồng lão Mã nhìn nhau vui vẻ, thu tiền thôi.

Cùng lắm thì chờ khi đứa nhỏ Lục Hoài kia lại tới đấy, họ trả lại cho đứa nhỏ là được.

Mặc Thiếu Cảnh vẫn luôn lái xe đi tìm Mặc Thiếu Huy mà cứ mãi chậm một bước.

Mà Hoắc Trầm Lệnh lái xe đuổi theo ngay phía sau Mặc Thiếu Cảnh thấy tên này thường dừng lại trước cửa quán ăn, một lúc sau lại lên xe lái tới một quán ăn khác, đến nhà hàng thứ ba, ông bỗng nhiên hiểu ra.

Chắc là Mặc Thiếu Huy đưa Tể Tể đi ăn cơm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free