Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 754:

Còn đứa còn lại, tuy rằng mới có ba tuổi rưỡi, những thực sự rất béo, phải tới 15 – 20 kg, cho dù Mặc Thiếu Huy rèn luyện quanh năm nhưng cũng đã ngoài 50 tuổi rồi.

Bế vài giây thì không thành vấn đề, bế vài phút cũng còn tạm chấp nhận được, nhưng bế được hơn 10 phút, phía sau lưng ông ta đã bắt đầu đổ mồ hôi, hô hấp cũng bắt đầu trở nên nặng nề hơn.

Tể Tể thấy thế thì rất vui vẻ.

Ai bảo ông ta lừa Tể Tể!

Lục Hoài ghé đầu vào vai Mặc Thiếu Huy, cố gắng nhịn cười.

Thế nhưng nghe thấy tiếng bụng Tể Tể réo lên, Lục Hoài lại lo lắng.

Tể Tể thật sự rất đói.

Cậu bé vừa ngẩng đầu lên, vừa khéo nhìn thấy một quán ăn ở phía trước, trước đó Lục Hoài cũng thường tới đây ăn, hai vợ chồng ông chủ quán rất tốt bụng, ngón ăn đặc trưng của quán này là thịt ngỗng hầm trong nồi sắt, Tể Tể thích ăn thịt, chắc chắn sẽ thích.

Cậu bé vội gọi Tể Tể: “Tể Tể.”

Tể Tể cũng đã ngửi được mùi thơm nồng nàn, nghiêng đầu nhìn, vội vàng gật đầu với Lục Hoài rồi nói với Mặc Thiếu Huy đang thở hổn hển bằng giọng điệu ngây thơ.

“Chú ơi, Tể Tể muốn ăn món đó!”

Mặc Thiếu Huy cầu mà không được, ôm hai đứa nhỏ lao vội vào quán nhỏ nghèo hèn kia.

Khoảnh khắc đặt hai đứa nhỏ xuống, ông ta cho rằng cuối cùng mình cũng được giải thoát rồi, nào có biết đâu đây mới chỉ là khởi đầu của nỗi đau mà thôi.

【 Đôi lời của tác giả: Tể Tể: Đầu tiên ăn sập túi của ông ta!!! Nhân quả nghiệp chướng tính sau!!! Một cái cũng không được thiếu! 】

****7:

Mặc Thiếu Huy chưa từng tới một quán nhỏ nghèo hèn như vậy, hiện tại trong quán chỉ có hai bàn là có khách, khách ngồi đó cũng gần như đã ăn xong và chuẩn bị trả tiền, ngay khi nhìn thấy hoàn cảnh của quán ăn này, ông ta đã lập tức muốn bỏ chạy,

Nhưng Lục Hoài đã nắm tay Tể Tể đi tới bên quầy gọi món.

“Bà chủ ơi, cháu muốn tất cả thịt ngỗng hầm nồi sắt của quán bà.”

Bà chủ quán đang viết viết vẽ vẽ cái gì đó, nghe được giọng nói của Lục Hoài thì sửng sốt, vừa nhấc mắt nhìn thì thấy người gọi hoá ra là Lục Hoài, bà ấy liền nở nụ cười hiền từ.

“Lục Hoài, con tới ăn cơm hả.”

Lục Hoài gật đầu, rồi nhanh chóng lặp lại một lần.

“Bà chủ ơi, chúng cháu muốn tất cả phần ngỗng hầm nồi sắt của quán, có thể còn cần chuẩn bị thêm rất nhiều món ăn phụ nữa, chúng cháu muốn hết.”

Bà chủ quán biết tính tình của cha ruột Lục Hoài - Mặc Tử Bình – ra sao, nhìn thấy người đàn ông trung niên mặc vest và thắt cà vạt đứng cạnh cậu bé, bà ấy còn tưởng Lục Hoài tới tiêu tiền để trả thù.

Nhưng bà chủ quán còn thấy vui thay cho đứa nhỏ: “Được rồi, để dì bảo chú Mã của cháu đi làm.

Bà chủ quán vừa dứt lời, vừa quay đầu về phía nhà bếp kêu một tiếng, vừa đi tới từng bàn tính tiền cho khách.

“Lão Mã, đem tất cả ngỗng lớn quán mình có đi nấu đi, các nguyên liệu dùng để nấu nhất định phải là loại đắt nhất tốt nhất. Ông cứ làm đi, Lục Hoài tới rồi, đứa nhỏ này gầy quá, phải bồi bổ thêm mới được.”

Lão Mã đang ở trong phòng bếp tuy rằng có nghi hoặc, nhưng cũng đau lòng thay cho đứa nhỏ Lục Hoài kia.

Vợ ông nói vậy chắc hẳn phải có nguyên nhân, ông cũng chẳng cần phải hỏi nhiều, cứ đồng ý là được.

“Được rồi!”

Lục Hoài thấy Tể Tể còn đang nuốt nước miếng, vội vàng hỏi lại bà chủ quán.

“Bà chủ ơi, có món nào có thể lập tức đưa lên không? Em gái Tể Tể của cháu đã rất, rất đói rồi.”

Bà chủ quán đã sớm nhìn thấy Lục Hoài dắt theo một cô bé mập mạp tròn tròn chắc mới chỉ hơn ba tuổi một chút, cô bé này còn rất xinh đẹp, đôi mắt to tròn chớp động, khi nhìn thấy hình ảnh các món ăn ngon trên thực đơn, cái miệng nhỏ còn không ngừng nuốt lấy nuốt để.

Trên khuôn mặt nhỏ mũm mĩm ấy đã hiện rõ dòng chữ: “Món này ngon, món kia cũng ngon nữa, bé phải ăn hết”, bà chủ quán thấy thể thì vui vẻ cười rộ lên.

“Có có có, vừa lúc có bánh gạo mới làm, vừa mềm, vừa dẻo lại ngọt thơm”

“Lão Mã, đưa ba phần bánh gạo lên trước đi.”

“Được rồi!”

Tể Tể nghe thấy có bánh gạo để ăn, bé còn đặc biệt tăng âm lượng lên, nói lời cảm ơn vang dội.

“Cảm ơn bà chủ quán! Tể Tể thích ăn bánh gạo nhất!”

Đứa nhỏ này vừa lên tiếng đã khiến bà chủ quán cười không khép miệng lại được, vừa mềm vừa dẻo, quả thực mềm mại và ngọt ngào y hệt như hương vị của bánh gạo kia vậy.

“Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, cháu cứ ăn trước đi, không đủ thì chỗ dì vẫn còn nha.”

Tể Tể càng mỉm cười ngọt ngào với bà chủ quán.

“Dì ơi, lượng thức ăn của Tể Tể rất lớn, Tể Tể muốn tất cả bánh gạo trong quán dì, được không ạ?”

Thấy bà chủ quán ngây người ra một chút, chưa đợi bà ấy đáp lại, Tể Tể đã vội bổ sung thêm.

“Dì cứ yên tâm, chúng cháu sẽ trả tiền.”

Nói xong, Tể Tể quay đầu nhìn về phía Mặc Thiếu Huy đã sững người trước cửa quán, đang muốn xoay người bỏ chạy.

“Chú ơi, có phải không ạ?”

Mặc Thiếu Huy vội gật đầu rồi miễn cưỡng mỉm cười: “….Phải.”

Bà chủ quán nhìn vào bộ đồ vest được cắt may tinh xảo của Mặc Thiếu Huy, sau đó nhìn vào chiếc đồng hồ trị giá tới sáu con số trên cổ tay ông ta, rồi lại nhìn thấy hình như ông ta chỉ đứng trước cửa, bà ấy lập tức hiểu ra vì sao Mặc Thiếu Huy vẫn luôn đứng ở đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free