Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 753:

Mặc Thiếu Huy: “... Vâng.”

Kết thúc trò chuyện, Mặc Thiếu Huy nhìn thấy đồ ăn do người phục vụ mang đến lúc ông ta đang nói chuyện với ông già nhà mình cũng sắp bị xử lý sạch rồi.

Ông ta vừa nhìn sang, Tể Tể lập tức ngẩng đầu lên khỏi cái đĩa lớn như có điều gì muốn nói, trên cái miệng nhỏ nhắn có dính chút dầu mỡ, đôi mắt to tràn ngập vẻ tủi thân.

“Chú ơi, Tể Tể vẫn còn đói!”

Mặc Thiếu Huy: “...”

Nghĩ đến lời dặn dò của cha già, tuy rằng Mặc Thiếu Huy cảm thấy hơi thái quá, nhưng vẫn làm theo.

Vì thế ông ta vội chạy tới bế Tể Tể lên.

Nhìn bàn tay mũm mĩm dính đầy dầu bóng nhẫy của bé, Mặc Thiếu Huy vội vàng lấy khăn giấy từ trong túi áo của mình ra lau tay cho bé, rồi lại nhẹ nhàng lau vết dầu mỡ trên khóe miệng của Tể Tể.

“Không sao đâu, không sao đâu, vẫn còn mà, để chú đưa Tể Tể tới chỗ khác ăn cơm, bên kia có nhiều đồ ăn ngon hơn, nhất định Tể Tể có thể ăn no.”

Lục Hoài ở bên cạnh rõ ràng có thể cảm nhận được thái độ của Mặc Thiếu Huy đối với Tể Tể đã thay đổi.

Nếu trước đây ông ta cố tình mang hai bạn nhỏ tới đây, thì bây giờ ông ta hận không thể tự mình đút cho Tể Tể ăn no.

Lục Hoài vốn đang căng thẳng đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

Tể Tể không phải là một đứa trẻ bình thường, bé là con gái cưng của Minh Vương.

Chẳng lẽ Mặc Thiếu Huy đã biết được tin tức này, cho nên mới thay đổi thái độ như thế?

Những trải nghiệm và môi trường thời thơ ấu khiến đầu óc của Lục Hoài nảy số rất nhanh, thậm chí cậu bé còn để ý tới ánh mắt của Mặc Thiếu Huy khi lau tay, lau miệng cho Tể Tể nữa.

Cả người cậu đã vào tư thế sẵn sàng hành động, giống như một chú hổ con bị thương càng thêm cảnh giác, một khi nhận thấy Mặc Thiếu Huy muốn nhân cơ hội đút cho Tể Tể ăn thứ gì đó, cậu bé sẽ không màng sống chết mà lao qua ngăn cản.

Mặc Thiếu Huy cũng đã nhận ra biểu cảm âm trầm và cảnh giác của Lục Hoài, nhưng ông ta chẳng thèm để ý.

Chỉ là một đứa con hoang do một đứa con ngoài giá thú để lại khi ra ngoài mua vui mà thôi, nếu không phải Lục Hoài trời sinh đã có mắt Âm Dương, được ông già ở nhà giữ lại làm vũ khí hình người, thì căn bản nó còn chẳng xứng xuất hiện trước tầm mắt của Mặc Thiếu Huy.

Chú ý thấy thái độ của Mặc Thiếu Huy đối với Lục Hoài, Tể Tể không chịu được.

“Chú ơi, chú không thích anh Lục Hoài sao?”

Đương nhiên Mặc Thiếu Huy sẽ không thừa nhận điều đó, ông ta nở nụ cười thật hiền từ và yêu thương.

“Sao có thể chứ? Đó là cháu trai của chú, có người chú nào mà không thương cháu trai nhà mình đâu.”

Tể Tể hừ một tiếng, không nói nữa.

Coi bé là đứa trẻ mới ba tuổi để lừa đấy à!

Bé đã ba tuổi rưỡi rồi đấy nhé!

Còn lâu bé mới mắc lừa!

Vì thế Tể Tể giãy giụa: “Chú ơi, Tể Tể muốn tự mình đi.”

Mặc Thiếu Huy sửng sốt.

“Được rồi, vậy chú sẽ dắt tay Tể Tể nhé.”

Tể Tể ngẩng đầu nhỏ lên nhìn ông ta: “Chú ơi, nếu chú đã dắt Tể Tể rồi, vậy cũng phải dắt tay anh Lục Hoài mới đúng.”

Mặc Thiếu Huy không chút do dự mà mỉm cười, gật đầu: “Đương nhiên! Tể Tể đáng yêu, Lục Hoài ngoan ngoãn, chú đều rất thích.”

Tể Tể cắn chặt hàm răng sữa của mình.

Ông chú xấu xa lại coi bé là đứa nhỏ ba tuổi để lừa đây mà!

Tể Tể đảo đôi mắt to, bỗng nhiên thay đổi ý định.

“Chú ơi, Tể Tể đói, không đi nổi nữa rồi.”

Mặc Thiếu Huy mím môi, vẫn duy trì nụ cười hiền từ và dịu dàng như cũ, ông ta cúi xuống bế Tể Tể lên.

“Không có việc gì, chú bé Tể Tể là được.”

Tể Tể giữ chặt lấy Lục Hoài từ nãy đến giờ chưa hề lên tiếng: “Chú ơi, Tể Tể cũng muốn chú bế cả anh Lục Hoài nữa.”

Mặc Thiếu Huy: “...”

Lục Hoài đang định cự tuyệt bỗng nhiên hiểu ra ý của Tể Tể, cậu bé chớp mắt một cái, thận trọng lắc đầu.

“Không... Không...”

Mặc Thiếu Huy mím môi, rồi cũng trực tiếp bế cậu bé lên.

“Đi, chú đưa các cháu đi ăn đồ ăn ngon.”

Ở đây có rất nhiều địa điểm ăn uống, ngay bên cạnh còn có một nhà hàng kiểu Tây. Mặc Thiếu Huy nghĩ rằng chẳng mấy chốc sẽ tới nơi, như vậy có thể trực tiếp thả hai đứa nhỏ này xuống rồi.

Thế nhưng Tể Tể không đồng ý.

“Tể Tể không muốn ăn bò bít tết! Bà Mạnh Bà nói con bò già cày ruộng rất mệt rất mệt, không thể ăn thịt chúng nó.”

Mặc Thiếu Huy: “... Vậy chúng ta qua nhà hàng khác.”

Đến một nhà hàng chuyên về thịt ễnh ương.

Tể Tể vừa thấy đã trực tiếp quay đầu cự tuyệt.

“Bà Mạnh Bà nói ăn gì sẽ bổ nấy, Tể Tể không muốn mọc ra bốn chân đâu!”

Mặc Thiếu Huy: “... Phía trước vẫn còn.”

Tiệm thịt nướng.

Tể Tể cố nén nhịn, nuốt nước miếng, rồi ngửa đầu nhìn trần nhà.

“Tể Tể không muốn ăn thịt nướng!”

Mặc Thiếu Huy: “... Phía trước có đồ ăn Hàn Quốc."

Tể Tể còn từ chối triệt để hơn.

“Bà Mạnh Bà không thích đồ ăn Hàn Quốc, Tể Tể cũng không thích!”

Mặc Thiếu Huy: “... Chúng ta lại tìm nhà hàng khác vậy.”

...

Sau một hồi tìm kiếm, họ rời khỏi trung tâm thương mại, tới một con phố đi bộ ở phía sau.

Bởi vì Tể Tể không hài lòng, cho nên Mặc Thiếu Huy không thể không ôm hai đứa nhỏ tiếp tục đi về phía trước.

Một đứa trẻ tám tuổi, cho dù thoạt trông rất gầy gò, nhưng lại cao, bế vốn đã khó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free