Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 752:
Cùng lúc đó, cái bụng nhỏ của bé lại phát ra tiếng kêu ùng ục.
Mặc Thiếu Huy: “...”
Đứa nhỏ này có phải con của Thao Thiết trong triều thuyết không vậy?
(Thao Thiết 饕餮 là một trong tứ đại hung thú trong truyền thuyết Trung Hoa. Nó được mô tả như một loài mãnh thú hung ác, có sức mạnh to lớn, rất tham ăn, thấy gì ăn nấy, ăn mãi không biết no, là biểu tượng cho sự tham lam dục vọng.)
Rốt cuộc một đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi nào có thể ăn được như vậy chứ?
Mặc Thiếu Huy vừa gật đầu vừa nhanh chóng đứng dậy và bước ra khỏi phòng, liền đụng phải Trần Tinh đang canh cửa chuyển bát đĩa đi.
Trần Tinh trợn mắt há hốc mồm: “Ông chủ, tất cả nguyên liệu nấu ăn đều đã được dùng hết rồi.”
Ánh mắt lạnh lẽo của Mặc Thiếu Huy liếc xéo gã ta một cái: “Dùng hết rồi còn không lập tức nhập thêm à? Nếu không còn, cậu sang khu chợ bên cạnh mua đi, có bao nhiêu mua bấy nhiêu.”
Trần Tinh vừa gật đầu, vừa ngơ ngác đi xuống tầng.
Mặc Thiếu Huy lấy điện thoại di động ra và bấm số, gọi điện cho ông cụ Mặc: “Cha, cha đã từng gặp qua thần thú Thao Thiết trong truyền thuyết bao giờ chưa?”
Ông cụ Mặc bị phản phệ nên vết thương rất nghiêm trọng, nghe được câu hỏi của con trai cả, ông ta còn tưởng mình xuất hiện ảo giác.
“Cái gì? Thao Thiết? Mặc Thiếu Huy, mày gọi điện thoại cho tao chỉ vì cái thứ không tồn tại ấy thôi hả?
Mặc Thiếu Huy: “...”
Thứ không tồn tại ư?
Nhưng bên trong còn có một đứa trẻ con đang điên cuồng ăn uống kia, nên giải thích thế nào đây?
Mặc Thiếu Huy cúp điện thoại, bắt đầu cuộc gọi video, sau đó thông qua video để cho ông cụ Mặc tự mình quan sát tình hình bên trong phòng riêng.
Đĩa ở khắp mọi nơi và những người phục vụ đang ra ra vào vào rất tấp nập.
Lúc này, Lục Hoài đang cầm chiếc đùi gà mà Tể Tể đã đưa cho mình trước đó, đưa cho Tể Tể, còn bé thì vừa lắc đầu vừa chảy nước dãi.
Biểu cảm đó...
Mặc Thiếu Huy nhìn mà khó có thể miêu tả bằng lời.
Ông ta muốn lợi dụng đứa trẻ này, nhưng tuyệt đối không muốn bỏ đói nó.
Ngược lại, ông ta muốn ôm nó đến chết!
Mà ở phía bên kia chiếc di động, khi nhìn thấy Minh Tể Tể, đồng tử của ông cụ Mặc đột nhiên co lại, trên ngực lại đột nhiên đau nhói, ông ta lại lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
“Đó là... con gái nuôi của Hoắc Trầm Lệnh?”
****6:
Phía đầu dây bên này, dây thần kinh của Mặc Thiếu Huy căng chặt, nhìn đăm đăm vào ông cụ Mặc
“Cha, cha thế nào rồi?”
Ông cụ Mặc dùng ngón tay lau máu tươi bên khoé miệng, trong đôi mắt u ám của ông ta lúc này lộ ra thâm ý mà Mặc Thiếu Huy nhìn không thấu.
“Tao không sao.
”
Mặc Thiếu Huy đương nhiên không tin, nhưng ông ta và đứa em trai thứ ba của mình chẳng có chút thiên phú gì về mảng thuật pháp, cuối cùng chỉ đành chọn kinh doanh, mà người có tài năng về mảng thuật pháp bây giờ đang ngồi trên máy bay, cấp tốc từ nước ngoài trở về.
“Cha, nếu không được, vậy bảo chú con tới đây xem giúp cha.”
Nhắc tới đứa em trai ruột duy nhất, sắc mặt của ông cụ Mặc càng thêm khó coi.
“Chú của mày đã qua đời nửa tiếng trước rồi.”
Vẻ mặt của Mặc Thiếu Huy tràn đầy kinh hãi.
“Sao có thể? Chú ấy...”
Dường như nghĩ đến điều gì đó, trong mắt Mặc Thiếu Huy lộ ra vẻ không thể tin được.
“Cha, trận pháp tại lò mổ bị phá rồi sao?”
Ông cụ Mặc gật đầu, mặc dù đã cố gắng hết sức để che giấu nhưng ông ta cũng gần 80 tuổi rồi, lúc này cũng không còn sung sức minh mẫn như ngày thường, thậm chí có thể nói là già đi cả chục tuổi chỉ trong chốc lát.
Mái tóc đen dày trước đây dần dần chuyển sang màu trắng, trước ống kính điện thoại, ông ta nhanh chóng biến thành một ông già tóc bạc, da mồi.
Mặc Thiếu Huy thấy mà kinh hồn táng đảm: “Cha, cha ơi...”
Ông cụ Mặc xua xua tay: “Tao không sao cả, chỉ bị trọng thương thôi, chỉ cần nhà họ Mặc chúng ta không sụp đổ, cha vẫn có thể khôi phục lại như trước.”
Không đợi Mặc Thiếu Huy nói gì, ánh mắt của ông ta lại lần nữa rơi vào người Minh Tể Tể ngồi trong phòng tiếp tục bắt đầu ăn uống thoả thích hiện qua video.
“Đứa bé kia, mày phải cung phụng nó như cung phụng liệt tổ liệt tông nhà họ Mặc ta, biết chưa? Nhất định không được có sai sót gì!”
Tuy rằng nhất thời Mặc Thiếu Huy không biết vì sao cha già nhà mình lại thay đổi chủ ý, nhưng đầu óc ông ta xoay chuyển rất nhanh, hơn nữa, trông cách ăn của Minh Tể Tể, Mặc Thiếu Huy có thể chắc chắn Minh Tể Tể không giống người thường.
Hơn nữa còn là đứa trẻ rất rất không giống người bình thường.
Một đứa trẻ khác thường như vậy, cho dù con bé có là dạng tồn tại nào đi chẳng nữa, thay vì đối đầu với nó, không bằng giữ nó lại ở bên cạnh thì hơn.
Mặc Thiếu Huy nhanh chóng gật đầu: “Được, con biết rồi.”
Cuối cùng ông ta vẫn không nhịn được mà hỏi ra: “Cha, con bé này quả thực là con của Thao Thiết ư?”
Ông cụ Mặc bỗng nhiên nhấc mí mắt lên trừng con trai cả một cái: “Với linh lực hiện giờ tại nhân gian, làm sao có thể đủ cho thần thú trong truyền thuyết hiện thân chứ?”
Mặc Thiếu Huy chưa từ bỏ ý định: “Vậy con bé...”
Ông cụ Mặc vẫn không chịu nói rõ: “Đó không phải là người chúng ta có thể trêu chọc đâu, mày nhất định phải vô cùng cẩn thận, đối đãi với nó như cung phụng tổ tông nhà mày vậy. Còn cả Lục Hoài nữa, tuy rằng Lục Hoài còn nhỏ, nhưng thằng nhóc này vừa tàn nhẫn vừa độc ác, không thích hợp để đứa bé này lại bên người, tìm cơ hội tách nó ra, rồi xử lý đi!”