Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 748:
Con búp bê vải bị ném đi: “...”
Vì sao đứa bị ném đi lại là tôi?
Lúc ông chủ tỉnh lại mà không thấy đại nhân nhỏ đâu, còn đáng sợ hơn lúc cáu ngủ nhiều!
Con búp bê còn lại cùng Tể Tể đi ra ngoài nghiêng cái đầu méo mó nhìn bạn của mình, rồi lôi léo đại nhân nhỏ nhanh chóng biến mất trong thang máy.
Con búp bê vải bị bỏ lại sắp khóc tới nơi rồi.
Năm đứa chúng nó là do ngày trước Minh Vương muốn dỗ dành đại nhân nhỏ nên mới bảo Mạnh Bà làm ra, năm đứa như một, cho nên vẫn luôn ăn ý với nhau.
Nhưng vì để cho chúng nó trông giống búp bê vải tại nhân gian hơn, cho nên chúng nó không thể nói chuyện.
Con búp bê vải bị bỏ rơi lại điên cuồng gào thét trong lòng.
“Các người nhất định phải về sớm đấy! Nếu không khi các người quay về sẽ không còn người anh em chí cốt này nữa đâu! Hu hu hu~~~”
Không có anh em chí cốt là không được đâu!
Suy cho cùng, khi không có đồ chơi để chơi thì em trai chính là món đồ chơi tốt nhất rồi.
Thế là Tể Tể bị con búp bê vải còn lại lôi kéo ra cửa không tới 10 phút, liền tới được điểm đích.
Đó là một khu chung cư nhỏ cũ kỹ.
Bé đi theo phương hướng mà con búp bê vải chỉ dẫn, sau đó nhanh chóng nhìn thấy hai con búp bê vải khác.
Hai con búp bê vải kia vừa nhìn thấy Tể Tể, đã thân mật chạy tới, rồi bò lên chân của bé, chẳng mấy chốc đã bò lên đến bàn tay bé, chúng nghiêng người chỉ chỉ về cái cửa sổ ở phía góc xéo đối diện.
Mặc dù Tể Tể bị thương nặng, nhưng bởi vì bé đã ăn được không ít quỷ nên bây giờ đã đỡ hơn nhiều.
Bé đi theo hướng đám búp bê vải muốn bé đi, rất nhanh đã đi tới trước một cánh cửa.
Bên trong cánh cửa truyền đến giọng nói suy yếu của Lục Hoài.
“Tôi không biết.”
Tể Tể rốt cuộc đã hiểu được ý của búp bê vải, hoá ra chúng muốn đưa bé đi tìm anh Lục Hoài.
Hiện tại anh Lục Hoài đang ở bên trong, hơn nữa nghe tiếng thì có vẻ anh Lục Hoài đang không được khoẻ lắm.
Tể Tể vừa gõ cửa vừa gọi tên của Lục Hoài.
“Anh Lục Hoài, anh Lục Hoài, anh đang ở bên trong sao?”
Mặc Thiếu Huy đang đứng quay lưng về phía cửa sổ trong phòng, nghe thấy giọng nói non nớt của trẻ con kia, nhẹ nhàng cười rộ lên.
“Lục Hoài, mày làm tốt lắm.”
Lục Hoài gần như dùng hết sức lực mà hét về phía cửa chính.
“Biến đi! Anh không muốn gặp em chút nào! Cút đi!”
Tể Tể ở ngoài cửa: “...”
Chân ngôn lệnh cách một tấm cửa đã mất đi hiệu lực rồi sao?
Hay bởi vì bé đang bị thương, nên mới không dùng được chân ngôn lệnh?
Bé còn lâu mới tin anh Lục Hoài sẽ thực sự bảo mình cút đi.
Tể Tể đang chuẩn bị trực tiếp xuyên qua tường mà vào trong, lúc này cửa đã mở ra, một ông chú ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, thoạt trông rất hiền lành tốt bụng đã đứng sẵn ở cửa.
“Cháu chính là Tể Tể, em gái mà Lục Hoài yêu thích nhất đó sao.”
Tể Tể phát hiện thực lực của mình bị tổn hại, nhìn thoáng qua cũng không thể thấy được khí vận linh tinh quanh người ông chú này, nhưng từ trong tiềm thức, bé không thích người này.
Nhưng bé vẫn ngoan ngão chào hỏi: “Chào chú ạ, cháu là Tể Tể.”
Lục Hoài bỗng nhiên từ trong nhà lao vọt ra, ngay khi cậu bé vừa muốn bảo Tể Tể cút đi, lại vô tình bắt gặp ánh mắt của Tể Tể, lời đến miệng lại vô thức bị sửa.
“Tể Tể, sao em lại tới đây? Em đã đỡ hơn chút nào chưa? Còn thấy khó chịu ở đâu không?”
Phía sau còn rất nhiều lời quan tâm muốn nói ra, nhưng bạn nhỏ Lục Hoài đã nhanh chóng vươn tay tự che miệng mình lại.
Tể Tể nhìn và nghe thấy thế, lặng lẽ mỉm cười.
Hoá ra là do sức mạnh bị hao tổn, nên mới dẫn tới việc chân ngôn lệnh bị mất đi hiệu lực khi cách một cánh cửa.
Bé vội nắm lấy tay Lục Hoài, giọng nói ngọt ngào xen lẫn vui vẻ mà kêu lên.
“Tể Tể biết ngay anh Lục Hoài nhất định không dám để Tể Tể rời đi mà!”
Lục Hoài lo lắng đổ mồ hôi: “...”
Nhận ra Minh Tể Tể đối xử với Lục Hoài cực tốt, lông mày của Mặc Thiếu Huy khẽ nhướng lên, trong đáy mắt của ông ta tràn ngập toan tính âm hiểm, nhưng ngoài mặt lại giả vờ hiền lành để che giấu đi.
“Tể Tể à, chú là chú hai của Lục hoài, cảm ơn cháu và các anh trai của cháu vẫn luôn chăm sóc quan tâm tới nó, để tỏ lòng cảm ơn, chú mời cháu đi ăn món ngon được không?”
Lục Hoài không chút do dự cự tuyệt: “Không được!”
Tể Tể chớp mắt, bụng nhỏ không cẩn thận để phát ra tiếng réo giữ dội.
Mặc Thiếu Huy cười: “Vậy đi thôi, xe của chú ở ngay bên ngoài.”
****4:
Nửa tiếng sau, Mặc Thiếu Huy dẫn theo Lục Hoài và Tể Tể tới một nhà hàng xa hoa.
Trong phòng riêng, bụng nhỏ của Tể Tể vẫn luôn reo lên không ngừng, Mặc Thiếu Huy nhìn mà buồn cười, lập tức bảo phục vụ đưa một ít điểm tâm ngọt lên trước.
Tể Tể thực lễ phép nói cảm ơn.
“Cảm ơn chú.”
Lục Hoài vội nhìn về phía Tể Tể, Tể Tể lại cúi đầu kéo bốn con búp bê vải ra.
Bốn con búp bê giờ đã hoá thành kích thước bằng ngón tay cái, lúc mới vào cửa Tể Tể đã nhét chúng vào trong túi quần, ngay cả Mặc Thiếu Huy cũng chưa nhìn thấy chúng.
Bốn con búp bê vải biết rất rõ, chẳng may ông chủ tỉnh lại mà không thấy Tể Tể đâu, lúc chúng nó buồn chán sẽ không còn em trai để chơi cùng nữa.