Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 747:
****3:
Tể Tể đang trong giấc ngủ sâu dường như nghe thấy được âm những thanh lộc cà lộc cộc quen thuộc.
Bé vặn vặn cơ thể bé nhỏ của mình, lật người, lấy tay bịt hai lỗ tai lại rồi tiếp tục ngủ.
Nhưng âm thanh lộc cộc quen thuộc kia dường như càng lúc càng tới gần, cũng càng ngày càng trở nên rõ ràng hơn.
Tể Tể nhăn hàng lông mày nhỏ, khẽ khịt mũi, rồi lại vặn vẹo cơ thể mũm mĩm nhỏ xinh.
Tiếp lộc cộc vẫn tiếp tục vang lên, thậm chí mặt bé còn thấy hơi ngứa ngứa.
Hàng lông mày nhỏ của Tể Tể đã nhăn thành hình chữ xuyên (川), trong vô thức, bé nghiêng người sang một bên, cái đầu nhỏ thậm chí còn dùng sức đẩy mạnh một cái, thân mật cọ cọ.
Cả người bé đều đang nằm trong lòng Minh Vương, những động tác nhỏ của bé cũng khiến lông mày của Minh Vương giật giật, dường như ông cũng sắp tỉnh dậy.
Đúng vào lúc này, hai con búp bê vải đang phát ra âm thanh lộc cà lộc cộc bên cạnh Tể Tể chợt sững người.
Rõ ràng chúng nó đều không cần thở, nhưng vẫn vô thức nín thở lại, đồng thời cúi đầu quỳ xuống sau lưng Tể Tể, cố gắng thu nhỏ thân hình của mình lại bằng một bàn tay, đảm bảo sau khi Minh Vương mở mắt ra sẽ không nhìn thấy chúng nó.
Minh Vương vô cùng mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng nâng mí mắt lên nhìn.
Trong phòng ngủ tối ôm, Tể Tể vẫn còn nằm trong lòng ông, thậm cái cái đầu nhỏ còn rúc vào ngực ông, thận mật cọ cọ, ông âu yếm vuốt ve cái đầu nhỏ của Tể Tể, rồi lại nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Hai con búp bê vải trốn sau lưng Tể Tể: “...”
Dây thần kinh căng chặt cuối cùng cũng được thả lỏng, chỉ trong nháy mắt, chúng đã nằm liệt xuống giường.
Nhưng vẫn phải gọi người dậy!
Chúng không dám kêu lên, sợ đánh thức Minh Vương dậy, hai con búp bê vải thậm chí còn không dám nhúc nhích, cho nên chỉ dám nhẹ nhàng dùng ngón tay mềm mại của mình khẽ chọc vào người Tể Tể.
Phía sau lưng bắt đầu ngứa, Tể Tể vặn vẹo.
Trong chốc lát lại ngứa, tiếp tục vặn vẹo.
Hai con búp bê vải: “...”
Cứ theo cái đà này, đứa nhóc loài người kia đi ra ngoài bị người ta chặt xác thành tám mảnh, chưa chắc đại nhân nhỏ đã tỉnh lại đâu.
Hai con búp bê vải sốt ruột, lại phát ra âm thanh lộc cà lộc cộc, hơn nữa còn ghé sát lỗ tai của Tể Tể.
Tể Tể: “...”
Tể Tể đột ngột ngồi dậy.
Âm thanh kia rất quen thuộc, đó là âm thanh của mấy con búp bê vải thường chơi trò bắn bi với bé hay phát ra.
Minh Vương lại lần nữa mở mắt ra: “Tể Tể?”
Tể Tể vội vàng duỗi cánh tay mũm mĩm bé xinh vỗ nhẹ lên cánh tay của cha Minh Vương, dùng giọng nói trong trẻo ngọt ngào dỗ dành ông.
“Cha ngủ đi, Tể Tể tự mình chơi cùng búp bê vải.”
Minh Vương định ngồi dậy chơi với Tể Tể, nhưng nghe thấy mấy từ búp bê vải thì liền nhắm hai mắt lại.
“Được, vậy Tể Tể đi chơi đi, nhớ đừng chạy quá xa nhé.”
Tể Tể gật gật đầu, rồi hôn bẹp lên má cha Minh Vương một cái.
“Cha ơi con biết rồi, cha ngủ đi nhé, Tể Tể xuống dưới chơi.”
Kỳ thật Tể Tể vẫn còn rất buồn ngủ, nhưng từ khi bé lên nhân gian tới nay thì không còn gặp năm con búp bê vải nữa, bé cũng rất nhớ chúng nó, vì thế Tể Tể kéo lê thân thể mệt mỏi theo hai con búp bê vải nhanh chóng rời khỏi phòng ngủ.
Búp bê vải vội vàng chỉ xuống dưới lầu.
Tể Tể ngáp dài rồi mơ mơ màng màng đi theo chúng nó xuống tầng.
Búp bê vải lại chỉ ra cổng lớn.
Đôi mắt Tể Tể ươn ướt, bé vẫn đang mơ mơ màng màng.
“Hửm? Đi ra ngoài chơi sao?”
Búp bê vải gật đầu, Tể Tể lại lắc đầu.
“Không được, Tể Tể đã đồng ý với cha là không chạy quá xa rồi, nếu không khi cha tỉnh lại sẽ không thấy Tể Tể đâu, cha sẽ lo lắng.”
Búp bê vải không khỏi sốt ruột.
Nhưng đại nhân nhỏ dường như không nhận ra cậu nhóc loài người - bạn của đại nhân nhỏ - bị một cuộc gọi kêu đi rồi.
Vì thế hai con búp bê vải lập tức biển diễn, một đứa gọi điện thoại, một đứa nghe máy, đứa nghe điện thoại kia còn run lên cầm cập, cuối cùng lén lút đi ra phía cửa.
Tể Tể ngáp liên miên: “... Đây là trò mới tụi mày vừa học được à? Nhưng nhìn không vui chút nào.”
Hai con búp bê vải: “...”
Búp bê vải lo lắng xoay vòng vòng, sức chú ý của Tể Tể lại bị căn phòng mang phong cách công chúa hường phấn hút đi mất.
Mắt bé sáng ngời lên, trên mặt tràn ngập sự vui vẻ.
“Đây là nơi nào? Sao Tể Tể chưa từng tới nơi này thế?”
Búp bê vải sốt ruột không chịu được, mỗi đứa kéo một tay của Tể Tể, cố gắng kéo bé ra ngoài.
Tể Tể cúi đầu nhìn, đôi lông mày nhỏ đột nhiên nhăn lại.
“Không phải tụi mày có năm người à? Ba đứa còn lại đâu? Đi ra ngoài rồi sao? Cho nên tụi mày cũng muốn ra ngoài à?”
Búp bê vải vội gật đầu lia lịa, dáng vẻ lo lắng sốt ruột kia cuối cùng cũng khiến Tể Tể nhận ra có gì đó không đúng, bé lập tức cảnh giác hẳn lên.
“Bị người xấu bắt đi rồi ư?”
Tuy rằng bé cảm thấy chuyện này không có khả năng, nhưng Tể Tể vẫn không chút do dự mà đi theo hai con búp bê vải đi ra cửa.
Đi đến cửa thang máy, Tể Tể ném một con búp bê vải trở về.
“Mày ở nhà đợi đi, nếu cha Minh Vương tỉnh lại, nhớ phải nói rõ với cha Minh Vương là Tể Tể ra ngoài rồi, nhưng sẽ nhanh chóng trở về thôi.”