Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 746:
Mặc Học Minh bị dọa nhảy dựng: “Ông nội!”
Ông cụ Mặc đá vào đùi ông ta một cái.
“Đồ vô dụng! Cút cho tao!”
Mặt Mặc Học Minh tái mét, run run rẩy rẩy bỏ chạy.
Ông cụ Mặc lau máu tươi bên khoé miệng, dùng ánh mắt âm tràn tàn nhẫn nhìn về hướng nhà họ Hoắc cư ngụ.
“Nhà họ Mặc tao nhiều đời đều ở trong Huyền môn, ngay cả là gia tộc đứng đầu Hoa Quốc chúng mày cũng phải quỳ lạy trước ngưỡng cửa nhà họ Mặc của tao!”
Nếu cứ ngoan cố chống cự, sẽ chết không có chỗ chôn thây.
Nghĩ đến đây, ông cụ Mặc bỗng nhiên cầm lấy di động, gọi điện cho con trai cả.
“Thiếu Huy, đã điều tra được trong vòng ba tháng gần đây nhà họ Hoắc có gì khác trước không?”
Mặc Thiếu Huy đang xem các tài liệu có liên quan tới nhà họ Hoắc, những tài liệu này ông ta đã từng xem qua không biết bao nhiêu lần, bắt đầu từ một năm trước, mãi cho tới khi người nhà họ Trương mắc bẫy tại câu lạc bộ Giai Lan, dường như mọi thứ đều đang nằm trong sự khống chế của ông ta.
Nhưng từ khi âm mưu của người nhà họ Trương bị vạch trần, nhà họ Hoắc đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của bọn họ.
“Cha, tạm thời vẫn chưa điều tra được gì, nhà họ Hoắc ngoại trừ có thêm hai đứa nhỏ, còn lại mọi thứ vẫn bình thường.”
Ông cụ Mặc nghĩ đến vật trang trí hình hồ ly vỡ vụn, biết phía bên Vu Tiêu đã bị loại bỏ.
Mà Bút Tiên ở bên kia đã một đi không trở về, phỏng chừng nó cũng không thành công.
Sắc mặt ông ta tràn đầy âm hiểm: “Hai đứa nhỏ đó, tìm cách để gặp được chúng.”
Mặc Thiếu Huy đáp lại một tiếng: “Con cũng đang có ý này, phía bên Vu Tiêu đã rút dây động rừng, nhưng Lục Hoài đã thành công tiếp cận được Hoắc Tư Thần, muốn gặp hai đứa nhỏ mà nhà họ Hoắc mới nhận nuôi hẳn là không khó.”
Giọng nói của ông cụ Mặc rất lạnh lùng: “Đừng sử dụng tới bất cứ loại thuật pháp gì, nếu sau lưng nhà họ Hoắc không có cao nhân tương trợ, Hứa Linh sẽ không ngã ngựa sớm như vậy.”
“Con biết rồi.”
Ngắt điện thoại, Mặc Thiếu Huy tự mình liên lạc với Lục Hoài.
Lục Hoài bị búp bê vải dọa sợ tới ngất xỉu lúc này cũng đã tỉnh lại, hiện giờ cậu bé đang dùng khuôn mặt chết lặng chơi cờ ca rô với năm con búp bê vải kia.
Đồng hồ trẻ em bỗng nhiên vang lên, hơn nữa còn là tiếng chuông đặc biệt kia, khuôn mặt nhỏ của Lục Hoài bỗng trở nên tái nhợt, đáy mắt không tự chủ được mà để lộ ra nỗi sợ hãi sâu sắc.
Điện thoại đã được kết nối, giọng nói dịu dàng của Mặc Thiếu Huy vang lên từ phía đầu dây bên kia.
“Tiểu Hoài, là chú hai đây.”
Lục Hoài sắc mặt tái nhợt, cắn chặt môi, khẽ ừ một tiếng.
Mặc Thiếu Huy dường như mỉm cười, giọng nói trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
“Cha cháu bị thương phải nằm bệnh viện, sao cháu không tới thăm vậy?”
Đôi tay gầy guộc của Lục Hoài từ từ siết chặt thành nắm đấm, giọng nói run rẩy không thể khống chế.
“Cháu... cháu… cháu đang ở cùng…”
Mặc Thiếu Huy tiếp lời: “Cháu đang ở cùng người nhà họ Hoắc sao?”
Lục Hoài theo vội phủ nhận theo bản năng: “Không phải.”
Mặc Thiếu Huy cười khẽ ra tiếng, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ, nhưng khi Lục Hoài nghe thấy thì dựng cả tóc gáy, nỗi sợ hãi trong mắt càng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí cậu bé còn không nhận ra mình đã siết chặt lòng bàn tay tới nỗi ngón tay đâm vào da thịt tới chảy cả máu.
“Vậy cháu đang ở cùng họ rồi, nói cho chú hai biết các cháu đang ở đâu, sinh nhật của cháu sắp tới rồi, chú hai đã chuẩn bị trước quà sinh nhật cho cháu, vừa hay mang qua đó tặng cho cháu luôn.”
Lục Hoài muốn từ chối, nhưng Mặc Thiếu Huy đã đọc địa chỉ.
“Chung cư Thuỷ Ngạn Hoa Lâm, số nhà 8, tầng 28 phải không? Nửa giờ sau chú hai sẽ tới đó.”
Hàm răng của Lục Hoài run lên cầm cập, cậu vội vàng phủ nhận.
“Không phải! Chúng cháu không đó! Không có! Chú hai, chú bận rộn như vậy, không cần tự mình tới đâu, cháu… cháu có thể tự tới lấy quà.”
Nói xong Lục Hoài vội vội vàng vàng nhặt đồng hồ trẻ em lên, nhưng càng lo lắng, tay của cậu bé càng run.
Khi còn nhỏ, Mặc Thiếu Huy đã chặt đứt chân của Đại Hoàng, cắt tai của Tiểu Hoàng, lột da rút gân con mèo hoa nhỏ được mẹ cậu nuôi suốt 10 năm ngay trước mặt cậu, hình ảnh máu me ấy đến giờ vẫn còn hiện rõ trước mắt.
Giờ khắc này cậu bé đã quên mất sự đặc biệt của Tể Tể, nhanh chóng lao ra khỏi phòng khách, chạy thẳng tới chỗ thang máy.
Cậu bé phải rời khỏi nơi này!
Cậu bé không thể để chú hai nhìn thấy Tể Tể.
Ông ta sẽ hại chết Tể Tể.
Năm con búp bê vả cùng nghiêng đầu, duỗi cổ mà nhìn, thậm chí còn có hai con tháo con ngươi của mình ra và dán vào cửa sổ sát đất để nhìn ra ngoài.
Cả năm đứa đều ngầm trao đổi với nhau.
“Bạn chơi cùng chúng ta chạy rồi, ông chủ còn chưa dậy, có muốn đuổi theo không?”
“Muốn, muốn, muốn! Bạn chơi cùng chúng ta quá yếu đuối, nếu như cậu ta chết rồi, chúng ta làm sao báo cáo kết quả công việc với ông chủ đây?”
Vì thế năm con búp bê vải ăn ý mà chia thành hai nhóm.
Ba đứa cố chen thân thể mềm mại của mình qua khe cửa để đuổi theo Lục Hoài, hai đứa còn lại nhanh chóng chạy lên tầng tìm Minh Vương.
Nhưng hai đứa này vừa chạy vừa nhường nhau.
Rốt cuộc khi Minh Vương mới tỉnh dậy thường cáu ngủ, ai đụng vào thì coi như người đó xui xẻo!