Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 745:
Ông cụ Mặc chịu đựng cơn đau như xé nát tim gan, mặt không đổi sắc nói: “Tất nhiên!”
Sau đó, ông ta ngồi thẳng lưng, tỏ ra chính trực và nghiêm nghị hiếm thấy.
“Chuyện khu nội trú số 2 của bệnh viện An Tân bị sập, hẳn là mọi người đều đã biết.”
Ông cụ nhà họ Tôn và ông cụ nhà họ Kỷ không nói lời nào, im lặng ngồi nghe.
Bạch Nam Khê lại kêu lên một tiếng: “Ông Mặc, không phải ngài định nói chuyện toà nội trí kia bị sập là có liên quan tới nhà họ Hoắc chứ? Mặc dù có liên quan tới nhà họ Hoắc, vậy cũng đâu có quan hệ gì tới chúng tôi?”
Ông cụ Mặc đập mạnh vào cái bàn bên cạnh, giọng nói nghiêm khắc lạ thường.
“Tất nhiên là bởi vì nhà họ Hoắc! Cũng đương nhiên là vì chúng ta có quan hệ mật thiết với nhau.”
Bạch Nam Khê chậm rãi ngồi thẳng người, dưới đáy mắt lộ ra sự châm chọc chẳng hề giấu giếm.
“Chứng cứ đâu? Lý do đâu?”
****2:
Ông cụ nhà họ Tôn và ông cụ nhà họ Kỷ đồng loạt nhíu mày: “Tập đoàn Hoắc Thị kia là của nhà họ Hoắc?”
Ông cụ Mặc gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Đúng! Những tin tức liên quan đều ở đây, mọi người có thể lấy qua xem thử.”
Ông cụ Mặc vừa mới dứt lời, Mặc Học Minh từ hành lang đi tới với ba tập tài liệu và lần lượt đưa cho ba người của nhóm ông cụ nhà họ Kỷ.
Ngay khi tài liệu được đưa đến trước mặt Bạch Nam Khê, Bạch Nam Khê đã trực tiếp đứng lên.
“Về tập văn kiện này, tôi cảm thấy không nhất thiết phải xem, bởi vì tôi không tin nhà họ Hoắc sẽ làm ra chuyện táng tận thiên lương như vậy!”
Không đợi ông cụ Mặc kịp nói gì, Bạch Nam Khê lại cười rộ lên.
“Đương nhiên, nếu là nhà họ Nghiêm, tôi sẽ tin tưởng 100%!”
Mặc Học Minh ném thẳng tập văn kịp xuống đất, tạo thành một tiếp “bịch” lớn: “Bạch Nam Khê, có phải cậu muốn chết không? Đây là nhà họ Mặc, không phải nơi cho cậu diễu võ giương oai!”
Bạch Nam Khê không thèm để ý, trào phúng mà nhìn ông ta.
“Thế thì sao, chẳng lẽ các người còn không cho tôi nói ra sự thật à? Hay vì sợ từ đường nhà họ Nghiêm xảy ra vấn đề, tai họa sẽ đổ ập vào nhà họ Mặc các người, cho nên mới chờ không nổi nữa mà lôi nhà họ Hoắc ra chịu tội thay cho các người?”
Mặc Học Minh đá một chân ra: “Bạch Nam Khê, cậu muốn chết đấy à!”
Bạch Nam Khê cười nhạo rồi lắc người né tránh, sau đó lập tức đá trả một cước vào đầu gối của Mặc Học Minh.
Một cước kia chẳng có chút kiêng dè nể nang gì, Mặc Học Minh đau đến nỗi hét thảm và quỳ rạp xuống đất.
Ông cụ nhà họ Kỷ lập tức chạy tới chắn trước mặt Bạch Nam Khê, còn ông cụ nhà họ Tôn thì vội vàng nhìn về phía ông cụ Mặc.
“Ông Mặc, Nam Khê tuổi trẻ nóng nảy, ngài cũng đừng chấp nhặt với cậu ấy.”
Trên mu bàn tay của ông cụ Mặc đã nổi đầy gân xanh, nhưng vẫn cố nín nhịn.
“Đương nhiên tôi sẽ không chấp nhặt với một tiểu bối làm gì, Học Minh tài không bằng người khác, là do nó xứng đáng bị như thế!”
Trên mặt Mặc Học Minh lộ rõ vẻ không dám tin mà nhìn về phía cha mình, trong mắt ông cụ Mặc chứa đầy vẻ lạnh lùng, cả người Mặc Học Minh run lên, vội vàng cúi đầu không dám nói thêm nửa lời.
Bạch Nam Khê thấy vậy, chậm rãi nhìn về phía ông cụ Mặc.
“Ông Mặc, hôm nay tôi tới đây là muốn nói với ngài một tiếng: Nhà họ Bạch chúng tôi từ nay về sau xin phép rút khỏi các gia tộc Huyền môn!”
Không để cho ông cụ Mặc có cơ hội lên tiếng, Bạch Nam Khê quay lại, khẽ gật đầu với hai ông cụ còn lại trong phòng, rồi xoay người sải bước rời khỏi phòng khách.
Ông cụ nhà họ Kỷ vừa thấy vậy, vội vàng mở miệng.
“Ông Mặc, tôi phải đi dạy cho thằng nhóc Nam Khê kia một trận! Nó cho rằng Huyền môn là nơi muốn vào thì vào muốn đi thì đi sao? Thật là không biết trời cao đất dày gì!”
Ông cụ nhà họ Kỷ nói xong, vô cùng lo lắng mà định đuổi theo Bạch Nam Khê.
Ông cụ nhà họ Tôn phải giữ ông ấy lại.
“Ông Mặc, rốt cuộc tình hình bên phía nhà họ Nghiêm thế nào? Tin tức về nhà máy hoá chất Trí Minh là thật sao? Nếu không chúng ta nghĩ cách, cứu Hứa Linh ra trước đã?”
Ngực ông cụ Mặc càng đau hơn.
Rõ ràng mỗi một câu nói của ông cụ nhà họ Tôn đều như đang nói đỡ cho nhà họ Nghiêm, nhưng ông ta lại cảm thấy mỗi một câu ấy chẳng khác gì một lưỡi dao cắm vào ngực mình.
Sau khi hiểu được thái độ của ba gia tộc còn lại, ông cụ Mặc hỏi câu cuối cùng.
“Cho nên, nếu phải đối đầu với nhà họ Hoắc, nhà họ Tôn các người tính tỏ thái độ như thế nào?”
Ông cụ nhà họ Tôn cười rộ lên.
“Còn có thể có thái độ gì chứ? Nhà họ Tôn chúng tôi cũng chẳng thân quen gì với nhà họ Hoắc, nhà chúng tôi cũng không biết gì.”
Ông cụ Mặc cuối cùng cũng có được chút an ủi.
“Được, tôi biết rồi, ông cầm tài liệu về mà xem đi, sau này nếu nhà họ Hoắc tới tìm nhà họ Tôn các người…”
Ông cụ nhà họ Tôn: “Tôi đã bảy, tám chục tuổi, tuổi cao mắt mờ rồi, thính lực cũng chẳng còn tốt, tôi có biết cái gì đâu.”
Ông cụ Mặc vừa lòng mà gật đầu, sau đó nhìn ông cụ nhà họ Tôn rời đi.
Chờ sau khi ông cụ nhà họ Tôn rời đi, ông ta đột nhiên phất tay, tách trà không trong phòng văng ra vỡ thành nhiều mảnh, mà ông ta cũng nhanh chóng phun ra một ngụm máu tươi.