Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 744:
Bạn nhỏ Lục Hoài: “... Vậy... Không thì chờ Tể Tể tỉnh lại, chú hỏi lại Tể Tể một chút?”
Minh Vương bỗng nhiên nghĩ đến khi Hoắc Tư Lâm đưa chìa khoá có nói, đây là căn hộ của Tể Tể.
Đã là căn hộ của Tể Tể, tất nhiên phải trang trí dựa theo sở thích của Tể Tể rồi.
Cho nên...
Minh Vương vừa khó chịu, vừa lập tức thỏa hiệp.
“Không sao đâu, màu sắc này cũng khá đẹp, bổn tọa cũng rất thích.”
Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”
Tuy rằng cậu bé mới chỉ có 8 tuổi, nhưng thật ra cậu bé không hề ngốc.
Chẳng qua Minh Vương vừa mới nói xong đã bế Tể Tể đi lên tầng, nên cậu bé cũng vội vàng chạy theo.
Cuối cùng, Minh Vương cũng đặt Tể Tể lên chiếc giường công chúa mềm mại trong phòng ngủ chính, rồi ông cũng nằm xuống.
“Lục Hoài, bổn tọa sẽ nghỉ ngơi cùng Tể Tể một lát, cháu cứ đi xuống phòng khác chơi một lát. Nếu thấy nhàm chán thì chỗ bổn tọa cũng có không ít đồ chơi, chúng nó có thể chơi cùng với cháu.”
Nói xong, Minh Vương búng tay một cái, năm con búp bê vải có kích thước tầm nửa mét với đủ mọi hình dáng khác nhau bỗng nhiên xuất hiện từ giữa không trung, rồi rơi xuống cạnh chân Lục Hoài.
Cùng lúc đó, bạn nhỏ Lục Hoài cũng bị Minh Vương dịch chuyển ra khỏi phòng ngủ chính ở tầng hai, tới thẳng phòng khách.
Năm con búp bê vải với đủ mọi phong cách kia rất tích cực, hai con biểu diễn màn để đá lên ngực mà đập, một con biển diễn trò ngắt đầu chặt tay, hai con còn lại thì chơi trò móc con ngươi ra của bản thân để chơi bắn bi.
Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”
Lạnh quá!
Hai con búp bê vải đang chơi bắn bi bỗng nhiên ngẩng đầu lên, rồi nhấc lên cẳng chân mềm như bông, lộc cộc đi đến bên người cậu bé.
Hai con búp bê vải bỗng bước tới kéo ống tay áo của cậu bé, chỉ chỉ vào cậu, rồi tự chỉ về phía mình, xong lại chỉ vào hai tròng mắt to như quả cầu pha lê đang lăn trên mặt đất.
Bạn nhỏ Lục Hoài đã lập tức hiểu ra ý của chúng nó.
Chúng nó đang yêu cầu cậu bé gia nhập vào trò chơi bắn bi với chúng nó.
Hai chân của bạn nhỏ Lục Hoài mềm nhũn, ngã phịch một cái xuống đất, không dậy nổi.
Hai con búp bê vải cũng thu nhỏ chiều cao và có kích thước bằng với cậu bé, rồi bắt chước cậu ngồi trên mặt đất, tiếp tục kéo tay cậu, chỉ vào mấy quả cầu pha lê trên đất.
Bạn nhỏ Lục Hoài nuốt nước miếng: “Tôi... Tôi cũng mệt rồi, tôi không chơi đâu... Tôi đi ngủ đây.”
Sợ còn chậm thêm một giây thì hai mắt mình sẽ bị kéo xuống để chơi trò bắn bi, bạn nhỏ Lục Hoài ngã ra sau, tưởng rằng sau đầu sẽ phát ra một tiếng phịch, kết quả khi cậu bé ngã xuống không chỉ không cảm thấy đau, mà toàn bộ phần lưng cùng đầu đều cảm thấy mềm như bông.
Lục Hoài quay lại và thấy một con búp bê vải không đầu đã biến thành một con búp bê có kích thước khoảng một mét rưỡi, lúc này cậu bé đang nằm trên người nó.
Con búp bê vải không đầu nọ giơ một bàn tay vải và cái đầu vải của mình lên, rồi nhìn chằm chằm vào cậu bé, nhếch khuôn miệng chỉ có viền đen của mình lên cười với cậu nhóc.
Sợi chỉ đen nọ bị đứt.
Búp bê vải không có miệng!
Bạn nhỏ Lục Hoài không chống đỡ nổi nữa, cuối cùng cũng ngất đi.
Trong khi phía Minh Vương cùng hai đứa bé đang say giấc nồng, năm gia tộc lớn của Huyền môn đều tề tựu tại nhà cũ của nhà họ Mặc.
Ông cụ Mặc trước đó hộc máu tới hôn mê bất tỉnh nay đã tỉnh lại, lúc này không hề thấy ông ta có chút khác thường nào.
Ông ta mặc một bộ đồ truyền thống, ngồi trên ghế thái sư nhìn bốn vị trí được xếp hai bên trái phải cùng những người đứng đầu của bốn gia tộc Huyền môn còn lại.
Bởi vì Nghiêm Hứa Linh đã bị bắt, nhà họ Nghiêm còn đang dính líu tới vụ án gia đình ba người Lý Chính Thanh và nhà máy hoá chất Trí Minh, nên vị trí của nhà họ Nghiêm trống không.
Ba đại diện của ba gia tộc còn lại chia ra ngồi hai bên, những người đại diện của các gia tộc còn lại cũng đều còn trẻ, người trẻ nhất năm nay mới ngoài hai mươi, ăn mặc rất thời thượng.
Người này khoác một chiếc áo khoác da, tóc tẩy trắng nhuộm vài sợi tím, thoạt trông thật lạc lõng trong phòng khách uy nghi và trang trọng.
Hai người đứng đầu của nhà họ Tôn và nhà họ Kỳ liếc mắt nhìn nhau, rồi nhanh chóng quay đi, như thể họ không hề nhìn thấy gì.
Ông cụ Mặc nhìn người kia, khẽ nhíu mày.
“Trần Kiến Đào đâu?”
Bạch Nam Khê lười biếng đáp lại một câu: “Chắc là đi làm nhiệm vụ ở đâu đó rồi, dù sau chú của tôi cũng nói, nhà họ Trần chỉ còn lại một mình chú ấy, nhưng chú ấy cũng sớm muốn rời khỏi năm gia tộc lớn Huyền môn, các người lại không đồng ý, đành phải đẩy tôi tới thay.”
Đôi mắt vẩn đục của ông cụ Mặc xẹt qua một tia hung ác, rồi lại nhanh chóng che lấp đi.
Dùng bộ phận đặc biệt để trấn áp ông ta sao?
Nếu nhà họ Mặc của bọn họ mà sợ bộ phận đặc biệt, lúc trước đã không tới phiên Trần Kiến Đào làm đội trưởng của bộ phận đặc biệt rồi.
Hết lòng mà chẳng được báo đáp, nhà họ Mặc bọn họ cũng không để vào mắt.
Đúng lúc ấy, ông cụ nhà họ Tôn cùng ông cụ nhà họ Kỷ cùng lên tiếng: “Hội nghị Huyền môn thường niên còn chưa tới, sao ông Mặc đã tập hợp chúng tôi lại rồi, có chuyện gì quan trọng muốn nói sao?”