Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 750
Nhưng mà Tể Tể đói rồi!
Hơn nữa bé cũng không thích ngồi bên cạnh ông chú kia!
Trên đường đi, ông chú kia hình như không muốn để anh Lục Hoài tiếp xúc với bé, cho nên còn bảo anh Lục Hoài ngồi ở ghế phụ.
Anh Lục Hoài mới có 8 tuổi, cô giáo ở trường mầm non có nói, người chưa đủ 18 tuổi không được ngồi ở ghế phụ, không an toàn.
Nhưng ông chú này lại không thèm để ý tới sự an toàn của anh Lục Hoài, cho nên bé càng không thích ông chú này.
Ông chú đáng ghét này còn tỏ vẻ vô cùng nhiệt tình mà lôi kéo hai bạn nhỏ đi ăn.
Đôi mắt đen láy to tròn của Tể Tể xoay chuyển, nảy ra ý đồ xấu xa.
Bé phải ăn sập ví của ông chú này mới thôi!
Trong lòng Lục Hoài nóng như lửa đốt, bởi vì Tể Tể chính là một cục thịt mũm mĩm, vừa ngồi xuống ghế dường như chỉ còn lộ ra mỗi đỉnh đầu cùng đôi mắt to đen láy, còn toàn bộ phần mũi đổ xuống đều bị mặt bàn che khuất, trông quá nhỏ bé.
Cậu bé cũng vô thức coi Tể Tể thành một đứa bé mới ba tuổi rưỡi bình thường, Lục Hoài né tránh Mặc Thiếu Huy, không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Tể Tể.
Ấy vậy mà Tể Tể trước giờ vẫn luôn thông minh bây giờ như thể hoá ngốc.
Nhìn thấy ánh mắt của cậu bé, nhưng cũng chỉ tròn mắt nhìn lại, còn chớp chớp mắt hỏi ngây ngô.
“Anh Lục Hoài, có phải anh đói lắm, đói lắm rồi hay không?”
Bạn nhỏ Lục Hoài: “Tể Tể, em...”
Mặc Thiếu Huy cười nhạt, nói: “Yên tâm đi, chú nhất định sẽ để Tể Tể ăn no.”
Hai mắt của Tể Tể càng sáng hơn: “Nhất định có thể để cho Tể Tể ăn no sao?”
Mặc Thiếu Huy cười nhạo, đáy mắt lộ rõ sự châm chọc.
Đây là đứa nhỏ được nhà họ Hoắc nhận nuôi ư?
Chẳng lẽ ngày thường đứa nhóc này ăn không đủ no?
Chẳng phải Hoắc Trầm Lệnh vô cùng yêu thích đứa nhỏ này sao, đến nỗi ba đứa con trai ruột đều phải xếp sau nó mà?
Quả nhiên những gì tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật, cho dù lời đồn đãi có hay đến đâu, thực tế vẫn khác xa một trời một vực.
Cái gọi là nhận nuôi, cái gọi là yêu thương, cái gọi là con gái duy nhất, thật ra đều chỉ là chiêu trò lừa đảo thu phục lòng người của Hoắc Trầm Lệnh thôi phải không?
Nghĩ đến đây, Mặc Thiếu Huy càng cười ôn hòa hơn.
“Đương nhiên! Nếu chú đã mời khách, có lý nào lại để cho cô khách nhỏ Tể Tể của chú ăn không no chứ?”
Tể Tể gật đầu: “Được ạ, cảm ơn chú.”
Lục Hoài: “...”
Lục Hoài lo đến độ đầu sắp bốc khói rồi.
Có cùng chung sự lo lắng giống cậu bé lúc này còn có bốn con búp bê vải trong túi quần của Tể Tể nữa.
Chẳng qua chúng e ngại sức mạnh của đại nhân nhỏ, nên không có sự cho phép của đại nhân nhỏ, chúng căn bản không dám tự ý bò ra khỏi túi quần, chỉ có thể không ngừng nhảy nhót bên trong, cố gắng thu hút sự chú ý của đại nhân nhỏ, hy vọng đại nhân nhỏ có thể lập tức về nhà.
Tể Tể thì sao?
Điểm tâm ngọt vừa được mang lên, bé đã bắt đầu ăn ngay.
Cho dù ghế dựa không đủ cao, vẫn không cản trở được việc ăn uống của bé.
Bởi vì Mặc Thiếu Huy đã dặn dò nên đồ ăn được mang lên rất nhanh.
Tể Tể giải quyết xong hai bàn điểm tâm ngọt, đồ ăn cũng được mang lên.
Vì thế Tể Tể bắt đầu toàn tâm toàn ý ăn cơm.
Bé ăn rất nhanh, gần như chưa đầu ba giây đã đánh bay một đĩa thức ăn rồi.
Tốc độ đó... trực tiếp làm Mạc Thiếu Huy nhìn tới ngây ngẩn.
Không đúng, một đứa trẻ mới có ba tuổi rưỡi sao có thể ăn được nhiều như vậy?
Hơn nữa tốc độ ăn sao nhanh được như thế?
Ấy vậy mà đứa trẻ trước mắt ông ta lại làm được điều đó.
Ba người một lớn hai nhỏ, ông ta gọi tám món ăn, tất cả đều là những món ăn nổi tiếng của nhà hàng này, tuy khẩu phần hơi ít nhưng chất lượng rất ngon, nguyên liệu nấu ăn cũng là loại tươi mới được đưa tới từ sáng sớm, hương vị tươi ngon, giá cả cũng vô cùng đắt đỏ.
Kết quả còn chưa tới ba phút, toàn bộ đã bị xử lý sạch sẽ.
Mặc Thiếu Huy: “...”
Đôi bàn tay mũm mĩm của Tể Tể đang chộp lấy mép bàn để lấy thêm thức ăn, nhưng không còn nữa.
Tể Tể sửng sốt, vô thức liếm miệng, nghiêng đầu nhìn về phía Mặc Thiếu Huy, sau đó chớp chớp đôi mắt to.
“Chú ơi, có còn nữa không ạ?”
Đi kèm với lời này chính là những tiếng kêu ùng ục ùng ục vang lên từ chiếc bụng nhỏ của Tể Tể.
Mặc Thiếu Huy mím môi, cười nhạt, gật đầu.
“Có, còn có rất nhiều, Tể Tể cứ ăn đi, chú sẽ đi vào trong bếp giục họ nhanh chóng đưa đồ ăn lên cho cháu.”
Tể Tể cười, đôi mắt cong cong: “Cảm ơn chú.”
Mặc Thiếu Huy đứng lên, sải bước đi ra ngoài, rất nhanh đã đi tới hành lang bên ngoài.
Thư ký Trần Tinh đã đợi sẵn ở đó, ngay khi thấy ông ta bước ra, tên này vội vàng chạy tới chào đón.
“Ông chủ, làm sao vậy?”
Mặc Thiếu Huy lạnh lùng nói: “Bao toàn bộ nhà hàng này, bảo phía bên nhà bếp đem tất cả những nguyên liệu nấu chín rồi đưa tới phòng riêng đi.”
Trần Tinh kinh ngạc đến ngây người: “Toàn bộ nguyên liệu sao?”
Mặc Thiếu Huy ừ một tiếng: “Hương vị phải ngon, hơn nữa phải xử lý thật sạch sẽ, dù sao cũng là cho đứa trẻ ba tuổi rưỡi ăn, dạ dày của trẻ con yếu, đồ ăn không sạch sẽ dễ sinh bệnh.”
Trần Tinh: “Vâng, tôi đã hiểu, tôi sẽ lập tức bảo họ không cần rửa đồ quá sạch sẽ.”