Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 741:
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn: “Cha, bà nội có khỏe không?”
Lục Hoài: “... Ngài Hoắc.”
Hoắc Trầm Lệnh bước tới, tuy rằng ông nhìn qua rất nhanh, nhưng lại rất cẩn thận quan sát từng đứa nhỏ một lượt, khi tầm mắt ông lướt qua mắt cá chân của Lục Hoài, Hoắc Trầm Lệnh còn nhẹ nhàng gật đầu, rồi mới giải thích.
“Trước mắt bà nội các con vẫn còn nằm trong phòng ICU để quan sát, nhưng chú Cố của các con cũng đang ở đó, yên tâm đi.”
Mấy anh em nhà họ Hoắc thoáng yên tâm, xong lại không chờ nổi mà muốn đi thăm bà nội.
Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên hỏi bọn họ: “Tể Tể đâu?”
Minh Vương ôm Tể Tể đang ngủ, mới vừa xuống xe.
“Tể Tể ngủ rồi.”
Từ khi Hoắc Trầm Lệnh biết được tuy toà nhà kia sụp đổ, nhưng lại chẳng có một người nào phải bỏ mạng, ông vẫn luôn quan tâm tới chuyện này.
Trong tình huống như vậy, không thể không có bất cứ bệnh nhân hay nhân viên nào toàn mạng cả, trừ khi là có người giúp đỡ.
Ngay khi nhìn thấy Tể Tể, sắc mặt của Hoắc Trầm Lệnh đã lập tức trầm xuống.
“Tể Tể bị thương rồi.”
Minh Vương cũng không giấu giếm, đối mặt với người cha nuôi tại nhân gian vẫn luôn quan tâm chăm sóc con gái mình, ông cũng hiếm khi hoà hoãn được như thế.
“Đúng là con bé có bị thương, nhưng cũng ăn được không ít quỷ hồn, lúc này đang trong quá trình tiêu hoá và bình phục, nên nó ngủ hơi sâu thôi.”
Minh Vương nói xong, giương mắt nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh một lúc, rồi mỉm cười.
“Ha! Tể Tể tìm cha nuôi cho mình kiểu gì thế này, tai hoạ trên người trông chẳng khác nào âm hồn dưới Địa Phủ, cuồn cuộn không ngừng!”
Mấy bạn nhỏ nhà họ Hoắc đồng loạt nhíu mày.
Hoắc Tư Cẩn lên tiếng trước: “Chú Minh, cha cháu làm sao thế?”
Minh Vương vô cùng buồn ngủ, dù sao ông cũng đang bị thương nặng, cần phải tĩnh dưỡng.
“Cũng không có chuyện gì to tát cả, chẳng qua có người thương nhớ mạng của cha cháu thôi!”
Các bạn nhỏ nhà họ Hoắc: “...”
Thế này mà còn bảo không có chuyện gì to tát ư?
Minh Vương hướng về phía không trung, phất nhẹ tay một cái, ba đứa quỷ nhỏ vẫn luôn bám theo người ba anh em Hoắc Tư Cẩn bỗng nhiên xuất hiện ở giữa không trung.
Ba đứa quỷ nhỏ vừa nhìn thấy Minh Vương đã sợ tới mức lập tức biến thành ba luồng âm khí dày đặc, không nhịn được mà run như cầy sấy, miệng than khóc ỉ ôi.
Nhìn thấy ba đứa quỷ nhỏ này khóc lóc, trong đầu Minh Vương lại tràn ngập hình ảnh khi con gái cưng chưa biết nói chỉ biết khóc hu hu oa oa suốt ngày.
Vì là con gái ruột của mình cho nên ông chỉ đành nghĩ đủ mọi trò để dỗ con bé!
Lúc ấy Minh Vương sắp trọc đầu tới nơi!
Ba đứa quỷ nhỏ này đều đã gần 200 tuổi, thế mà vẫn còn khóc hu hu!
Chỉ trong vòng nửa giây, Minh Vương lập tức nổi khùng.
“Còn khóc nữa là bổn tọa sẽ trực tiếp cho tụi mày làm súc vật vạn năm!”
Ba đứa quỷ nhỏ đang khóc hu hu: “... A! Hả! Hà!”
****0:
Xung quanh trở nên cực kỳ yên tĩnh, dưới sự vo cuộn nhẹ nhàng của Minh Vương, ba đứa quỷ nhỏ lập tức biến thành ba quả bóng nhỏ màu đen có kích thước bằng quân cờ, sau đó ông thản nhiên nhét ba đứa nó vào trong túi áo vest của Hoắc Trầm Lệnh.
Rõ ràng là ba quả bóng tròn xoe màu đen, như sau khi được nhét vào, túi áo vest của Hoắc Trầm Lệnh vẫn phẳng mượt như cũ, chẳng thể nhìn ra chút dấu vết nào của ba đứa quỷ nhỏ.
Làm xong hết thảy, Minh Vương mới lười nhác lên tiếng.
“Có ba đứa quỷ nhỏ này chắn tai vạ, chỉ cần đối phương không muốn đồng quy vu tận với ông, ông sẽ không chết được đâu!”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Tuy rằng giọng điệu của Minh Vương nghe rất gợi đòn, nhưng Hoắc Trầm Lệnh vẫn nghiêm túc nhìn ông ấy, sau đó nói lời cảm ơn.
“Cảm ơn!”
Minh Vương dường như không có thói quen nhận lời cảm ơn, khi nghe được tiếng cảm ơn của Hoắc Trầm Lệnh, Minh Vương có hơi khó chịu mà liếc nhìn Hoắc Trầm Lệnh một cái.
“Không cần cảm ơn, bổn tọa chỉ không muốn Tể Tể lại tốn công tốn sức tìm một người cha nuôi khác ở nhân gian thôi!”
Bờ môi mỏng của Hoắc Trầm Lệnh giật giật, sự chú ý lại lần nữa chuyển tới người của Tể Tể.
“Khi nào Tể Tể mới đỡ hơn?”
Mấy anh em nhà họ Hoắc cùng Lục Hoài vừa nghe thấy lời này cũng đồng loạt nhìn về phía Minh Vương.
Minh Vương cũng đang phát sầu đây.
Rốt cuộc, tuy ông đã tự mình tới đây, nhưng vết thương của ông còn nặng hơn Tể Tể, liên tục trải qua quá trình dưỡng thương rồi lại bị thương.
Điều xấu hổ nhất là bây giờ sức mạnh của ông còn không bằng Tể Tể.
Về phần khi nào Tể Tể có thể khỏi hẳn, ông cũng không thể xác định được
“Không xác định.”
Hoắc Trầm Lệnh và những người khác không khỏi nhíu mày: “Tới ngài cũng không thể xác định ư?”
Minh Vương nghẹn một chút, nhưng vì chuyện có liên quan tới con gái cưng, nên ông cố đèn nén sự tức giận trong lòng.
“Đúng thế! Bổn tọa cũng không thể xác định, bởi vì vết thương của Tể Tể quá nặng, Mặc dù âm khí hấp thụ trước đó có thể nuôi dưỡng và chữa lành cho con bé, nhưng cũng chỉ ở một mức độ giới hạn mà thôi.”
Tuy ở Địa Phủ có nhiều âm khí hơn, nhưng không phải âm khí nào của Địa Phủ cũng tuỳ tiện ăn được.
Rốt cuộc âm khí cũng chính là chất dinh dưỡng của cư dân tại Địa Phủ, nếu đều bị Tể Tể ăn hết, vậy những cư dân còn lại của Địa Phủ phải làm sao, hồn phi phách tán hết à?