Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 740:

Giang Lâm bất ngờ: “Ông chủ, chúng ta cứ để cho bọn họ chọn thời gian và địa điểm sao?”

Hoắc Trầm Lệnh nghĩ đến nhà họ Mặc sau lưng tập đoàn Hồng Dã, đáy mắt lộ ra vô vàn lệ khí.

“Ừ!”

Ông muốn nhìn thử xem, nhà họ Mặc còn có chiêu gì có thể tung ra nữa!

Khu nội trú thứ hai của bệnh viện An Tân bỗng nhiên đổ sập, còn liên luỵ tới ông nội Hoắc, lúc này giám đốc của tập đoàn Hồng Dã lại đột nhiên muốn gặp mặt ông để nói chuyện, trong khi đó giữa tập đoàn Hoắc Thị nhà bọn họ với tập đoàn Hồng Dã gần như chẳng hề có quan hệ kinh doanh gì cả, họ chỉ gặp nhau tại buổi tiệc từ thiện mỗi năm một lần mà thôi.

Gặp mặt nói chuyện gì, có thể tưởng tượng ra được.

Vừa ngắt điện thoại, Hoắc Trầm Lệnh dựa vào vách tường hít thở một hồi lâu, chỉ khi đôi chân lấy lại sức ông mới chậm rãi đứng vững lần nữa.

Lắc lắc đầu, nhìn về bốn phía, lúc này ông mới nhận ra, không biết mình đã tới bãi đỗ xe của bệnh viện số 1 từ khi nào.

Làm thế nào để tới được đây, ông đã quên sạch.

Rốt cuộc lúc ấy trong đầu ông chỉ có sự an toàn của bọn nhỏ, làm gì còn tâm tư mà nghĩ đến chuyện khác chứ?

Sau khi đứng thẳng người, Hoắc Trầm Lệnh lại đợi thêm một lúc nữa rồi mới cất bước đi về phía cổng lớn của bệnh viện số 1.

Ông muốn gặp tất cả bọn nhỏ của nhà họ Hoắc càng sớm càng tốt.

Chỉ có tận mắt nhìn thấy bọn nhỏ tới, ông mới có thể thật sự yên tâm.

Kết quả chưa đi được mấy bước, Giang Lâm lại gọi điện thoại tới.

“Ông chủ, phía bên tập đoàn Hồng Dã đã trả lời, thời gian và địa điểm cụ thể tôi đã gửi qua WeChat cho ngài rồi.”

“Được.”

Kết thúc trò chuyện, Hoắc Trầm Lệnh click mở WeChat ra, thấy thời gian và địa điểm do phía tập đoàn Hồng Dã quyết định.

【 Chiều nay 3 giờ rưỡi, phòng riêng 888, câu lạc bộ Giai Lan. 】

Câu lạc bộ Giai Lan không phải câu lạc bộ nổi bật trong số vô vàn câu lạc bộ ở thủ đô này, sở dĩ Hoắc Trầm Lệnh biết đến câu lạc bộ này là vì một năm trước, tiệc sinh nhật của ông cụ Trương – cha vợ ông được tổ chức tại đó.

Một năm trước?

Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên nghĩ đến lần đầu tiên Trương Tinh ám chỉ cô ta thích ông.

Khi đó vợ ông đang ở trong phòng riêng, còn ông thì ra ngoài nghe điện thoại, chỉ một lát sau Trương Tinh cũng đi ra theo.

Khi nhìn thấy cô ta thì ông có gật đầu nhẹ một cái rồi đi xa thêm một chút, không ngờ Trương Tinh vẫn đi theo ông.

Dường như cô ta đã uống khá nhiều rượu, khi đi đường có hơi lảo đảo, sau đó đâm sầm vào lòng ông.

Lúc ấy mặt ông đen như đáy nồi, nếu không phải suy xét tới việc Trương Tinh là em gái ruột của vợ mình, ông sẽ không chút do dự mà né tránh.

Ông giữ lấy cánh tay của Trương Tinh, để cô ta đứng tựa người vào vách tường, nhưng Trương Tinh lại chẳng biết xấu hổ mà bỗng nhiên ngẩng đầu lên muốn hôn ông.

Không thể nhịn được nữa, ông trực tiếp đẩy người ra, Trương Tinh đã ngã trên mặt đất.

Người vợ Trương Ninh của ông lúc đó vừa vặn đi ra, cũng vừa khéo nhìn thấy một màn như vậy.

Đến bây giờ ông vẫn còn nhớ rõ ánh mắt của vợ ngày đó.

Có kinh ngạc, có khó hiểu, thậm chí còn có rất nhiều cảm xúc phức tạp, chỉ duy nhất không có cảm xúc bất mãn với ông.

Ánh mắt đó khiến ông vô cùng hài lòng.

“Tiểu Ninh, anh...”

Vợ nhìn về phía ông, nhẹ nhàng mỉm cười.

“Trầm Lệnh, chúng ta về nhà hãy nói sau, Tiểu Tinh uống say rồi, em đưa em ấy vào trong trước.”

Cuối cùng ông vẫn không nói với vợ rằng Trương Tinh muốn cướp chồng của chị mình.

Ông biết tới tận lúc ấy vợ ông vẫn nghĩ là gia đình của cô ấy liên lụy tới ông, nếu ông nói cho vợ biết tâm tư của Trương Tinh, sẽ chỉ khiến vợ ông càng thêm hổ thẹn và xấu hổ mà thôi.

Một ngày nọ, tại trang viên nhà họ Hoắc, Trương Tinh có đối mặt với ông để nói lời xin lỗi, cô ta nói do tối hôm đó uống quá nhiều.

Ông gật đầu vô cảm, coi như là đồng tình với câu xin lỗi của cô ta.

Từ đó trở về sau, chỉ cần Trương Tinh đến trang viên, cho dù ông có đang ở nhà cũng sẽ không ra khỏi phòng sách.

Không biết có phải vợ ông đã phát hiện ra vấn đề hay không, chỉ là sau này, tần suất Trương Tinh một mình tới trang viên cũng giảm dần.

Bây giờ nghĩ lại, thì ra ngay từ lúc ấy, kế hoạch của nhà họ Trương đã bắt đầu.

Câu lạc bộ Giai Lan!

Hoắc Trầm Lệnh nắm chặt di động trong tay, tiếp tục đi về phía cổng lớn của bệnh viện.

Trước khi tới câu lạc bộ Giai Lan, ông phải trông thấy tất cả bọn nhỏ trước.

Hoắc Trầm Lệnh vừa đến cổng lớn của bệnh viện, nhóm của Hoắc Tư Lâm cũng đã lái xe tới.

Tể Tể bị thương nặng cần phải tĩnh dưỡng để hồi phục cũng đã nặng nề chìm vào giấc ngủ, lúc này bé đang được Minh Vương ôm trong lòng.

Hoắc Tư Thần vừa nhìn thấy cha ruột, vội vàng đẩy cửa xuống xe.

Cuối cùng cậu nhóc cũng có thể rời khỏi hầm băng mà trở về nhân gian rồi.

“Cha!”

Hoắc Trầm Lệnh bước nhanh vài bước, nhẹ nhàng sờ đầu con trai nhỏ, sau đó ngước mắt nhìn qua.

Mấy người Hoắc Tư Lâm cũng lần lượt xuống xe, vì trên đùi Lục Hoài còn bó thạch cao, cho nên Hoắc Tư Lâm vẫn luôn đỡ cậu bé.

Hoắc Tư Lâm và nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Chú ba, bà nội thế nào rồi?”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free