Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 742:
Tất nhiên là không thể!
Bạn nhỏ Lục Hoài dường như nghĩ đến cái gì đó, nhanh chóng lên tiếng.
“Chú Minh, cháu còn biết một nơi có âm khí, còn là âm khí vô cùng dày đặc.”
Minh Vương âm thầm nhìn qua phía cậu bé: “Cháu biết ư?”
Khi chạm phải ánh mắt âm u lạnh lùng của Minh Vương, bạn nhỏ Lục Hoài hơi run lên, nhưng lại không để mình trốn tránh ánh mắt của đối phương.
“Đúng vậy, cháu biết.”
Minh Vương mỉm cười.
“Được, chờ Tể Tể ngủ thêm một lát, khi con bé tỉnh dậy, cháu hãy đưa bổn tọa cùng Tể Tể tới đó.”
Bạn nhỏ Lục Hoài gật đầu thật mạnh: “Nhất định!”
Hoắc Trầm Lệnh vội lên tiếng: “Đến lúc đó tôi cũng sẽ đi cùng!”
Mấy anh em nhà họ Hoắc: “Còn có bọn con nữa!”
Bạn nhỏ Lục Hoài còn chưa kịp giải thích nơi đó không tiện tới nhiều người, di động của Hoắc Trầm Lệnh lại vang lên lần nữa, là anh cả Hoắc Trầm Huy gọi tới.
“Anh, mẹ sao rồi?”
Hoắc Trầm Huy đang ở ngay bên ngoài phòng ICU, giọng nói của ông ấy lúc này đã bình thản hơn rất nhiều.
“Trầm Lệnh, mẹ tỉnh rồi.”
“Vậy thì tốt rồi, Tư Lâm và bọn nhỏ đang ở dưới này, em sẽ bảo bọn nhỏ lên trên ngay.”
“Được.”
Cúp điện thoại, Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía Hoắc Tư Lâm và những bạn nhỏ khác.
“Bà nội các con đã tỉnh, mấy đứa nhanh lên thăm bà đi, chú ý đừng gây ồn để bà nội còn nghỉ ngơi.”
Mấy anh em Hoắc Tư Lâm vội gật đầu: “Con biết rồi, chú ba (cha).”
Hoắc Tư Cẩn bỗng nhiên mở miệng: “Cha, con đi cùng cha nhé.”
Biết con trai cả lo lắng cho mình, trong lòng Hoắc Trầm Lệnh không khỏi ấm áp, ông thản nhiên mỉm cười rồi lắc đầu.
“Không cần đâu, chú Minh của các con đã nói cha sẽ không chết được, đừng lo lắng, thay cha chăm sóc cho bà nội, sau đó đến giờ đi học thì cứ đi học đi!”
Nói tới đây, ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên trở nên bén nhọn, nhìn thẳng vào Hoắc Tư Tước tự tiện nghỉ học.
“Tư Tước, buổi tối về cha sẽ tự mình kiểm tra đơn tự kiểm điểm của con! Ít nhất là 5000 chữ, biết chưa?”
Trùm trường Hoắc Tư Tước lập tức lúng túng: “... Biết rồi ạ.”
Sau khi chào hỏi với Minh Vương đôi câu, Hoắc Trầm Lệnh lần nữa quay lại bãi đỗ xe, lái xe tới câu lạc bộ Giai Lan.
Phía bên bệnh viện, Hoắc Tư Lâm nhìn Minh Vương đang bế Tể Tể trong lòng.
“Chú Minh, chú có lên trên cùng chúng cháu không?”
Minh Vương thản nhiên cười một tiếng: “Bà nội các cháu còn đang ở trong phòng ICU đấy, bổn tọa mà lên đó có thể trực tiếp đưa bà ấy xuống Địa Phủ báo tên luôn.”
Nếu cơ thể của đối phương khỏe mạnh thì còn đỡ, nhưng lúc này bà nội Hoắc đã bước một chân vào quỷ môn quan rồi, ông mà lên đó, chỉ sợ chân còn lại của bà ấy cũng bước vào quỷ môn quan nốt.
Hoắc Tư Lâm xấu hổ.
Lúc này Hoắc Tư Thần vẫn luôn trốn sau lưng anh cả và anh hai bỗng nhiên đặt ra một câu hỏi.
“Chú Minh, vậy... chú đã ở cùng chúng cháu lâu như thế, cũng có thể đưa chúng cháu xuống Địa Phủ báo tên sao?”
Minh Vương vui vẻ.
“Nếu cháu muốn tới Địa Phủ báo tên, lúc nào bổn tọa cũng có thể sắp xếp được.”
Hoắc Tư Thần: “...”
Hoắc Tư Cẩn kéo tay áo của em trai ngốc nghếch nhà mình, bảo cậu nhóc đi vào trong trước, sau đó quay sang giải thích với Minh Vương,
“Chú Minh, thật ngại quá, Tư Thần còn nhỏ, trẻ con hay hiếu kỳ lắm.”
Minh Vương mỉm cười nhẹ và gật đầu.
“Lên đi, lên đi.”
Hoắc Tư Tước và nhóc cương thi Tương Tư Hoành bỗng nhiên nhìn chằm chằm Minh Vương: “Chú Minh, thế chú và Tể Tể thì sao? Cứ đứng ở chỗ này chờ chúng cháu sao?”
Minh Vương không chút do dự mà lắc đầu: “Đương nhiên không phải! Bổn tọa sẽ đưa Tể Tể và Lục Hoài về nhà.”
Hoắc Tư Lâm và các bạn nhỏ còn lại đồng thời đưa ra một câu hỏi: “Ý của chú Minh là về…”
Minh Vương thấy mấy đứa nhỏ đều vô cùng căng thẳng, bèn cười rộ lên.
“Yên tâm, bổn tọa về nhà ở nhân gian!”
Hoắc Tư Thần khiếp sợ: “Chú Minh, ở nhân gian mà chú cũng có nhà sao?”
Minh Vương: “... Chỉ cần bổn tọa muốn, khắp nhân gian nơi nào cũng có nhà của bổn tọa!”
Hoắc Tư Thần: “...”
Hoắc Tư Thần bị hai anh em Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước liên thủ kéo đi.
Hoắc Tư Lâm nắm tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành, dò hỏi vị trí cụ thể: “Chú Minh, chú có thể gửi địa chỉ cụ thể cho cháu không? Chờ thăm bà nội xong chúng cháu sẽ qua đó tìm Tể Tể.”
Minh Vương ậm ờ: “Tạm thời còn chưa xác định được ở đâu, chờ bổn tọa chọn xong sẽ nói lại cho các cháu.”
Hoắc Tư Lâm: “...”
Đầu óc Hoắc Tư Lâm nhanh chóng xoay chuyển, vội lấy ra một chiếc chìa khoá từ trong túi quần bỏ vào bàn tay của bạn nhỏ Lục Hoài đứng bên cạnh.
“Chú Minh, nếu không chú cứ tới căn hộ của Tể Tể mà ở trước, nơi đó cách trường mẫu giáo của Tể Tể cũng gần, sau khi Tể Tể hồi phục vết thương chú cũng có thể trực tiếp đưa em ấy tới trường mẫu giáo, cũng rất tiện, địa chỉ cụ thể… lát nữa cháu sẽ gửi qua di động cho chú.”
Không đợi Minh Vương cự tuyệt, Hoắc Tư Lâm đã nhét di động của mình vào tay bạn nhỏ Lục Hoài, rồi nắm tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhanh chóng chạy đi.
Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”
Minh Vương cúi đầu liếc nhìn cậu bé một cái: “Cậu ta đã cho thì cháu cứ cầm đi, cùng lắm thì khi quay về bổn tọa sẽ cấp cho mỗi người chúng nó một ngôi nhà tại Địa Phủ là được.”