Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 737:

Người nọ sâu hơn người kia, người nọ tối hơn người kia, người nọ… âm khí nồng đậm hơn người kia.

Nhưng ngoài miệng thì ai nấy cũng kêu lên rất chân thành.

“Vương, trăm triệu lần không thể!”

Minh Vương nở nụ cười thâm sâu khó lường: “Lấy chu kỳ một tháng, mỗi một tháng Thập điện Diêm Quân các người lại cử một người ra làm chủ và cai quản Địa Phủ, sau 10 tháng, ai xử lý công việc nhanh nhất và tốt nhất, ai có thể tìm ra bản thể của Chim Chín Đầu và áp giải tới Tây Nam Cửu U, ai có được nhiều ánh công đức nhất, bổn tọa sẽ để người đó giữ chức chủ nhân của Địa Phủ trong nhiệm kỳ ba năm liên tiếp!”

Thập điện Diêm Quân: “...”

Địa Phủ còn có chuyện tốt như vậy sao?

Thập điện Diêm Quân cảm thấy Vương đang nói đùa với bọn họ.

“Vương, thế này... Chủ nhân của Địa Phủ chứ có phải làm người đại diện đâu? Suy cho cùng Sổ Sinh Tử cũng chỉ nhận một vị chủ nhân duy nhất mà thôi.”

Đôi mắt đen của Minh Vương trở nên thâm trầm: “Bổn tọa nói được thì tất nhiên là được!”

Không đợi Thập điện Diêm Quân nói tiếp, Minh Vương đã triệu hồi Sổ Sinh Tử ra.

Không chỉ triệu hồi Sổ Sinh Tử, thậm chí ông còn đặt hẳn Sổ Sinh Tử trên bàn trong sảnh chính của Điện Diêm Vương, Bút Phán Quan cũng rơi xuống giá đựng bút ở bên cạnh.

Minh Vương cười nhạt một tiếng: “Các người có thể thử xem, thử xem có thể hạ bút trên Sổ Sinh Tử, một nét định sống chết hay không!

Thập điện Diêm Quân: “...”

Có một vị Diêm Quân có lòng muốn tranh đoạt vương vị đã nhanh chóng bước tới, vị này biết muốn hạ bút trên Sổ Sinh Tử trước tiên phải viết tên mình ra trước, vì thế đối phương đã nhanh chóng viết tên mình lên sổ.

Khi tên của vị này đã xuất hiện trên giấy, lúc này Thập điện Diêm Quân mới thực sự tin, Vương của bọn họ muốn bọn họ thử tiếp quản ngôi vị chủ nhân của Địa Phủ.

Vậy còn chờ gì nữa?

Bọn họ mong đợi chuyện này đã hơn vạn năm, ai mà chẳng hầm hè muốn ngồi lên ngôi vị kia chứ?

Nhưng e ngại trước sức mạnh quá cường đại của Vương, mười vị Diêm Quân ai chẳng có mưu đồ riêng, chẳng ai phục ai, cho nên họ mới luôn phải cẩn trọng làm một vị Diêm Quân của một Điện.

Tên của Thập điện Diêm Quân vừa viết ra, toàn bộ Sổ Sinh Tử bỗng nhiên tỏa sáng, nó biến lời nói của Minh Vương mới nói ra thành chữ viết, thừa nhận rằng từ nay trở đi, từng vị Diêm Quân sẽ thay phiên nhau đảm nhận chức vị chủ nhân của Địa Phủ.

Vị Diêm Quân đầu tiên vừa ngước mắt lên, Sổ Sinh Tử lập tức bay đến trước mặt đối phương, hắn nhẹ nhàng gật đầu, Sổ Sinh Tử đã rơi vào trong biển ý thức linh đài của hắn.

Minh Vương thấy thế, thầm thở phào một hơi.

“Thỏa thuận đã thành lập, mười tháng sau bổn tọa sẽ trở lại!”

Thập điện Diêm Quân còn chưa kịp lên tiếng đã phát hiện bản thể của Minh Vương vốn đang che lấp toàn bộ vết nứt trên kết giới của Địa Phủ bỗng nhiên biến mất.

Vết nứt trên kết giới của Địa Phủ lập tức hiện ra trước mặt toàn thể cư dân của Địa Phủ.

Thập điện Diêm Quân: “Không phải chứ, Vương, sao ngài có thể biến mất hoàn toàn như vậy được?”

Đáp lại bọn họ chính là bóng dáng cao lớn thẳng tắp của Minh Vương đang vung tay như chẳng dính chút bụi nào mà rời khỏi Địa Phủ, cùng với nụ cười chẳng có chút ẩn giấu nào.

“Bây giờ bổn tọa đang nghỉ phép, khi các người nghỉ phép, bổn tọa có bắt các người phải quản lý bất cứ công việc nào ở Địa Phủ không?”

“Mười tháng sau bổn tọa sẽ tự quay lại, trừ phi Địa Phủ bị huỷ diệt, nếu không đừng có tới quấy rầy bổn tọa!”

Cố nói cho hết lời, hình dáng của Minh Vương hoàn toàn biến mất trong vết nứt.

Để lại Thập điện Diêm Quân ngơ ngác nhìn nhau.

Địa Phủ xuất hiện một vết nứt, rất nhiều quỷ hồn không thể đi đầu thai nên chỉ có thể làm công cho Địa Phủ bắt đầu kích động.

“Địa Phủ xuất hiện vết nứt, mọi người mau đi thôi! Chúng ta quay lại nhân gian!”

“Đúng!”

“Đi!”

...

Nhân viên làm việc tại mỗi một khu vực của Địa Phủ đều nhanh chóng tổ chức nhân lực để trấn áp, đồng thời cũng bố trí người chạy thẳng tới Điện Diêm Vương.

“Vương, không xong rồi, vô số âm hồn muốn trốn thoát qua khe nứt của Địa Phủ để quay lại nhân gian, nếu như Địa Phủ không lấp kín vết nứt đó, đám âm hồn kia chắc chắn sẽ quay lại làm hại nhân gian!”

Thập điện Diêm Quân: “...”

Chín vị Diêm Quân còn lại bỗng nhiên nhìn về phía vị Diêm Quân thứ nhất: “Vương, xin ngài hãy mau nghĩ ra cách lấp vết nứt kia lại, nếu không hậu quả sẽ rất khó lường.”

“Đúng vậy! Cứ cho là ngài không nghĩ cho mình, cũng xin ngài hãy suy ngẫm cho con cháu của ngài trên nhân gian!”

“Đúng! Vương, cách khác bây giờ cũng chẳng kịp dùng nữa, chi bằng ngài dùng thân mình để lấp kín vết nứt trước đi?”

Vị Diêm Quân đầu tiên: “...”

Ngày đầu tiên nhận chức, hắn lại phải lấy chính thân mình đi che vết nứt của Địa Phủ ư?

Trong khi đó Minh Vương lại phủi ống tay áo như không có việc gì mà xách cả bản thể lẫn một sợi thần hồn còn sót lại đi ôm con gái cưng.

Thật tốt, cuối cùng cũng có thời gian ở bên cạnh Tể Tể rồi!

【 Đôi lời của tác giả: Thập điện Diêm Quân: Sao có thể như vậy được?

Minh Vương: Thỏa mãn nhu cầu của các người còn gì, các người còn không muốn à?

Thập điện Diêm Quân: ... Mẹ kiếp, còn thoả mãn nhu cầu của bọn họ gì chứ, đây rõ ràng là đang chơi bọn họ một vố đau!】

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free