Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 738:
****8:
Khoảnh khắc hồn phách trở lại bản thể, Tể Tể đang được cha Minh Vương bế đã lập tức nhận ra.
“Cha ơi?”
Minh Vương âu yếm xoa đầu con gái cưng bé nhỏ của mình: “Cha con đang nghỉ phép, cuối cùng cũng có thể dành ra thời gian ở bên cạnh Tể Tể rồi.”
Tể Tể ngẩn người.
Cha Minh Vương của bé cai quản toàn bộ Địa Phủ, mỗi ngày đều bận tới mức không có thời gian mà thở, sao lại có được ngày nghỉ chứ?
“Cha ơi, có phải cha bị thương nặng quá tới mức hồ đồ luôn rồi không?”
Minh Vương: “...”
Minh Vương vỗ lên trán con gái cưng của mình một cái: “Tể Tể, cha thực sự đang nghỉ phép.”
Tể Tể chớp đôi mắt to, vẻ mặt đầy bối rối.
“Nhưng cha ơi, còn Địa Phủ thì sao?”
Minh Vương cười như một con cáo già: “Còn có các chú trong Thiệp điện Diêm Quân của con đấy, yên tâm đi, Địa Phủ không sụp được đâu.”
Tể Tể càng mờ mịt: “Hả?”
Minh Vương xoa mái tóc mềm mại của con gái cưng: “Tể Tể yên tâm, cha con thật sự đang nghỉ phép, Địa Phủ cũng thật sự không xảy ra chuyện gì, cha còn để lại Sổ Sinh Tử cho bọn họ rồi.”
Tể Tể kinh ngạc hô lên: “Sao?”
Minh Vương cười tủm tỉm: “Không sao đâu, không sao đâu, chỉ là một cuốn Sổ Sinh Tử mà thôi, tuy cha để lại cho họ, nhưng Tể Tể muốn lấy lúc nào thì cứ lấy.”
Tể Tể: “Hả?”
Minh Vương thấy con gái mình kinh ngạc sửng sốt, không kìm được mà vui vẻ hôn lên vầng trán nhỏ nhắn mịn màng của con gái.
“Chẳng lẽ Tể Tể không thích cha ở bên người sao?”
Tể Tể lập tức bị đánh lạc hướng, lắc đầu.
“Đương nhiên không phải, Tể Tể rất muốn, rất muốn cha ở bên người.”
Nằm mơ cũng muốn.
Nếu không phải cha Minh Vương quá bận rộn, thì bé cũng không phải tự mình mò tới nhân gian tìm cha nuôi chăm sóc mình.
Có em bé nào không muốn ở bên cạnh cha mình đâu cơ chứ?
Minh Vương cười rộ lên: “Vậy thì được rồi, về sau ngày nào cha cũng ở bên cạnh Tể Tể.”
Tể Tể như lọt vào trong sương mù, bé cảm giác giống mình đang nằm mơ.
Dù đã lớn như vậy, chưa có ngày nào cha Minh Vương thực sự chăm sóc bé cả một ngày cả.
Khi còn nhỏ bé thường khóc ngao ngao, vì muốn tìm cha.
Khi lớn lên, bé nhận ra rằng không phải cha Minh Vương không muốn chăm sóc mình, mà vì cha Minh Vương không có cách nào khác, bởi vì ở Địa Phủ có quá nhiều âm hồn.
Lúc bối rối trông Tể Tể càng đáng yêu hơn.
Đôi mắt của bé vừa to vừa sáng, bởi vì trước đó bé từng khóc, nên lúc này đôi mắt còn hơi ngấn nước, ai nhìn mà không muốn ôm hôn bé một cái chứ.
Hoắc Tư Thần đã sắp không nhịn nổi rồi.
Nhưng vì cha ruột của đối phương là Minh Vương, tuy rằng cậu nhóc không nhịn nổi nữa nhưng vẫn phải cố hết sức mà nhịn.
Nhưng dù có cố nhịn thế nào cậu nhóc cũng không kìm được mà vô thức dịch tới gần Tể Tể.
Từ khóe mắt, Tể Tể nhìn thấy anh ba đang làm như trộm mà lén nghiêng người về phía mình và cha Minh Vương, bé vội nghiêng đầu nhìn về phía anh ba.
“Anh ba.”
Hành vi lặng lẽ của Hoắc Tư Thần bị bắt quả tang ngay tại trận, cả người cậu nhóc lập tức cứng đờ.
Bởi vì không chỉ có Tể Tể nhìn cậu nhóc, mà đến cả Minh Vương cũng nhìn về phía này.
Đối diện với đôi mắt đen thâm trầm của Minh Vương, Hoắc Tư Thần vô thức nuốt nước miếng.
Tể Tể có thể hiểu được ý nghĩa của việc nuốt nước bọt, nghĩa là anh ba đang thèm.
Thế nhưng chỗ bé cũng chẳng có đồ ăn, vừa rồi anh ba còn âm thầm lén lút dựa về hướng này, mà ngày thường khi ở bên cạnh bé anh ba đâu làm như vậy, cho nên…
Đôi mắt to của Tể Tể sáng lên, bé nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của cha Minh Vương.
“Anh ba, Tể Tể biết rồi, anh cũng muốn cha Minh Vương ôm anh một cái phải không? Anh đến đây đi, Tể Tể có thể tự ngồi được.”
Hoắc Tư Thần: “...”
Minh Vương: “...”
Những người anh em còn lại của nhà họ Hoắc, trừ nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “…”
Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”
Không đợi Minh Vương và Hoắc Tư Thần kịp tỏ rõ thái độ, Tể Tể đã lanh lẹ mà kéo tay Hoắc Tư Thần qua, cho dù vết thương trên người bé chưa lành, nhưng việc bế một cậu bé tám tuổi thì đối với bé là chuyện quá nhẹ nhàng.
Vì thế, bạn nhỏ Hoắc Tư Thần cứ như vậy, đột nhiên không kịp phòng bị mà ngồi vào trong lòng Minh Vương.
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần lập tức hoá đoá
Minh Vương cũng không tốt hơn là bao, xét cho cùng, ngoại trừ con gái cưng của mình ra, trước đó ông cũng chỉ mới được bế nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
Còn về những đứa bé ở nhân gian… ông chưa từng chạm vào dù chỉ là nửa ngón tay.
Đối với Minh Vương mà nói, tất cả sinh mệnh trên nhân gian đều quá yếu ớt.
Ông cai quản chuyện sống chết, cả ngàn vạn năm qua trên người đã tích góp bao nhiêu lệ khí, không phải người mà người thường nào cũng có thể tuỳ tiện tới gần.
Tể Tể thấy sắc mặt của cha Minh Vương không ổn, bé vội vàng giải thích.
“Cha yên tâm, trên người các anh đều có máu Minh Vương của Tể Tể, dù lệ khí trên người cha có nặng, cũng không thể vừa chạm vào các anh đã khiến họ lăn đùng ra chết đâu!”
Hoắc Tư Thần: “...”
Dù cậu nhóc đang ngồi trong lòng Minh Vương nhưng cả người chẳng khác nào đang rơi vào một hầm băng, nhóc không muốn đâu.
Cảm giác này còn lạnh hơn 7, 8 lần so với khi đột nhiên bị Tiểu Tương bế lên đấy.