Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 736:

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng đang nhìn anh ta, bàn tay nhỏ nắm chặt lại buông ra.

“Cha ơi, con không muốn ngày nào cũng bị người ta theo dõi.”

Tương Uyên: “...”

Trong lúc anh ta còn đang ngây người ra, tất cả thành viên của nhà họ Hoắc, bao gồm cả Lục Hoài đã trèo lên xe, cửa xe bị đóng lại rồi nhanh chóng rời đi.

Lưu lại Tương Uyên bị bỏ lại đứng đó, nhìn chiếc xe lao đi trong gió thét gào.

Cùng lúc đó, các phóng viên bất ngờ phát hiện ra Tương Uyên ở đây đã nhanh chóng cầm máy ảnh chạy về phía anh ta.

Tương Uyên cực kỳ khó chịu.

Nếu không phải vì để tìm ra con trai, một vua cương thi như anh ta có tình nguyện xuất đầu lộ diện không?

Hừ!

Tất cả chuyện này là sao?

Nhìn thấy phóng viên sắp tới gần, Tương Uyên mặt xám mày tro mà chui vào con hẻm bên cạnh.

Các phóng viên chen chúc xông tới.

“Ảnh đế Tương!”

“Ảnh đế Tương! Xin hỏi anh tới bệnh viện An Tân là vì có người thân hay người có liên quan tới vụ tai nạn này phải không?”

“Ảnh đế Tương...”

****7:

Hoắc Tư Lâm đang lái xe nhìn thấy phóng viên đuổi theo Tương Uyên liền giảm tốc độ xe lại.

Mà lúc này, Minh Vương đang ôm con gái ngồi ở hàng ghế phía sau đã nhận được lời tố giác và yêu cầu của Thập điện Diêm Quân truyền tới qua biển ý thức.

“Vương, kết giới của Địa Phủ xuất hiện vết nứt, chuyện này cần ngài phải tới Điện Diêm Vương xử lý một chút, dù sao, vết nứt xuất hiện trong kết giới của Địa Phủ cũng có nghĩa là…”

Minh Vương lập tức nổi giận.

“Biết rồi, biết rồi! Không phải bổn tọa đã lấp kín rồi sao?”

Thập điện Diêm Quân khóe miệng run rẩy.

Lấp kín thì đúng là lấp kín rồi!

Nhưng cũng chỉ có thể lấp kín được nhất thời, đâu thể lấp kín được ngàn năm, vạn năm được?

Thập điện Diêm Quân chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, có người suy nghĩ rất nhanh, lập tức thay đổi phương pháp.

“Vương, điện hạ có khoẻ không ạ?”

Bỗng nhiên con gái được quan tâm, ánh mắt của Minh Vương lập tức dịu lại.

“Đương nhiên! Tể Tể chính là trữ quân của Địa Phủ, nó chỉ xé rách kết giới Địa Phủ mà thôi, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”

Thập điện Diêm Quân: “...”

Này không thể đi?

Đó chính là kết giới đã tồn tại từ khi Địa Phủ mới được thành lập, cho dù Thập điện Diêm Quân có cùng nhau hợp lực, cũng chẳng thể tách ra được chút vết nứt nào.

Minh Tể Tể thì khác, bởi vì bé là trữ quân của Địa Phủ, sức mạnh của bé đương nhiên vượt qua tất cả bọn họ.

Nhưng cũng không thể nào toàn thân mà rút lui được!

Vết nứt không lớn lắm, nhưng nó lại rất dài, cuối cùng còn chạy xuyên qua toàn bộ Địa Phủ!

Thế mà bảo không có việc gì?

Thập điện Diêm Quân cứ anh nhìn tôi, tôi lại nhìn ai, sao họ cứ có cảm giác Vương của mình đang khoác lác nhỉ!

Trong số Thập điện Diêm Quân cuối cùng cũng có một người lên tiếng: “Vương, chúng tôi có thể gặp điện hạ được không?”

Minh Vương âm u hỏi bọn họ.

“Gặp thế nào? Cho Thập điện Diêm Quân các người tới nhân gian à? Các người có nghĩ tới hậu quả chưa?”

Tất cả Thập điện Diêm Quân đều nghẹn lời.

Nếu bọn họ đồng loạt xuất hiện tại nhân gia, chỉ e là số lượng âm hồn tại nhân gian sẽ tăng lên gấp 10 lần.

Xét cho cùng mỗi một người trong số họ đều là Diêm Quân của một điện, không thể dễ dàng mà rời khỏi Địa Phủ, cho dù có rời đi, cũng không được tuỳ tiện tiếp xúc với người thường.

Người thường quá yếu ớt, âm khí trên người bọn họ lại quá nặng, đối phương nhẹ thì bị bệnh nặng, còn nặng thì sẽ đi đời nhà ma.

Trong số Thập điện Diêm Quân đã có người buồn bực.

“Vương, vậy vì sao ngài và tiểu điện hạ lại có thể tùy ý ra vào nhận gian chứ?”

Minh Vương à một tiếng: “Tất nhiên là bởi vì bổn tọa là chủ nhân của Địa Phủ, còn Tể Tể là trữ quân của Địa Phủ, chủ nhân tương lai của Địa Phủ rồi!”

Thập điện Diêm Quân: “...”

Đúng là tự rước lấy nhục, thật là… đau lòng quá!

Minh Vương hừ nhẹ một tiếng: “Sao thế, chẳng lẽ quy tắc của Địa Phủ không phải là dựa trên sức mạnh sao?”

Thập điện Diêm Quân: “...”

Hiểu rồi!

Vương, ngài đừng nói nữa, là chúng tôi không biết trời cao đất dày, là chúng tôi tự rước lấy nhục!

Có vị Diêm Quân vẫn không nhịn đường mà lên tiếng.

“Vương, tiểu điện hạ quả thực đã làm trái với quy tắc của Địa Phủ, tự ý xé rách kết giới của Địa Phủ, cướp đi Sổ Sinh Tử, ngài ấy…”

Minh Vương lại nổi cơn tam bành.

“Con mắt nào của cậu nhìn thấy Tể Tể cướp Sổ Sinh Tử? Sổ Sinh Tử kia rõ ràng là bổn tọa cho nó! Xé rách kết giới, không phải bổn tọa đã khôi phục kết giới của Địa Phủ rồi sao, hơn nữa bổn tọa cũng đã lấp kín rồi còn gì?”

“Sao nào? Muốn bức vua thoái vị, muốn tạo phản à?”

Cái nồi bức vua thoái vị và tạo phản bất ngờ ập tới khiến Thập điện Diêm Quân đồng loạt cúi đầu.

“Không dám, tuyệt đối không dám!”

Địa Phủ quả thật rất tôn sùng sức mạnh, nhưng Chim Chín Đầu đã hành hạ Vương của bọn họ lâu như vậy mà vẫn chưa đánh tan được bản thể của ngài, đủ để thấy thực lực của Vương thâm sâu khó lường tới cỡ nào.

Mặc dù Vương đã trọng thương, nhưng nếu không nắm chắc toàn phần thì bọn họ nào dám tạo phản?

Minh Vương bỗng nhiên nói một câu đầy ẩn ý.

“Muốn làm chủ nhân của Địa Phủ cũng không phải không được.”

Thập điện Diêm Quân đồng loạt hít khí lạnh, nhưng ánh mắt của họ lại lập tức sáng lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free